Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2022
Người vềXXXX
Sau gần mười năm không gặp nhau, Quảng vẫn vậy, có phần trắng
trẻo và mập ra, duy chỉ có ánh mắt là già nua, mệt mỏi, tinh ý lắm mới thấy.
Tôi luống cuống, lăng xăng, chả làm được việc gì cho ra việc gì, kể cả kéo ghế
mời Quảng ngồi, khi Quảng cười cười ôm túi xách bất ngờ bước vào nhà tôi. Quảng
cười hồn hậu : "Tao về đây thăm mầy, mầy không mừng sao ?". Tôi ngỡ
ngàng một chút, rồi có một cái gì đó rất lạ, vỡ òa ra trong tôi, làm tôi muốn
chảy nước mắt. Mười năm Quảng đi xa, không thư từ, không điện thoại, thảng hoặc
chỉ nghe người này, người kia kể là gặp Quảng chỗ này, chỗ nọ bên Mỹ, tôi biết
Quảng bình yên nhưng vẫn nghĩ mình sẽ không bao giờ được gặp Quảng nữa. Chúng
tôi là bạn thân chí cốt, tôi thương Quảng nhất trong đám bạn của tôi vì từ nhỏ,
Quảng đã có một đời sống không êm đềm. Mẹ mất từ lúc bốn tuổi, ba cưới vợ khác,
rồi ba Quảng cũng mất vài năm sau đó, Quảng như người thừa, như cái gai trong
nhà. Đang học nửa chừng lớp mười, Quảng trốn nhà đi vượt biên, trước khi đi có
đến chào tôi : "Nếu không có tin tức gì, coi như ngày hôm nay là ngày giỗ
tao.". Lúc đó, tôi còn non nớt, thương bạn nhưng chẳng biết làm gì giúp bạn,
vẫn cảm nhận được những lời như thế kia thốt ra từ miệng một thằng bé mười sáu
tuổi là kinh khủng lắm. Tôi bần thần, mất ngủ mấy tháng liền khi Quảng đi, thấy
cuộc dời này sao chẳng đẹp như mình nghĩ, lần đầu tiên nhận ra mình đang mất đi
một điều quý giá lắm nhưng không biết cách nào giữ lại được.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cảm hứng thơ trong "Cảm ơn mùa xuân"
Cảm hứng thơ trong "Cảm ơn mùa xuân" Tập thơ “Cảm ơn mùa xuân” (Nxb Đà Nẵng, 1998) của nhà thơ Cao Duy Thảo gồm 20 bài thơ, được s...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Hoa muộn - Nơi mùa xuân đi qua Vũ trụ này không có bắt đầu và không có kết thúc. Hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu ...
-
Sự tích mặt đất và muôn loài Trái đất ngày xưa không được đẹp như bây giờ, một nửa đất sống, một nửa đất chết. Lúc ấy bề mặt quả đất ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét