Nhân chứng của tuổi học trò
Cuộc sống cứ mãi trôi đi, trôi đi mãi theo thời
gian một cách xô bồ và hối hả, chở theo bao kỉ niệm dần rời xa tâm trí chúng
ta. Nhưng, đôi khi ngoảnh lại, tạ lại nhớ về một thời, một thời học trò yêu dấu
với bao kỉ niệm đẹp dưới mái trường và thầy cô…. Và… nhớ đến… nhớ đến “Cây phượng
– Nhân chứng của tuổi học trò” mà “chuyến tàu thời gian” không dễ gì có thể
mang đi được…
Những con đường ngập màu hoa phượng
Hình ảnh cây phượng đi theo ta suốt quãng đời
học sinh, ghi lại bao cảm xúc vui buồn của tuổi học trò. Nơi còn đọng lại những
gì đẹp đẽ nhất mà tưởng chừng như có thể bỏ quên. Phượng cùng lũ học sinh ghi lại
bao cảm xúc, phượng chứng kiến những khoảnh khắc dấu yêu, phượng cùng học những
điều bổ ích, lí thú dưới mái trường.
Những con phố trải đầy sắc phượng đỏ..
Tháng năm về cùng với cái nắng chói chang và
những cơn mưa rào đầu hạ chợt đến rồi đi một cách vô tình và hững hờ. Đâu
đó đã vang lên bản nhạc râm ran của lũ ve, và… hoa phượng nở. Hoa phượng, đố ai
có thể thấy những bông hoa phượng đơn lẻ, đứng một mình? Những chùm hoa phượng
nở đỏ rực luôn đứng cạnh nhau, kết thành những tràng hoa thắm đỏ giữa bầu trời
nắng cháy, chúng thắp lên những ngọn lửa đỏ chói – những ngọn lửa hi vọng, những
ngọn lửa ước mơ, những ước mơ hồn nhiên, trong sáng nhưng cũng đầy ắp khát khao
của tuổi học trò. Có lẽ cũng bởi cái hồn nhiên và vô tư ấy mà nhiều lúc chúng
ta trở nên vô tình để rồi phải giật mình thảng thốt khi chợt nhìn qua khung cửa
sổ thấy cái gì đó đỏ rực đang bao phủ toàn thân cây phượng già nua quen thuộc
mà thân thương ấy… Phượng đã nở. Ôi phượng nở! Kìa lửa đã cháy trên cây phượng
của mình rồi, ngọn lửa của tuổi học trò đã rực lên cả sân trường làm nổi bật cả
một khung trời rồi thế kia? Hỏi còn sự vô tình nào hơn thế này nữa không?
Hoa phượng, đố ai có thể thấy những
bông hoa
phượng đơn lẻ, đứng một mình..
… Tại sao, những cây phượng già nua, sần sùi
kia lại gắn với tuổi học trò hồn nhiên, trẻ trung, đầy sức sống như thế này? Phải
chăng, những chùm phượng kia cũng có những nỗi buồn thầm kín. Có lẽ là như vậy
thật! Nếu không, tại sao mỗi khi phưởng nở đỏ rực cả sân trường, mỗi khi màu đỏ
ấy thi nhau rải khắp phố phường, thì cũng là lúc bắt đầu những cuộc chia ly, những
lời từ biệt và theo đó là những ngã rẽ khác nhau trên đường đời mỗi người?
Nhưng sao, tạo hóa không cho phượng được thể hiện cái lộng lẫy, kì diệu của
mình một cách trọn vẹn nhất mà lại là lúc quyến luyến, bồi hồi, trìu mến của
tình bạn, tình thầy trò? Câu hỏi đó có lẽ đã được đặt ra từ lâu nhưng còn câu
trả lời? Thôi đành để sự sâu lắng trong tâm thức mỗi người chúng ta tự trả lời
vậy!
Phượng – Mùa hè và những nỗi nhớ không hồi kết
Phượng nở, đốt cháy cả sân trường, đốt
cháy mọi vật và đốt cháy cả lòng người, có cảm giác thân thương, xao xuyến mỗi
khi nhìn thầy màu phượng. Màu lửa đỏ ấy như vị thuốc thần kì, biến những gì tưởng
chừng rất đỗi bình thường bỗng trở thành một dòng kí ức ngọt ngào và yêu
thương. Như một sức hút diệu kỳ, nó cuốn ta trở về với những gì đã qua, mà lạ
thay đó là những điều mà ngày hôm ấy chỉ thấy quá bình thường nhưng sao hôm nay
nó trở nên thơ mộng và sâu lắng đến như vậy? Có lẽ nào mọi thứ chỉ trở nên đẹp
và có ý nghĩa khi chúng bắt đầu mất đi mãi mãi, khi chúng ta không còn cách nào
có thể nắm bắt được nữa… ?
Cây phượng.. tuổi thơ tôi – những ngày bên lũ
bạn!
Hạ về, tiếng trống trường như chìm dần vào bản
nhạc của bọn ve sầu và tan dần trong màu nắng của bầu trời mùa hạ khó tính. Sân
trường im bặt, đôi lúc bị đánh thức bởi tiếng ve rền rĩ đến não nề. Lũ học trò
đang say sưa tận hưởng cái sôi động của mùa hè cùng những kế hoạch hấp dẫn. Phượng
già vẫn đứng đó, đứng đó để tiếp tục thắp lửa cho mùa hè, để đốt cháy một khung
trời mơ ước. Phượng làm nóng lên sự yêu thương, là cái nóng của khát khảo, của
sức sống tuổi trẻ, của một thời học trò yêu dấu, và làm nóng lên sự nồng nàn,
thiết tha của những tình bạn thiêng liêng. Nhưng, phượng có buồn không? Phượng
có cảm thấy cô đơn, lạc lõng khi thiếu đi lũ học trò nghịch ngợm này không? Từng
cánh phượng rơi xiêu xiêu theo chiều gió. Một cơn mưa hè rào rạt ập đến
và cũng vội vã tan biến một cách chóng vánh, thật vô tình! Cây phượng ướt sũng
nước, từng cánh hoa mỏng manh rơi, vương trên thân phượng, liệu đó có phải là
nước mắt của phượng, của một tâm hồn đang đồng điệu cùng nhịp thở của lứa tuổi
chúng tôi? Chợt, nhìn những bông lửa rơi mà long bâng khuâng, xao xuyến. Và
cũng không hiểu sao lúc ấy tôi lại ao ước mình có thể níu kéo con tàu thời gian
kia dừng lại, để tất cả còn mãi là hiện thực mà chẳng bao giờ là quá khứ trong
tôi…
Phượng mùa này rực lửa như thiêu cháy
lòng
người khi nghĩ về mùa hè năm xưa..
Tớ yêu phượng, cảm ơn phượng đã cho tớ được
trở về với những ngày qua. Để nhớ đến ngày đầu tiên tớ tới trường, e dè
và lạc lõng, tớ bước đến bên phượng và lặng lẽ. Nhưng cũng chính cái gốc già
nua này, tớ đã có những người bạn và cả cậu nữa đấy, cho tớ hiểu được thế nào
là tình bạn… Một tình bạn yêu thương với biết bao những kỉ niệm ngây ngô của tuổi
học trò… Và một ngày, tớ giật mình nhìn ra ô cửa trong tiếng mời gọi của lũ ve,
tớ thực sự bàng hoàng khi thấy một màu lửa hoa phượng rực rỡ trên nền trời xanh
đầu hạ. Và tớ yêu lắm những phút giây ngồi ôn bài trên ghế đá mà từng cánh phượng
cứ nhè nhẹ rơi. Từng cánh, từng cánh chao nghiêng trong gió rồi vô tình sà xuống
trên trang sách, ép vào trái tim của chúng mình. Rồi gió cứ thổi, lá và hoa cứ
rụng, như những hạt cốm vương trên mái tóc mà không ai hay biết.
Phượng – tình yêu và nỗi nhớ..
Tôi mỉm cười mỗi
khi nghĩ đến ai..
Và cứ thế cậu – hoa Phượng yêu quí của tớ bỗng
trở thành một hình ảnh gắn liền với tuổi học trò, từ thế hệ này đến thế hệ
khác. Đỏ trên trời hơn cả một mùa hè cháy bỏng. Rơi lặng lẽ như những nỗi
bâng khuâng. Bay nhẹ nhàng như những giấc mơ được chắp thêm cánh để hóa thành
những ước mộng thần tiên. Và sau cùng, ướp vào sách vở để hóa thành những kỷ niệm
khó phai của ngày xanh và tuổi trẻ.
Màu phượng đỏ ép trên trang giấy trắng, đó là
cái kỉ niệm
mà người trẻ vẫn hay nhớ đến mỗi khi nghĩ về phượng
Cuộc sống cứ mãi trôi đi, trôi đi mãi theo thời
gian một cách xô bồ và hối hả, chở theo bao kỉ niệm rời xa. Nhưng, đôi khi ngoảnh
lại, tạ lại nhớ về một thời, một thời học trò yêu dấu với biết bao kỉ niệm đẹp
dưới mái trường thân yêu và những người thầy, người cô đã chắp những đôi cánh vững
chắc để chúng ta bay vào khung trời mơ ước của mình. Và… nhớ đến hình ảnh một
cây phượng – thước đo kỉ niệm cho tuổi học trò mà chuyến tàu thời gian không dễ
gì có thể mang nó ra khỏi cuộc đời của mỗi chúng ta..
Sưu tầm và biên soạn
Cây cảnh ILG










Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét