Xao xuyến 'Một mùa xuân nho nhỏ'
Mọc giữa dòng sông xanh một bông hoa tím biếc
Ơi con chim chiền chiện hót chi mà vang trời
Từng giọt long lanh rơi tôi đưa tay hứng về.
Mùa xuân người cầm
súng lộc giắc đầy trên lưng
Mùa xuân người ra đồng lộc trải dài nương lúa
Đất nước bốn nghìn năm
vất vả và gian lao
Đất nước như vì sao vững vàng phía trước
Ta làm con chim hót ta làm một nhành hoa
Một nốt trầm xao xuyến ta biến trong hoà ca
Mùa xuân, mùa xuân mùa xuân tôi xin hát Nam Ai, Nam Bằng
Nước non ngàn dặm tình
Nước non ngàn dặm mình đất Huế nhịp phách tiền mùa xuân...
Thật là xúc động khi
được biết bài thơ Một mùa xuân nho nhỏ được nhà thơ Thanh Hải
sáng tác trên giường bệnh trong bệnh viện Trung ương Huế những ngày cuối cùng
của cuộc đời. Đó là những ngày tháng 12 năm 1980. Bài thơ là chút tâm sự, chiêm
nghiệm của một nhà thơ đã dâng trọn cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng giải phóng
dân tộc.
Bài thơ ngay sau đó được
nhạc sĩ Trần Hoàn phổ nhạc. Ca khúc này đã đi theo tôi trong suốt thời niên
thiếu và đến bây giờ mỗi khi xuân về khi nghe bài hát này lòng tôi lại thấy bồi
hồi, xao xuyến, bao nhiêu kỷ niệm đẹp lại trở về.
Tôi cũng đã đi dọc nhiều
con sông và ngắm những con chim chiền chiện bay là là trên mặt sông. Tôi cũng
đã say mê chụp những hạt mưa xuân long lanh mơn man trên những cánh hoa đào...
... Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng...
Những giọt nước đã biến
thành những giọt xuân làm lay động bao nhiêu tâm hồn thi sĩ. Tôi đã đi qua bao
cánh đồng lúa, cảm nhận được nỗi nhọc nhằn của những người nông dân đang oằn
mình trên nhưng cánh đồng để làm nên hạt thóc. Tôi cũng đã cùng vui với những
người lính đang cầm súng canh giữ đảo xa, thấu hiểu nỗi nhớ nhà của họ và tôi
đã đồng cảm với tác giả của bài hát. Tôi cảm nhận được phần nào cảm xúc, tình
yêu da diết với cuộc sống của ông và tôi vô cùng trân trọng sự khiêm tốn giản
dị của nhà thơ...
Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
Ta làm con chim hót
Ta làm một nhành hoa
Ta nhập vào hòa ca
Một nốt trầm xao xuyến...
Hơn ai hết nhà thơ
Thanh Hải đã rất yêu cuộc sống này, ông đã chiến đấu cho tổ quốc và cảm nhận
được cái đẹp ẩn chứa trong nó. Trước khi chết nhà thơ đã dành hết tâm huyết cho
bài thơ này... và tôi thế hệ đi sau ông đón nhận những cảm xúc đó, trân trọng nó...
và tôi cũng yêu da diết cuộc sống này như ông.
Giờ đây tôi càng thấy
thêm ý nghĩa trong câu nói của nhà thơ Kahil Gibran: Cảm ơn đời mỗi sớm
mai thức dậy ta có thêm ngày mới để yêu thương.
Lê Bích




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét