Nắng trong vườn
Nhận xét về Thạch Lam, Khái Hưng đưa ra một nét rất chính
xác: Thạch Lam dám viết hết những cảm nghĩ trong đầu: "Ở Thạch Lam sự
thành thật trở nên sự can đảm, đọc nhiều đoạn văn của Thạch Lam, tôi rùng rợn cả
tâm hồn. Tôi xin thú thật rằng những điều nhận xét gay go về mình và những người
sống chung quanh mình, tôi cũng thường có song vị tất đã dám viết ra. Tôi vẫn ước
ao có cái can đảm ấy nhưng không sao có được cái can đảm mà tôi thấy ở Tolstoi,
mà trong đám văn sĩ mới ở nước ta tôi thấy ở Thạch Lam. Lòng ta là một thế giới
mênh mông, nếu ta để trí suy xét của ta len vào các ngách các nơi kín tối chăm
chỉ tìm tòi, ta sẽ thấy nhiều mới lạ. Tưởng sống tới trăm tuổi ta cũng không biết
thực rõ được lòng ta" (trích theo Phạm Thế Ngũ, Việt Nam văn học sử giản ước
tân biên, tập III , Ðại Nam in lại, trang 495)."
Ðúng là Thạch Lam có bạo hơn các anh, bạo hơn những nhà văn
cùng thời. Ông dám viết và dám sống những gì ít ai dám làm, trong thời ấy: Thạch
Lam là người duy nhất trong gia đình lấy vợ vì yêu (theo Thế Uyên). Các anh Nhất
Linh, Hoàng Ðạo đều hô hào tự do hôn nhân, nhưng các ông lại lấy vợ theo diện
bà mối, thậm chí các ông còn chẳng thèm đi xem mặt cô dâu, mà nhờ em gái xem hộ
(hồi ký Nguyễn Thị Thế). Sự kiện này, làm cho chúng ta hiểu rõ hơn thái độ cực
kỳ mới của Thạch Lam trong Nắng trong vườn với những đoản văn có tính chất tự
truyện đầy nét tính dục: Các cô chỉ 15, 16; chàng "tuổi chỉ mới mười
ba" đã yêu lần đầu. Thời ấy, trong văn chưa có "nhà nào" bạo thế,
trừ đám nhà thơ vẫn quen yêu sớm: Nguyễn Bính chả biết mấy tuổi đã yêu "Chị
Trúc", Hoàng Cầm, 7 tuổi đã biết yêu, 12 tuổi yêu da diết "chị
Vinh" (lá diêu bông), nhưng cả hai đàn em này vẫn chưa bằng anh Thạch Lam,
ở tuổi 13 (vào khoảng năm 1923) đã dám yêu "chị Thuý", tức là cậu sáu
hồi đó bằng "tuổi của nàng", Nguyên Sa ba mươi năm sau! Yêu sớm cũng
chẳng có gì ghê gớm, thiếu gì người làm được, kể cả anh Khái Hưng, nhưng cái
tái táo bạo của Thạch Lam là dám viết phăng ra trên giấy trắng mực đen điều đó ở
thời điểm nghi lễ tôn nghiêm, anh cả, anh hai, anh ba, anh tư đều mẹ đặt đâu,
con xin ngồi đấy; đám cưới anh Tam áo the khăn đoạn, xe rước râu chạy mấy vòng
Hà Nội. Có phải chính ở cái chỗ "can đảm" ấy mà em Sáu đã làm cho anh
Hưng phải "rùng rợn cả tâm hồn" chăng?
Rùng rợn hay không, Thạch Lam là người đi trước thời đại, tự
do trong một xã hội đầy cấm kỵ và thành kiến. Thạch Lam không đòi hỏi tự do như
những người khác mà ông thể hiện tự do qua cách sống và yêu một cách hồn nhiên,
không gượng ép, không mảy may nề hà đến nền đạo lý chặt chẽ bao bọc chung
quanh: Hậu trong truyện Nắng trong vườn, mới 15, 16 tuổi đã không ngừng tấn
công cậu Bính rất sát: "Hậu ngồi sát lại bên tôi, tôi nghe thấy hơi thở của
cô rồn rập. Buổi sớm cô mặc cái áo lụa mỏng màu đỏ, càng tươi bên nước da trắng
muốt của Hậu. Tôi đoán thấy cái thân hình mềm mại, hai cánh tay chắc rắn, đôi
vú nhỏ và tròn. Người Hậu như thoảng ra một thứ hương thơm ngát và say
sưa" (sđd, trang 20). "Hậu đưa tay nắm lấy tay tôi, lần lên vai rồi
kéo tôi lại gần mình. Mái tóc chúng tôi vướng vào nhau, tôi thấy trước môi tôi
cái miệng xinh thắm của nàng. Chúng tôi lặng lẽ ôm lấy nhau, say sưa trong cái
hôn đầu tiên đắm đuối của linh hồn". (trang 21)
Một đêm trăng rằm, cả gia đình đi xem hội bắt cá ở làng Vị,
được người anh họ giữ lại xem hội đêm, mình Hậu phải về trông nhà, Bính cũng
"tìm cớ thoái thác xin về", và "Thế là chỉ có hai chúng tôi xuống
thuyền. Bấy giờ trời đã tối, trăng bắt đầu lên, một mặt trăng vàng đỏ, to như một
cái nia, từ từ nhô lên sau rặng thông ở chân đồi. Tôi đỡ Hậu xuống thuyền, rồi
chúng tôi cởi giầy, để mặc thuyền theo giòng suối (... )
Vừa xuống thuyền, Hậu đã ôm quàng lấy tôi, kê đầu vào má tôi,
ngập ngừng nói những lời ân ái. Tôi thấy tấm thân trẻ và dẻo dang của Hậu quấn
lấy tôi như một giây leo. Chúng tôi hoà hơi thở với nhau, tóc nàng bỗng buông
soã trên người tôi, thoảng ra một thứ hương ngát dịu và đầm ấm.
Khi tiếng trống hội làng Vị đã nghe không rõ, Hậu ngồi dậy ở
đầu thuyền, một tay dúng xuống sông? Nàng nghịch tung những hạt nước long lanh
sáng như hạt ngọc"(trang 24).
So sánh đoạn văn này (viết khoảng những năm 36-37), với những
đoản văn khác của những người cùng thời viết về tình yêu, về sự gần gũi thể
xác, mới thấy Thạch Lam đi trước thời đại.
Người bạo nhất, có lẽ là Khái Hưng trong Hồn Bướm mơ tiên, từ
1933, đã cho Ngọc tán sát chú tiểu Lan, dụ chú tiểu ngủ cùng, nhiều lần cố tình
đẩy chú tiểu ngã vào lòng mình, Khái Hưng đưa ra cảnh "chạy đàn" bất
hủ, cảnh Ngọc đằng co với chú tiểu, Lan ngã, bị xổ áo, rất sexy, nhưng Khái
Hưng chưa dám cho các nhân vật hôn nhau, kể cả trong Trống Mái. Nguyễn Tuân mới
chỉ lơ mơ nhắc đến các "cố nhân". Nhất Linh trong Ðoạn tuyệt, Ðôi bạn,
gần như yêu chay, đến Bướm trắng, Trương chỉ được tiếp xúc thể xác một cách rất
hàm thụ với Thu qua trung gian chiếc áo cánh, và khi được hôn Thu là đã tự cho
mình đi đến "một mực cao cực điểm và từ nay trở đi chỉ là lúc tàn dần"
(Bướm trắng, in lại ở Hoa Kỳ, trang 151).
Nắng trong vườn là một truyện tình mùa hè giữa người con gái
15, 16 và cậu học trò 18, từ Hà Nội về quê nghỉ hè ở nhà người bạn cũ của cha
trên đồn điền trồng sắn và trà. Hậu là con gái trại chủ. Nắng trong vườn, giữa
thập niên ba mươi, Thạch Lam không viết một truyện tình lãng mạn kiểu cũ nữa,
không yêu thầm, nhớ trộm trong tim, trong óc, mà là một truyện tình consommer,
tình đi tới đích thể xác và không "có hậu". Các nhân vật của Thạch
Lam không sử sự với nhau như Dũng, Loan trong Ðoạn tuyệt, Ðôi bạn, như Mai, Lộc
trong Gánh hàng hoa, họ đi thẳng vào "thực chất vấn đề", không qua
trung gian lễ nghi, cưới hỏi, đạo đức xã hội.
Truyện của Thạch Lam có không khí tự do của thập niên 60, những
năm "đợt sóng mới" (nouvelles vagues) trong Bonjour tristesse-Buồn ơi
chào mi, với những mối tình mùa hè, hết hè chia tay, rất thực tiễn, không thề
thốt yêu nhau trọn đời, bởi ở tuổi ấy đã biết thế nào là trọn đời, mà thề thốt?
Rồi xa nhau vì chính họ quyết định như thế: hết hè, Bính về HàNội, không thư từ
cho Hậu nữa. Trước khi yêu Bính, Hậu cũng biết rồi sẽ như thế, nhưng vẫn bước
vào cuộc tình. Sự đắm đuối ở những mối tình trong tập Nắng trong vườn đậm chất
thể xác "Hậu quấn lấy tôi như một giây leo", người con gái biết thân
xác mình là thuộc về mình chứ không thuộc về cha mẹ, và đó là một trong những yếu
tính căn bản của ý thức tự do. Trong truyện "Ðêm sáng trăng", Mai đã
sống với người yêu những đêm trăng thần tiên trước khi đi lấy chồng và trước
ngày cưới người ta thấy "nàng nằm chết dưới vệ ao, mái tóc xổ ra vướng lẫn
với cánh bèo" (trang 73).
Ðêm sáng trăng là một huyền thoại mới về tình yêu, với những
bức tranh tuyệt đẹp:" Trong cái vườn nhỏ bên bờ ao, Tuấn nằm trên chiếc
chõng kê vào bóng tối, ngửa mặt lên trời. Chàng nhìn trăng qua cành là tre,
cành lá sắc và đen như mực vắt qua mặt trăng như một bức tranh tàu. Rêu ở tấm
đá gần đó bốc lên hơi lạnh. Bức tường hoa giữa vườn sáng ánh trăng lên, lá lựu
dầy và nhỏ lấp lánh như thuỷ tinh.
Bóng cây trông mát quá, thân mật và kín đáo. Tim chàng đập mạnh
lên. Tuấn với tay và lắng tai nghe; như có tiếng là động, tiếng chân đi nhẹ
nhàng, và nhỏ nhắn. Một cành cây cong xuống, rồi vụt lên, lá rung động ánh
trăng như ánh nước.
Khóm hoa đơn rẽ ra, một bóng trắng mơ hồ tiến lại. Tuấn giơ
tay ôm lấy, cảm động thì thầm:
- Mai... em...
Nàng không trả lời, đến gần rồi yên lặng ngả người vào lòng
chàng.
Tuấn cúi mặt vào đống tóc thơm, ngạt ngào một mùi hương quen
mến. Tay ôm chặt lấy nhau, quấn chặt. Chàng tìm đôi môi xinh đẹp của nàng, hé
ra, hai hàm răng chạm vào nhau trong một cái hôn say mê và đắm đuối.
Hồi lâu, hai người buông nhau ra. Mai gỡ tay vuốt lại mái tóc
rối, những sợi tóc tung ra vuốt buồn trên da mặt chàng, vì hai người vẫn gần
nhau quá. Họ nhìn nhau bàng hoàng, Tuấn thấy trong bóng tối của vành khăn, hai
con mắt Mai long lanh yêu mến. Chàng đỡ lấy nàng, uốn xuống để ánh trănh soi tỏ
mặt... " (trang 66-67)
"Nàng vòng tay qua cổ Tuấn kéo chàng cúi xuống nàng hòa hợp trong một cái hôn lặng lẽ. Ðôi môi nàng chảy máu và đau đớn. Mai sung sướng
chịu đau, gửi thác trong cánh tay Tuấn tất cả thân thể và tâm hồn trong sạch của
nàng" (trang 72).
Nhiều yếu tố cổ điển có mặt trong truyện ngắn này: cô hàng
xóm, bé tý đã "lách rào chui sang vườn nhà Tuấn, rủ nhau ngồi thì thầm
trong bóng tối như hai đứa trẻ phạm lỗi. Ðến khi tiếng mẹ gọi vọng bên kia, Mai
mới bỏ tay Tuấn lách hàng rào chạy về" (trang 67). Năm mười ba tuổi, Tuấn
lên tỉnh học, quên dần cô láng giềng... Cho đến hôm mẹ chàng từ quê ra, tình cờ
kể chuyện cô Mai hàng xóm sắp về nhà chồng, Tuấn mới quyết định trở về thăm
Mai...
Thạch Lam khởi đi từ sự táo bạo rất Nguyễn Du xắn tay mở khoá
động đào, bước qua tình láng giềng Nguyễn Bính nhà nàng ở cạnh nhà tôi, và tìm
đến cái chết bi kịch Roméo et Juliette để viết một truyện tình. Một truyện tình
giản dị phi thời gian không gian: nếu không có "bóng tối của vành
khăn", người đọc không thể xác định được Tuấn và Mai đang sống ở thời nào,
họ chỉ là hai kẻ yêu nhau, và Mai, một mình, yêu đến chết.
Hai đứa trẻ (chuyện thật của hai chị em Thạch Lam, theo Nguyễn
Thị Thế), một trong những truyện ngắn hay nhất của Thạch Lam dựa nền trên sự
tương phản giữa ánh sáng và bóng tối. Những điểm sáng loé lên trong đêm tối tựa
như những ánh diêm soi đêm đông buốt giá sưởi ấm những giấc mơ của đứa nhỏ
trong truyện cổ tích Andersen. Thạch Lam viết về hai đứa bé sống ở một huyện lỵ,
tối tối, sau khi đóng cửa hàng tạp hóa nhỏ và nghèo của mẹ, hai chị em ngồi
chõng ngắm sao, ngắm phố... Trong bóng tối, hai đứa bé nhìn, đếm những ánh sao
trên trời và chờ đợi những đốm lửa hiện ra ở chung quanh; mỗi lần gặp một đốm
sáng, cuộc sống nội tâm của hai chị em lại bừng lên. Mỗi đêm, chúng sống một hiện
thực đầy mộng tưởng, mỗi hình ảnh tạt ngang qua mắt, mỗi âm thanh vẳng đến bên
tai gieo vào lòng hai chị em một mảnh đời, gợi lại trong ký ức chúng những lam
lũ chung quanh. Hai đứa bé nghèo không có gia sản gì, trừ bóng tối, và từ bóng
tối ấy, dấy lên những đốm lửa soi rạng tâm hồn chúng.
Câu chuyện bắt đầu từ ban chiều, buổi chiều tàn với những nét
rực rỡ: "Phương Tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn
than sắp tàn. Giẫy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời"
(trang 102). Các nguồn sáng toả ra từ một đám cháy: mặt trời và mây cùng bốc hoả,
đốt dãy tre làng đen lại -đen lại chứ không phải đen- từ đen đến đen lại đã có
chuyển động, rồi chính rặng tre đen, lại cắt hình trên nền trời như một nghệ sĩ
tạo hình. Và chuyển động vẫn tiết tục: "Tối hết cả, con đường thăm thẳm ra
sông, con đường qua chợ về nhà, các ngõ vào làng lại xẫm đen hơn nữa, giờ chỉ
còn ngọn đèn con của chị Tý, và cái bếp lửa của bác Siêu; chiếu sáng một vùng đất
cát. Trong cửa hàng, ngọn đèn của Liên, ngọn đèn vặn nhỏ, thưa thớt từng hột
sáng lọt qua phên nứa." (trang 109).
Thạch Lam đi từ vĩ mô đến vi mô, thoạt tiên, ống kính nhà văn
hướng về mặt trời, từ từ chuyển sang mây rồi di xuống những con đường làng và
"zoom" lại trên ngọn đèn của chị Tý, quay sang bếp lửa bác Siêu, dừng
lại trên ngọn đèn con của chị em Liên rồi chiếu xuống cả những "hột
sáng" lọt qua phên nứa. Ðấy mới là phần "ngoại cảnh". Về phía
"nội dung", ngòi bút của Thạch Lam nhẹ nhàng lướt qua phố huyện ban
đêm "Các nhà đã lên đèn cả rồi, đèn treo trong nhà bác phở Mỹ, đèn hoa kỳ
leo lét trong nhà ông Cửu, và đèn giây sáng xanh trong hiệu khách... Những nguồn
ánh sáng ấy đều chiếu ra ngoài phố khiến cát lấp lánh từng chỗ và đường mấp mô
thêm vì những hòn đá nhỏ một bên sáng một bên tối.
Chợ họp giữa phố vãn từ lâu. Người về hết và tiếng ồn ào cũng
mất. Trên đất chỉ còn rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và bã miá. Một mùi âm ấm
bốc lên, hơi nóng của ban ngày lẫn mùi cát bụi quen thuộc quá, khiến chị em
Liên tưởng là mùi riêng của đất, của quê hương này" (trang 103).
Bút dạo một vòng phố huyện, đến từng trạm sáng, ở mỗi trạm
bút rực lên một chút, như để táp sáng cho người và vật, tỏ sự hân hoan mừng rỡ
chào đón một nguồn sáng mới: "Về phiá huyện, một chấm lửa khác nhỏ và vàng
lơ lửng đi trong đêm tối, mất đi, rồi lại hiện ra. An trỏ tay bảo chị:
- Kìa, hàng phở bác Siêu đã đến kia rồi." (trang 108)
Không ai bị bỏ quên, từ hạt cát, hòn đá, đến vỏ bưởi, vỏ
nhãn, vỏ thị, lá nhãn, bã mía, rồi chuyển sang mùi: mùi cát bụi, mùi đất, và
mùi quê hương, lần này nhà văn lại đi từ cái nhỏ nhất, hạt cát, để đến cái lớn
nhất, mùi quê hương. Ðời sống phố huyện đêm, từ từ mở ra với những điểm sáng
lác đác ở nhà bác phở Mỹ, nhà ông Cửu, ở hiệu khách... càng về đêm càng khép lại,
càng thu nhỏ đi, tàn lụi dần với những điểm sáng cô đơn cuối cùng, leo lét bên
những thân phận nhỏ nhoi, xoay quanh ngọn đèn chị Tý, bếp lửa bác Siêu, gia
đình bác Xẩm với chiếc thau sắt trắng và ngọn đèn con của chị em Liên. Úp trên
những chấm sáng nhỏ nhoi ấy, là một "vòm trời hàng ngàn ngôi sao ganh nhau
lấp lánh, lẫn với vệt sáng của những con đom đóm bay là trên mặt đất hay len
vào cành cây" (trang 108), "Qua khe lá của cành bàng ngàn sao vẫn lấp
lánh; một con đom đóm bám vào dưới mặt lá, vùng sáng nhỏ xanh nhấp nháy rồi hoa
rụng xuống vai Liên khe khẽ, thỉnh thoảng từng loạt một. (... )
Trống cầm canh ở huyện đang tung lên một tiếng ngắn, khô
khan, không vang động ra xa, rồi chìm ngay vào trong tối. Người vắng mãi; trên
hàng ghế chị Tý mới có hai, ba bác phu ngồi uống nước và ăn thuốc lào"
(trang 111). Ðặt ngàn sao bên một con đom đóm, hài hoà cái lớn và cái nhỏ, nhà
văn tạo sự tương phản không những trong thân phận con người mà còn tìm đến những
tương phản trong thiên nhiên, vũ trụ. Nghệ thuật của Thạch Lam trong toàn thể
truyện ngắn này là giao cảm, chỉ trong ba chữ "người vắng mãi", ông
đã tạo được một vùng bí mật của chốn không người, rồi trống cầm canh tung lên,
ngàn sao ganh nhau lấp lánh, vùng sáng nhỏ xanh nhấp nháy rồi hoa rụng xuống
vai Liên khe khẽ...
Những chữ: mãi, tung, ganh, nhấp nháy... ở đây, giữ nguyên chất
quyến rũ bí mật của chúng, tại sao lại mãi, lại tung, lại ganh, lại nhấp nháy?
Bởi vì những chữ ấy đã tách biệt thế giới Thạch Lam với những thế giới khác, một
thế giới thuần túy nghệ thuật, có những ngôi sao ganh nhau, những tiếng trống cầm
canh tung lên rồi chìm vào bóng tối, những con đom đóm tỏa vùng ánh sáng xanh
nhấp nháy bung ra như những cánh hoa khe khẽ "rụng " xuống... vai
Liên. Ở đấy, người vắng mãi, một chữ mãi ẩn bao nhiêu ngụ ý: người chờ người,
người mong người, quán đêm vắng chờ khách, chờ sự sống, chờ ngày mai... Phố huyện
Thạch Lam thầm thì những tiếng bí mật như thế, tiếng của thanh vắng, của đêm
khuya, của thiên nhiên và con người im lặng giao cảm với nhau trong vũ trụ. Ðối
diện với cái nhỏ nhoi tăm tối của người dân nghèo trong phố huyện là một vũ trụ
bao la đầy ánh sáng huyền ảo của thiên nhiên và vạn vật, nhưng với chị em An,
Liên trạm sáng đẹp nhất của mỗi đêm là chuyến tầu qua tỉnh lỵ.
Hai chị em đêm nào cũng cố thức chờ tầu, không chỉ để vâng lời
mẹ đón khách mua hàng. Thằng nhỏ buồn ngủ nhíp mắt, nhưng vẫn dặn chị nhớ gọi
em dậy khi tầu đến, vì sao, vì tầu sẽ đưa chúng viễn du ra khỏi phố huyện, đem
chúng vào những giấc mơ:
"Chuyến tầu đêm nay không giống như mọi khi, thưa vắng
người và hình như kém sang hơn. Nhưng họ ở Hà Nội về! Liên lặng theo mơ tưởng,
Hà Nội xa xăm, Hà Nội sáng rực vui vẻ và huyên náo.
Con tầu như đã đem một chút thế giới khác đi qua. Một thế giới
khác hẳn, đối với Liên, khác hẳn các vầng sáng ngọn đèn của chị Tý và ánh lửa của
bác Siêu. Ðêm tối vẫn bao bọc chung quanh, đêm của đất quê, và ngoài kia, đồng
ruộng mênh mang và yên lặng." (trang 112).
Phố huyện với từng ấy tâm hồn "trong bóng tối mong đợi một
cái gì tươi sáng cho sự sống nghèo khổ hàng ngày của họ" và ánh sáng Hà
thành do con tầu chở đến, đem lại cho huyện nhỏ vài phút mộng mơ. Nhưng con tàu
chở ánh sáng ấy, chưa đến đã vội bước đi, như một niềm vui vừa bùng lên đã lụi
tàn trong khoảnh khắc, "chiếc tầu đi vào đêm tối, để lại những đốm than đỏ
bay tung trên đường sắt. Hai chị em còn nhìn theo cái chấm nhỏ của chiếc đèn
xanh treo trên toa sau cùng, xa xa mãi rồi khuất sau rặng tre." (trang
112).Con tầu như chiếc que diêm của đứa bé trong truyện cổ tích Anderson, lóe
lên ánh lửa rồi tàn ngay trên những kiếp người cô đơn bỏ lại trong con phố tịch
mịch và đầy bóng tối.
Nếu trong một số truyện ngắn Thạch Lam cố ý đứng riêng, đứng
ngoài, để khách quan viết về các nhân vật của mình, thì trong truyện Người đầm,
như một người viết "sơ hở" tác giả để lộ lòng mình. Cơ sự xẩy ra là
do lỗi của một người: người đầm.
Người ấy đi xem ciné mà lại không ngồi lô, không ngồi hạng nhất,
"một người Pháp, mà lại là một người đàn bà, ngồi ở hạng nhì lẫn với người!"
chữ người sau cùng thật ghê, chỉ một mình nó đã nói thay bao chữ lớn lao về
nhân quyền, về chế độ thực dân, về những đàn áp... mình nó bao trùm lên những
thái độ, những chế độ không coi người là người.
Người đầm này cùng chung làn sóng với Thạch Lam, đã dám làm
những việc mà người khác không làm: bởi thời ấy, các người đầm không bao giờ ngồi
lẫn với "người" như thế.
Thạch Lam tình cờ gặp gỡ "người đầm", người đàn bà
Pháp mới đến, lạ lẫm, không giống ai, một mình với đứa con bơ vơ trên mảnh đất
xa lạ đầy cạm bẫy. Lướt qua những ánh mắt "lãnh đạm và ác cảm" chiếu
vào hai mẹ con, Thạch Lam, cũng một mình, can đảm đi ngược chiều "cộng đồng",
dám biện hộ cho "kẻ thù" dân tộc. Trút mọi thành kiến, hận thù, để chỉ
nhìn con người trần trụi dưới lăng kính của cảm thông: người đàn bà tội nghiệp ấy
với những ngơ ngác, nhũn nhặn, tế nhị và nhân ái đã làm đảo chao mọi thành kiến
về người Pháp và dẫn nhà văn đến một mối tương quan khác, lên trên và ra ngoài
tương quan thực dân - thuộc địa, để trụ lại ở sự cảm thông, lòng trắc ẩn giữa
người và người, đến tình nhân loại.
Thạch Lam khám phá ra những vùng bí mật ấy của con người bằng
một bút pháp sẽ sàng, gần như thầm lặng. Những chữ bé nhỏ ấy hóa ra lại có khả
năng tỏa sáng bằng bao nhiêu lời lẽ ồn ào, chúng dịu dàng chiếu vào những tương
phản, tạo sáng-tối trong bức tranh đời sống. Nhà văn thường nhặt nhạnh ở chỗ
chúng ta không ngờ nhất: một chút sương, vài ba gáo nước, hai gốc thông, mấy tượng
đá giấu trong cỏ... những dấu ấn nhỏ nhoi đưa chúng ta vào hành trình cảm giác
đôi khi có thể làm thay đổi cả một lẽ sống, một mấu chốt suy tưởng.








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét