Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026
Khóc, cười trong thơ Nguyễn Ngọc Thu
Khóc, cười trong
Có lẽ trời Nam đất Bắc đã làm cho không gian thơ Nguyễn Ngọc Thu lung linh, huyền ảo, luôn hiện ra muôn cảnh, muôn màu, yên lặng mà dữ dội, từ trong sâu lắng mà bật ra những âm thanh xé lòng, mỗi lúc càng mở rộng biên độ cảm xúc làm cho ta rung lên khi lạc vào không gian thơ Nguyễn Ngọc Thu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: "Tôi chọn tự do thi sĩ"
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: "Tôi chọn tự do thi sĩ" Kể từ sau ngày được giải thoát khỏi nhà lao Thừa Phủ trong cuộc Tổng tấn công ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.gif)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét