Kiệt tác Truyện
Kiều chứa đựng giá trị nội dung, tư tưởng, nghệ thuật diệu vời đã
thấm đẫm trong tâm thức của bao thế hệ con người Việt Nam. Tìm hiểu Truyện
Kiều, thậm chí một câu, một chữ đối với những người yêu mến Nguyễn Du
và Truyện Kiều thật lý thú biết bao.
Trong bài viết này,
tôi xin được trao đổi ý kiến: Tại sao trong phiên tòa đền ơn báo oán, Thúy Kiều lại để lọt tội
thằng bán tơ?
Thằng bán tơ là ai?
Tội danh hắn gây ra cho gia đình Thúy Kiều là gì?
Trong Truyện
Kiều của Nguyễn Du, thằng bán tơ chỉ xuất hiện một lần qua câu
thơ: Phải tên xưng xuất tại thằng bán tơ. Tác giả không giới
thiệu tên tuổi, họ hàng thân thích, quê hương bản quán của thằng bán tơ mà
chỉ cho biết hắn là một người làm nghề buôn bán tơ - công việc bình thường
trong xã hội.
Gã bán tơ bị Nguyễn Du
gọi là thằng (đại từ chỉ người, chỉ kẻ dưới có ý coi
thường vì tội danh xưng xuất, nghĩa là bị tra tấn mà khai
ra; hắn vu oan giá họa cho gia đình Kiều).
Đào Duy Anh
trong Từ điển Truyện Kiều (dòng 19 - 27, tr. 387) cho biết:
“Theo nguyên truyện (Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân)
thì có một tên buôn bán tơ mua đồ mất trộm, bị tra tấn, xưng bậy ra là nó gởi
đồ tang vật ở nhà Vương ông, Nguyễn Du tóm tắt câu chuyện vu cáo ấy trong một
câu thơ Phải tên xưng xuất tại thằng bán tơ”.
Chỉ có vậy, nhưng
thằng bán tơ trở thành nhân vật ấn tượng trong Truyện Kiều. Và
hơn thế nữa, nhân vật này đã từ tác phẩm bước ra ngoài đời sống xã hội Việt
Nam, hiển hiện qua bao đời. Bởi lẽ xã hội thời nào cũng có thằng bán tơ.
Những người yêu
mến Truyện Kiều, thương cảm cho Thúy Kiều - Kim Trọng và gia
đình nàng Kiều bao nhiêu thì lại càng oán giận thằng bán tơ bấy nhiêu. Chỉ vì
lời tố bậy, khai xằng của hắn đã làm nên cái cớ cho lũ đầu trâu mặt
ngựa - cướp ngày xông vào đập phá, cướp vét sạch sành sanh từ đồ
tế nhuyễn đến của riêng tây của gia đình Kiều. Cha
và em trai Kiều bị trói, bị đánh đập dã man, bị đẩy vào chốn lao tù.
Nàng Tố Nga em - Thúy Vân phải làm nghề khâu vá
thuê; Tố Nga chị - Thúy Kiều phải bán mình chuộc cha.
Để rồi cuộc đời Kiều từ đây phải nếm trải biết bao đau đớn, ê chề hết
nạn nọ đến nạn kia.
Rõ ràng thằng bán tơ
đã làm lụy đến gia đình Thúy Kiều!
Tại sao trong màn báo
oán, Thúy Kiều lại để lọt tội thằng bán tơ?
Tội danh thằng bán tơ
gây ra cho gia đình Kiều xét cả về chứng, lý đều đã quá rõ ràng. Có cho quân
lính băm vằm hắn làm trăm mảnh máu rơi thịt nát tan tành cũng
chưa làm vơi được nỗi đau thương mất mát mà nàng cùng với gia đình phải chịu
đựng suốt hàng chục năm trời.
Kiều có chỗ dựa vững
chắc là Từ Hải - chồng nàng, cả thế và lực đều rất hùng mạnh: Đại
vương; có triều đình riêng gồm hai văn võ rạch đôi sơn hà; có
trong tay mười vạn tinh binh… Chỉ vừa nghe Kiều giãi bày chút
còn ân oán đôi đường chưa xong, Từ Hải đãbất bình nổi trận đùng đùng
sấm vang, nghiêm quân tuyển tướng cấp tốc đạo ra
Vô Tích, đạo vào Lâm Tri; tầm nã kẻ có tội, rước mờingười
có ơn với Kiều đưa về giữa trung quân, mở phiên tòa đền ơn báo
oán. Trên bục cao dành cho quan tòa, Từ sánh với phu nhân cùng ngồi để
làm tăng uy quyền cho Kiều trong vai chánh án, toàn quyền báo ân trả oán Từ
trao cho: Mặc nàng xử quyết báo đền cho minh.
Thế thì còn có cấn cái
gì nữa mà Kiều không cho bắt thằng bán tơ về trị tội? Xin hãy nhìn sâu, kĩ
vào bản chất tội danh của thằng bán tơ.
Thằng bán tơ
trong Truyện Kiều của Nguyễn Du vốn không có thù oán gì với
gia đình Vương ông. Động cơ nào xô đẩy hắn gắp lửa bỏ bàn tay đổ vấy tội cho
gia đình họ Vương?
Thằng bán tơ phạm tội
mua đồ ăn trộm có thể chỉ là do vô tình, thấy có người bán thì mua. Nhưng nếu
hắn biết là đồ ăn trộm mà thấy hời vẫn mua, mắc tội chứa chấp, tiêu thụ hàng
do ăn cắp mà có thì nhà chức trách phải truy nguyên để tóm cổ bọn ăn cắp đem
trị tội chứ sao lại tra tấn, ép hắn xưng bậy cho một gia đình lương thiện?
Vấn đề nằm ở chỗ gia
đình Vương ông là một gia đình thường thường bậc trung. Một gia
đình không thuộc tầng lớp giàu sang, quyền thế trong xã hội. Nhưng cũng chẳng
thuộc tầng lớp dưới đáy khố rách áo ôm. Đổ tội cho gia đình giàu có, quyền
thế, đừng nói thằng bán tơ mà ngay cả những kẻ có máu mặt cũng quá hiểu là
không thể. Vuốt râu hùm có khi còn dám chứ đụng đến giai cấp thống trị phong
kiến thời nhũng loạn coi như đi vào cửa tử. Còn trút tội cho một gia đình
cùng đinh thì dễ nhưng sẽ kiếm được gì khi họ chỉ là những kẻ trọc đầu? Vậy
nên nhắm vào “con mồi” - gia đình Vương ông là một tính toán khôn ngoan cho
kẻ cầm quyền muốn vét cho đầy túi tham!
Không cần bằng chứng
cũng chẳng cần điều tra truy xét. Chỉ cần cái cớ lời khai bậy của thằng bán
tơ là chúng ào ào như sôi xông vào đục nước béo cò hôi của,
hãm hại người. Thằng báo tơ chỉ là con tốt được đấm trong cuộc cờ của kẻ cầm
quyền tham ác. Mà tham ác mấy khi có điểm dừng! Những đồ tế nhuyễn
của riêng tây dù đã sạch sành sanh vét cũng đâu lấp
đầy lòng tham không đáy của chúng.
Trong Từ điển
Truyện Kiều, Đào Duy Anh có cho biết ông được trực tiếp nghe ông
Nguyễn Đình Ngân (Giám đốc Thư viện Bảo Đại ở Huế) nói: “Trước cách mệnh, ông
có được thấy một bản Kiều Nôm chép tay tự trong nội các đưa ra”. Theo ông
Ngân: “Đó là bản thảo chính của Nguyễn Du trong ấy thấy chữ sai là
chữ son đè lên chữ mực là quan và cho rằng: “Nguyễn Du vốn
viết quan nhamà vua Tự Đức sửa làm sai nha” (dòng 10
- 24, Tr. 338). Nếu quả đúng như vậy thì lũ đầu trâu mặt ngựa, ruồi
xanh giữa thanh thiên bạch nhật xông vào đập phá, cướp bóc nhà Vương
ông không chỉ có bọn lệ thuộc ở nha môn để sai phái tức là sai nha mà
cả lũ quan nha cũng trực tiếp ra tay hành động! “Cướp ngày là quan”, dân tố
không có sai!
Chưa thỏa mãn, cái
đích của các ông lớn cướp ngày nhắm tới còn phải sộp hơn nhiều: Ba trăm lạng
vàng chạy “tội” của nhà Vương ông kia!
Ông lại già họ Chung
giàu lòng thương người từng phục dịch ở cửa quan tỏ tường bản chất hà hiếp
dân lành, ăn đút ăn lót của lũ tham quan đã mách đường cho gia đình Vương
ông: Tính bài lót đó luồn đây/ Có ba trăm lạng việc này mới xuôi.
Biết bị khép tội oan
ức song muốn được quan trên tha thì phải cống đủ ba trăm lạng vàng. Cống cửa
nào, cho ai, Nguyễn Du không để ông họ Chung nói toạc ra. Nhưng qua hai đại
từ chỉ trỏ đó, đây trong cụm từ lót đó luồn đây,
chúng ta có thể khẳng định: Số vàng lớn ấy đi qua nhiều cửa, đến tay nhiều
người. Đối tượng nhận hối lộ không thể là ai khác, các quan trên có quyền
hành khép tội bắt người và có quyền cởi trói!?
Chánh án Thúy Kiều
phải phớt lờ tội của thằng bán tơ bởi tên này là một cái dây trong rừng rậm.
Mà rút dây sợ động rừng! Trị tội thằng bán tơ, kẻ mua hàng ăn cắp, lẽ nào
không trị tội kẻ cắp? Trị tội thằng bán tơ đổ vậy tội cho người ngay, lẽ nào
không trị tội bọn tra tấn, bức cung? Lẽ nào không trị tội bọn sai
nha xông vào nhà lương dân cướp phá, đánh bắt người, đẩy họ vào vòng
tù tội, oan sai? Lẽ nào không trị tội kẻ chóp bu xử kiện không cần lẽ đúng
sai chỉ chú mục ăn chặn cả ba trăm lạng vàng nhà họ Vương, đẩy Kiều vào những
chốn bùn nhơ tăm tối?
Ngay cả Hoạn bà, kẻ
đồng lõa với con gái, cho đầy tớ bắt cóc Kiều, đốt nhà, đánh thuốc mê, xích
chân đưa về nhà nổi trận mây mưa, diếc móc Kiều
bằng bao lời cay nghiệt: giống bơ thờ, chẳng phải thiện nhân, phường
trốn chúa, quân lộn chồng, mèo mả gà đồng; cho đánh đập Kiều
dã man: Trúc côn ra sức đập vào/ Thịt nào chẳng nát gan nào chẳng
kinh; đánh cắp cả tên thường gọi, đổi thành Hoa nô; đổi phận nàng từ vợ
chàng Thúc thành con ở… Kiều cũng đâu dám đụng đến, phải chăng vì Hoạn bà là
vợ quan Lại bộ danh gia Thiên quan trũng tể có bài treo trên?
Đừng quên trên Kiều,
trên cả Từ Hải là kiến trúc sư trưởng - tổng đạo diễn của phiên tòa đền ơn
báo oán, tác giả Nguyễn Du. Tác giả là cha đẻ của nhân vật trong truyện, là
“con mắt, lỗ tai của một giai cấp” (Lỗ Tấn). Nhân vật suy nghĩ, phát ngôn,
hành động gì đều bộc lộ thế giới quan của nhà văn và hơi thở của thời đại.
Thời đại, xã hội được
nói đến trong Truyện Kiều không phải là thời đại, xã hội
thời Gia Tĩnh Triều Minh (1522-1566) của Trung Quốc mặc dù Nguyễn Du dựa vào
“Kim Vân Kiều truyện” của Thanh Tâm Tài Nhân để sáng tác, sáng tạo nên kiệt
tác Truyện Kiều. Ông đã đưa hơi thở của thời đại, hồn cốt của xã
hội phong kiến Việt Nam, số phận con người, đặc biệt là người tài hoa trong
xã hội thời ông sống vào Truyện Kiều. Vì thế, đọc Truyện
Kiều người Việt Nam mãi thương Kiều, mãi thương dân tộc bởi văn Kiều
từng thấm giọt máu rơi. Có riêng Nguyễn Du đâu đã bao đời bao kiếp, khóc cô
Kiều thương dân tộc điêu linh!
Dân tộc điêu linh, chế
độ phong kiến suy đồi, xã hội chất chứa mâu thuẫn. Mâu thuẫn ấy nằm trong
giằng xé nội tâm Nguyễn Du. Một mặt ông chán ghét xã hội đầy bất công nhũng
nhiễu, đồng tiền tác oai, tác quái, con người, cả những người tài sắc, hiếu
hạnh - biểu hiện của văn minh, văn hóa cũng bị rẻ rúng, chà đạp, bị biến
thành hàng hóa. Mặt khác, ông lại là một người được sinh ra từ cửa Khổng sân
Trình, từ một gia đình quý tộc phong kiến, cha và anh đều làm quan đến chức
tể tướng, hưởng ân huệ bổng lộc của triều đình. Mâu thuẫn này đã làm nên luẩn
quẩn, bế tắc trong thế giới quan Nguyễn Du. Nhà thi sĩ thừa biết cái xã hội
của ông - xã hội phong kiến đã quá mục ruỗng, xấu xa nhưng một xã hội mới
chưa hoài thai. Khác với nước ta, ở phương Tây, chủ nghĩa tư bản đã hình
thành trong lòng xã hội phong kiến nên họ mới có cả một phong trào văn hóa
Phục hưng? Câu hỏi “Tồn tại hay không tồn tại” của nhân vật Hamlet của
Sếchxpia đã tha thiết, day dứt vang lên từ thế kỉ XVI.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét