Ca khúc " Một mùa xuân nho nhỏ" của nhạc sĩ Trần Hoàn: Khúc hoan ca thăng hoa từ nước mắt
Trong số các tác phẩm
thơ từng được nhạc sĩ Trần Hoàn phổ nhạc, bài “Một mùa xuân nho nhỏ” (phổ thơ
Thanh Hải) là một trường hợp đặc biệt.
Đặc biệt không phải vì nó hay hơn các ca khúc khác, như “Mưa
rơi” (phổ thơ Tố Hữu), “Lời ru trên nương” (phổ thơ Nguyễn Khoa Điềm), “Giữa
Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh” (phổ thơ Đỗ Quý Doãn) - vì điều này thật
không dễ “đong đếm”. Nó đặc biệt vì khi ca khúc hoàn thành, tác giả phần thơ đã
qua đời, không được chứng kiến sự thăng hoa của tác phẩm mình để lại. Và đặc
biệt vì đây là bài thơ hiếm hoi khi đi vào ca khúc của Trần Hoàn đã được giữ
gần như… nguyên văn.
Trước đây, trên Báo Bình Định số ra ngày 26/11/2003, tôi
có đọc được bài viết “Trần Hoàn - cánh chim phiêu bạt thời gian đã về cõi
thiên thai”. Tác giả bài viết, mặc dù là một nhà phê bình âm nhạc rất
năng nổ, song tiếc là lại đưa ra những thông tin không chính xác về xuất
xứ của ca khúc “Một mùa xuân nho nhỏ”: “Vào năm 1975, giữa lúc chúng tôi đang
ngỡ ngàng, tràn ngập niềm vui chiến thắng, niềm vui giải phóng thì lại nghe tha
thiết: “Mùa xuân! Một mùa xuân nho nhỏ lặng lẽ dâng cho đời…”. Bài thơ của
Thanh Hải đã được Trần Hoàn đồng cảm đến từng hơi thở. Một cảm giác lâng lâng
rất thực, không “đại ngôn” dẫn vào hồn người đang thanh bình phơi phới”. Có lẽ,
với một cảnh trí rất đỗi thanh bình của hoa tím, sông xanh, của tiếng chim
thánh thót…; với ca từ rộn ràng náo nức mang cái phấn chấn của lòng người trước
một “Đất nước bốn ngàn năm/ Vất vả và gian lao/ Đất nước như vì sao/ Vững vàng
phía trước”; rồi với mấy câu kết đậm cảm xúc ngất ngây trước cảnh núi sông liền
một dải: “Nước non ngàn dặm mình/ Nước non ngàn dặm tình…” đã tạo cho tác giả
bài báo nói trên một sự “bé cái lầm” như vậy? Kỳ thực, đây là bài thơ được nhà
thơ Thanh Hải sáng tác vào cuối năm 1980, là thời điểm rất khó khăn của đất
nước và của bản thân ông, khi mà ông đang phải ngày đêm chống chọi với căn bệnh
ung thư gan.
Nhà thơ Thanh Hải tên thật là Phạm Bá Ngoãn. Ông sinh năm
1930 tại Hương Điền, Thừa Thiên - Huế. Ông và nhạc sĩ Trần Hoàn (tên thật là
Nguyễn Tăng Hích, sinh năm 1928 tại Hải Lăng, Quảng Trị) là đôi bạn thân thiết
cùng sống và chiến đấu tại Mặt trận Trị Thiên - Huế những năm kháng chiến đầy
gian khó. Trước khi mất (ngày 15/12/1980), Thanh Hải là Tổng thư ký Hội Văn
nghệ Bình Trị Thiên (tên gộp của ba tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên) và
Trần Hoàn đang là Trưởng Ban Tuyên huấn Bình Trị Thiên kiêm Chủ tịch Hội Văn
nghệ tỉnh.
Nhạc sĩ Trần Hoàn kể: Một hôm, ông vào thăm Thanh Hải tại bệnh
viện, thấy Thanh Hải đang đánh vật với chữ nghĩa để gắng hoàn thành bản thảo
tập trường ca “Hành khúc người ở lại”. Ông nói nhỏ với bạn: “Thôi, Hải ơi, hãy
nghỉ đi. Đừng suy nghĩ nhiều và thức đêm sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe đó”. Thanh
Hải đáp: “Cảm ơn anh, nhưng cuộc sống có ngừng phút nào đâu và cảm xúc cũng
không ngưng đọng lại”.
Thanh Hải là một nhà thơ giàu nghị lực. Càng ý thức được mối
hiểm nghèo của bệnh trạng ông càng như chạy đua với thời gian. Trong bức thư
gửi một đồng nghiệp đang làm công tác xuất bản ở ngoài Bắc, ông tâm sự: “Tôi
luôn luôn có cái ám ảnh của một người đau bệnh hiểm nghèo rằng, không biết mình
sẽ nằm xuống lúc nào, nằm xuống để rồi không dậy nữa. Lúc đó để lại bao nhiêu
chuyện dở dang, trong đó có những tác phẩm… Khi có điều kiện, người cảm thấy
thoải mái đôi chút là tôi liền ngồi vào bàn. Tôi tự nói: Phải sống những ngày
tháng cuối có ích để khi mất đi, mình vẫn làm việc đến giờ chót”.
Như vậy là, suốt nhiều ngày liền, nhà thơ cứ vật vã, run run tay
bên những trang bản thảo. Bà Thanh Tâm, vợ ông cũng không biết chồng mình viết
gì. Chỉ đến khi nhà thơ trút hơi thở cuối cùng, mọi người mới xúc động được
biết, một trong số đó là bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ”, và một bài ông viết tặng
vợ: “Anh nằm mà ao ước/ Trở lại với cuộc đời/ Dù đi lại được thôi/ Cùng em vui
ngày tháng/ Từ khi anh nằm xuống/ Đời có em dịu hiền…”. Đây được ghi nhận như
bài thơ tình cuối cùng của đời thơ Thanh Hải.
Ngày tiễn đưa nhà thơ Thanh Hải trở về đất mẹ là một ngày mưa
buồn. Nhiều bạn bè, đồng chí và những người yêu thơ đã đi sau linh cữu ông, tác
giả của thi phẩm “Mồ anh hoa nở” nổi tiếng một thời… Nhà thơ Thanh Hải được an
táng tại một nghĩa trang ở dốc Nam Giao, là mảnh đất mà nhà chí sĩ Phan Bội
Châu mua từ thời Cụ bị giam lỏng ở Huế, với ý nguyện dành để chôn cất các nhà
yêu nước và cách mạng ở Huế. Bên cạnh mộ Thanh Hải là mộ của các bậc đàn anh
như Nguyễn Chí Diểu, Hải Triều… Nhạc sĩ Trần Hoàn thay mặt Ban tổ chức tang lễ
đọc điếu văn. Khi ông đọc được nửa chừng thì bà Thanh Tâm chuyển cho ông bản
thảo bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ”. Trần Hoàn mắt kính nhòe lệ. Ông vừa đọc vừa
nghẹn ngào thổn thức khiến những người dự lễ tang cũng không giấu được tiếng
nức nở, nhất là đến đoạn kết bài thơ thì tất cả đều òa lên, hòa cùng tiếng gió
mưa thao thiết…
Sau lễ hạ huyệt, Trần Hoàn ngồi im lặng hồi lâu bên mộ bạn. Ông
đọc lại bài thơ, thấy hối thúc một nỗi niềm cần phải đáp đền bằng… âm nhạc.
Đây là nguyên văn bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của nhà thơ Thanh
Hải: “Mọc giữa dòng sông xanh/ Một bông hoa tím biếc/ Ơi con chim chiền chiện/
Hót chi mà vang trời/ Từng giọt long lanh rơi/ Tôi đưa tay tôi hứng/ Mùa xuân
người cầm súng/ Lộc giắt đầy quanh lưng/ Mùa xuân người ra đồng/ Lộc trải dài
nương mạ/ Tất cả như hối hả/ Tất cả như xôn xao/ Đất nước bốn ngàn năm/ Vất vả
và gian lao/ Đất nước như vì sao/ Cứ đi lên phía trước/ Ta làm con chim hót/ Ta
làm một nhành hoa/ Ta nhập vào hòa ca/ Một nốt trầm xao xuyến/ Một mùa xuân nho
nhỏ/ Lặng lẽ dâng cho đời/ Dù là tuổi hai mươi/ Dù là khi tóc bạc/ Mùa xuân ta
xin hát/ Câu Nam ai, Nam bình/ Nước non ngàn dặm mình/ Nước non ngàn dặm tình/
Nhịp phách tiền đất Huế”.
Nếu so sánh với phần ca từ của bài hát “Một mùa xuân nho nhỏ”
của nhạc sĩ Trần Hoàn, ta sẽ thấy có một số thay đổi nhỏ, và sự thay đổi đó rất
hợp lý. Như ngoài việc thay đổi để thuận cho việc hát như đảo “Nhịp phách tiền
đất Huế” bằng “Đất Huế nhịp phách tiền”; đảo “Ta nhập vào hòa ca/ Một nốt trầm
xao xuyến” bằng “Một nốt trầm xao xuyến/ Ta biến trong hòa ca” thì người nhạc
sĩ tài hoa đã thay một đôi chữ như: “Tôi đưa tay hứng về” (thay vì “Tôi đưa tay
tôi hứng”); “Vững vàng phía trước” (thay vì “Cứ đi lên phía trước”); “Lộc trải
dài nương lúa” (thay vì “Lộc trải dài nương mạ”) nghe cho… thơ hơn. Ngoài ra,
Trần Hoàn cũng bỏ hẳn mấy cặp câu như: “Tất cả như hối hả/ Tất cả như xôn xao”
và “Dù là tuổi hai mươi/ Dù là khi tóc bạc”. Sự thực, đây là những câu nói hơi…
kỹ, làm ảnh hưởng tới chất khơi gợi của bài thơ, bởi thế, nó hóa… thừa, và việc
tước bỏ những câu này càng làm cho bài hát thêm trong trẻo, thanh thoát mà
thôi.
Theo ông Nguyễn Trường Đàn kể lại trong một bài viết thì một
hôm, nhạc sĩ Trần Hoàn đến Đài Phát thanh tỉnh rất sớm. Ông nói cho ông vào
phòng thu nhạc. Anh em dẫn ông vào phòng ghi âm lớn. Ông đến bên chiếc đàn
piano cũ kỹ, ngồi xuống, mở nắp đàn ra, dạo mấy nốt rồi lắc đầu: “Tiếc quá, đàn
hỏng rồi”. Sau này mọi người mới biết ông vừa sáng tác xong bài “Một mùa xuân
nho nhỏ”. Ông muốn bài hát được dàn dựng trước nhất ở Huế, nhưng vì không có
phòng thu đạt chuẩn nên ông phải chuyển ra Hà Nội. Bài hát sau đó đã vang xa,
chinh phục khán giả cả nước từ làn sóng của Đài Tiếng nói Việt Nam (hiện bài
hát đang được sử dụng làm nhạc hiệu của Đài Phát thanh Thừa Thiên - Huế).
Để kết thúc bài viết này, xin được trích ra đây đôi dòng cảm
nhận của bạn Lê Bích - một thính giả - viết trong một đêm tết Hà thành: “Trước
khi chết nhà thơ Thanh Hải đã dành hết tâm huyết cho bài thơ này… và tôi thế hệ
đi sau ông đón nhận những cảm xúc đó, trân trọng nó… và tôi cũng đã yêu da diết
cuộc sống này như ông. Giờ đây tôi cảm thấy thêm ý nghĩa trong câu nói của nhà
thơ Kahil Gibran: Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy có thêm ngày mới để yêu
thương”.
Với tôi, bài thơ “Một mùa xuân nho nhỏ” thực sự là một “tiếng
hát con thiên nga trước khi chết” của nhà thơ Thanh Hải.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét