Cảm xúc chiều mưa rơi
Chiều nay mưa lại rơi, cũng như bao buổi chiều mưa khác, nhưng
hôm nay lòng tôi cảm thấy thật lạnh lẽo, mưa lúc nào cũng gợi tôi cảm thấy
buồn... nhiều cảm xúc đan xen lẫn nhau mà tôi chi cảm nhận được, nhưng tôi lại
không diễn tả được bằng lời và cả nỗi buồn của người con xa xứ, nơi đất khách
quê người.
Thời học sinh lãng mạn lắm, mỗi khi mưa lất phất rơi, lại nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ, tựa vào nhau, cái lạnh được che chở… Nhớ lắm, cảm động lắm, hai đứa học sinh tìm cảm xúc, nhặt lá rụng, hoa rơi, xót xa… nhưng vẫn đầy ý nghĩa.
Khi ấy mong cho mình thật lớn để được mạnh mẽ, được quyết định, được làm chủ bản thân, được tự do vùn vẫy làm những việc mà mình thích làm. Không phải xin phép, không phải giật mình khi sai và sợ hãi khi phạm lỗi một điều gì… Đã qua rồi cái khoảng thời gian bình lặng, chỉ có hai người yên ả nắm tay nhau… con đường nhỏ cũng không còn như thế! Chiều nay, mưa buồn sao khác cái mưa của ngày xưa.
Rồi hạnh phúc đã qua, thời nông nổi, tuổi trẻ người không biết giữ... kí ức đẹp đẽ, nên khi buồn cũng khác hẳn ngày xưa?
Có khi nào nhìn mưa mà bạn buồn hay đau khổ? Có vậy không, nhưng không hiểu vì sao tôi lại buồn… không vì mưa gắn liền với tuổi thơ tôi khó nhọc, hay mưa vô tình xóa đi, hay đánh mất của tôi bất cứ thứ gì, ngược lại mưa nhiều khi còn mang lại cho tôi nhiều cảm xúc, những kỉ niệm, lãng mạn, êm đềm, của tuổi thơ tôi luôn gắn trên môi nụ cười hồn nhiên trong sáng.
Khi ước mình nhanh thành người lớn cũng là để tôi tự do, tôi sớm lựa chọn cho mình cái bất hạnh mà đến tận cùng nỗi đau tôi mới nhận ra, vì sao ư, vì tôi cố chịu đựng, cố gắng nhẫn nhịn, hi sinh cho người khác. Và cũng bởi tôi đã tin, dại khờ đặt niềm tin, hy vọng cho người con gái tôi yêu, yêu hơn chính bản thân của tôi.
Khi yêu người ta thật mù quáng, thật viển vông nhiều khi nghĩ lại tôi thấy mình thơ ngây, mặc dù trong lòng tôi chẳng còn nguyên vẹn tình cảm, tình yêu giản di, nhưng thật chân thành như thuở ban đầu nhưng tôi vẫn cố níu kéo, dù biết là vô vọng, để tự an ủi mình chung thủy! Để nói rằng, tôi yêu em nhiều, và còn hơn thế nữa.
Thời học sinh lãng mạn lắm, mỗi khi mưa lất phất rơi, lại nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ, tựa vào nhau, cái lạnh được che chở… Nhớ lắm, cảm động lắm, hai đứa học sinh tìm cảm xúc, nhặt lá rụng, hoa rơi, xót xa… nhưng vẫn đầy ý nghĩa.
Khi ấy mong cho mình thật lớn để được mạnh mẽ, được quyết định, được làm chủ bản thân, được tự do vùn vẫy làm những việc mà mình thích làm. Không phải xin phép, không phải giật mình khi sai và sợ hãi khi phạm lỗi một điều gì… Đã qua rồi cái khoảng thời gian bình lặng, chỉ có hai người yên ả nắm tay nhau… con đường nhỏ cũng không còn như thế! Chiều nay, mưa buồn sao khác cái mưa của ngày xưa.
Rồi hạnh phúc đã qua, thời nông nổi, tuổi trẻ người không biết giữ... kí ức đẹp đẽ, nên khi buồn cũng khác hẳn ngày xưa?
Có khi nào nhìn mưa mà bạn buồn hay đau khổ? Có vậy không, nhưng không hiểu vì sao tôi lại buồn… không vì mưa gắn liền với tuổi thơ tôi khó nhọc, hay mưa vô tình xóa đi, hay đánh mất của tôi bất cứ thứ gì, ngược lại mưa nhiều khi còn mang lại cho tôi nhiều cảm xúc, những kỉ niệm, lãng mạn, êm đềm, của tuổi thơ tôi luôn gắn trên môi nụ cười hồn nhiên trong sáng.
Khi ước mình nhanh thành người lớn cũng là để tôi tự do, tôi sớm lựa chọn cho mình cái bất hạnh mà đến tận cùng nỗi đau tôi mới nhận ra, vì sao ư, vì tôi cố chịu đựng, cố gắng nhẫn nhịn, hi sinh cho người khác. Và cũng bởi tôi đã tin, dại khờ đặt niềm tin, hy vọng cho người con gái tôi yêu, yêu hơn chính bản thân của tôi.
Khi yêu người ta thật mù quáng, thật viển vông nhiều khi nghĩ lại tôi thấy mình thơ ngây, mặc dù trong lòng tôi chẳng còn nguyên vẹn tình cảm, tình yêu giản di, nhưng thật chân thành như thuở ban đầu nhưng tôi vẫn cố níu kéo, dù biết là vô vọng, để tự an ủi mình chung thủy! Để nói rằng, tôi yêu em nhiều, và còn hơn thế nữa.
Tình yêu vốn vậy, khi càng cố giữ thì càng đi xa,
càng níu kéo thì lại càng thêm mất mát. Tôi đã để hạnh phúc rời xa mình như
vậy, cũng một chiều mưa, tôi cảm thấy cái lạnh thật tái tê, cái sự thật phũ
phàng như hiển nhiên định sẵn, người ta phản bội và bỏ đi không một lời giải
thích.
Tôi đã sống những tháng ngày thầm lặng, cô đơn, đã học cách để quên, để chấp nhận sự thật, để tha thứ. Cũng là để tôi buông xuôi tất cả, là cho người ta cơ duyên tìm hạnh phúc mới.
Thời gian trôi qua thật chậm chậm chạp, tôi thấy mình nên mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn, tự tin hơn với cuộc sống độc lập của tôi, vẫn đôi mắt nhìn đời ấy. Tôi sẽ đứng lên bước đi một mình không vội vã, không phải vấp ngã thêm lần nữa… và sẽ cố với, vươn tay, chạm tới hạnh phúc, cái hạnh phúc tự tôi hằng mong ước. Cho dù tôi có phải lục lại trong quá khứ, có phải chạm tay vào đau thương, vào vết sẹo vẫn còn chưa lành lặn, nhưng tôi biết mình bị đau vì sao, để có thể một mình, can đảm, nắm giữ trái tim và không một lần cho đi vô nghĩa nữa.
Từ nay tôi sẽ phải thận trọng hơn, tỉ mỉ hơn, phải nhìn cuộc đời không chỉ có ánh bình minh, cố gắng không nhìn mưa rơi lạnh lẽo.
Mà tôi sẽ sẵn sàng, đón nhận tất cả, mưa xóa nhòa kí ức, nỗi buồn đớn đau. Tôi sẽ mỉm cười và hy vọng trước mắt tôi sẽ là ánh nắng của mùa xuân, là màu xanh của tươi lai, của thực tại, của thứ ánh sáng dẫn đường tôi đi tìm một nửa mới của mình, một nửa tôi còn lại không vẹn nguyên nhưng được mài giũa, nhạy cảm hơn, lạc quan hơn trước dòng đời.
Không phải tôi gặp người yêu bội bạc, có thể bạn sẽ nói tiếng không tin tất cả người phụ nữ, không lẽ chỉ một lần vấp ngã, đứng trước một người đang chân thành yêu tôi thật sự, mà ép mình không rung động hay sao?
“Tôi tự hỏi không biết có phải cho người ta một cơ hội có phải chính là cho chính mình một cơ hội phải không nữa”?
Không phải lúc nào mưa là bầu trời cũng u ám. Tôi hy vọng là… sau cơn mưa trời lại sáng sủa hơn!
Tôi đã sống những tháng ngày thầm lặng, cô đơn, đã học cách để quên, để chấp nhận sự thật, để tha thứ. Cũng là để tôi buông xuôi tất cả, là cho người ta cơ duyên tìm hạnh phúc mới.
Thời gian trôi qua thật chậm chậm chạp, tôi thấy mình nên mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn, tự tin hơn với cuộc sống độc lập của tôi, vẫn đôi mắt nhìn đời ấy. Tôi sẽ đứng lên bước đi một mình không vội vã, không phải vấp ngã thêm lần nữa… và sẽ cố với, vươn tay, chạm tới hạnh phúc, cái hạnh phúc tự tôi hằng mong ước. Cho dù tôi có phải lục lại trong quá khứ, có phải chạm tay vào đau thương, vào vết sẹo vẫn còn chưa lành lặn, nhưng tôi biết mình bị đau vì sao, để có thể một mình, can đảm, nắm giữ trái tim và không một lần cho đi vô nghĩa nữa.
Từ nay tôi sẽ phải thận trọng hơn, tỉ mỉ hơn, phải nhìn cuộc đời không chỉ có ánh bình minh, cố gắng không nhìn mưa rơi lạnh lẽo.
Mà tôi sẽ sẵn sàng, đón nhận tất cả, mưa xóa nhòa kí ức, nỗi buồn đớn đau. Tôi sẽ mỉm cười và hy vọng trước mắt tôi sẽ là ánh nắng của mùa xuân, là màu xanh của tươi lai, của thực tại, của thứ ánh sáng dẫn đường tôi đi tìm một nửa mới của mình, một nửa tôi còn lại không vẹn nguyên nhưng được mài giũa, nhạy cảm hơn, lạc quan hơn trước dòng đời.
Không phải tôi gặp người yêu bội bạc, có thể bạn sẽ nói tiếng không tin tất cả người phụ nữ, không lẽ chỉ một lần vấp ngã, đứng trước một người đang chân thành yêu tôi thật sự, mà ép mình không rung động hay sao?
“Tôi tự hỏi không biết có phải cho người ta một cơ hội có phải chính là cho chính mình một cơ hội phải không nữa”?
Không phải lúc nào mưa là bầu trời cũng u ám. Tôi hy vọng là… sau cơn mưa trời lại sáng sủa hơn!

.png)

.png)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét