Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2024
Tôi và Tự - Truyện ngắn của Hồ Thị Ngọc Hoài
Tôi và Tự - Truyện ngắn
Tôi loay hoay thoát ra khỏi dây dợ của tình yêu. Người
ta yêu mình rồi phụ mình cũng giúp tôi hiểu được mình hơn, hiểu ra, khổ đau
trách hận đến thế vẫn có thể vượt qua, vẫn có thể bỏ qua cho họ, không trách hận
nữa. Tôi loay hoay với ý nghĩ về Tự, băn khoăn ngày đi tìm gặp Tự, thư gửi cho
Tự không thấy hồi âm, Tự đi đâu? Làm gì? Đang như thế nào? Tự có nhận được thư
tôi? Tôi cũng loay hoay lo chút ít phấn son, áo quần, nhan sắc…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Còn đó ân tình
Còn đó ân tình Cuối cùng thì cô cũng phải ngã xuống với cái thân thể trong lượng nhẹ tênh, cân đo chỉ vừa đúng 36 ký lô so với chiều cao 1...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét