Biển lớn hơn
Hôm qua - và hôm qua xa vời biết bao cũng gần gũi biết mấy -
linh hồn tôi cùng đi với tôi tới một biển lớn để rửa thân thể mình sạch những
bùn đất đang bám víu.
Khi tới bờ biển, chúng tôi tìm một nơi kín đáo và riêng tư để
tránh con mắt người đời. Trong khi đi dọc theo bãi, chúng tôi thấy có người
đang ngồi trên một tảng đá màu nâu đầy bụi, trong tay cầm cái bị. Thỉnh thoảng
y bốc ra một nắm muối, rải xuống biển.
Và linh hồn tôi nói với tôi:
– Đây là một người bi quan, kẻ nhìn cuộc đời chỉ thấy toàn
bóng tối của nó. Y không xứng đáng trông thấy thân thể không che đậy của chúng
ta. Mình đi tìm chỗ khác.
Chúng tôi tiếp tục tìm kiếm cho tới khi đến một cái vịnh nhỏ.
Tại đó chúng tôi thấy có người ở gần tảng đá màu trắng, đang cầm trong tay cái
hộp nhỏ khảm đầy đá quí. Thỉnh thoảng y bốc từ trong hộp ra một nhúm đường và
ném xuống biển.
Và linh hồn tôi nói với tôi:
– Đây là một người lạc quan, kẻ tìm kiếm cái không thể thực
hiện. Người như thế cũng không xứng đáng trông thấy thân thể không che đậy của
chúng ta.
Chúng tôi tiếp tục cuộc tìm kiếm cho tới khi đi ngang người
thứ ba đang đứng trên bờ lượm lên một con cá chết và ném nó trở lại biển.
Và linh hồn tôi nói với tôi:
– Đây là một người khùng đầy lòng từ bi, kẻ ra sức phục hồi sự
sống cho cái đã chết. Chúng ta hãy tránh xa y.
Chúng tôi tiếp tục đi cho tới khi thấy người thứ tư đang đồ
theo chiếc bóng của y trên cát, và sóng xóa sạch bức vẽ của hắn.
Và linh hồn tôi nói với tôi:
– Đây là một nhà huyền bí, kẻ dựng từ trí tưởng tượng của y
lên một ngẫu tượng để thờ phụng. Chúng ta hãy rời xa y.
Kế đó chúng tôi tìm thấy người thứ năm đứng trong một cái phá
im mát, đang hớt váng trên mặt nước rồi cho vào cái vại làm bằng đá quí.
Và linh hồn tôi nói với tôi:
– Đây là người theo lý tưởng chủ nghĩa, kẻ dệt áo mình bằng
tơ nhện. Y chẳng được đặc ân trông thấy thân thể không che đậy của chúng ta.
Và chúng tôi tiếp tục bước đi cho tới khi nghe có tiếng nói rất
lớn rằng:
– Đây là biển sâu. Đây thật đáng sợ và đúng là đại dương.
Trong khi xem xét nơi phát ra âm thanh ấy, chúng tôi lần theo
dấu nó tới một người đang đứng xây lưng lại với mặt nước. Hắn kê một vỏ sò sát
bên tai và lắng nghe tiếng u u của nó.
Và linh hồn tôi nói với tôi:
– Chúng ta đi đi, vì đây là một người hoài nghi, kẻ quay lưng
lại với cái toàn bộ mà y không có khả năng chứa đựng, và hãy để cho y bị điều
khiển bởi cái vặt vảnh.
Chúng tôi tiếp tục đi cho đến khi thấy người thứ bảy đang ở
giữa hai tảng đá và vùi đầu trong cát.
Tôi bèn nói thầm:
– Linh hồn ta ơi, chúng ta hãy tắm ở đây vì người này không
thể trông thấy chúng ta.
Linh hồn tôi lắc lắc chiếc đầu của nàng và nói:
– Không, ngàn lần không. Kẻ ngươi thấy lúc này là kẻ độc dữ
hơn tất cả. Y là người sợ hãi Thượng đế, núp mình tránh bi kịch của cuộc đời
trong khi cuộc đời giấu y những hân hoan của nó.
Lúc đó, trên gương mặt của linh hồn tôi xuất hiện nỗi phiền
muộn sâu xa; nàng nói với giọng đầy thương xót:
– Chúng ta hãy rời bãi biển này vì ở đây chẳng có nơi riêng tư
kín đáo. Ta sẽ không để cho gió đùa giỡn mái tóc dài vàng óng ánh hoặc phô bày
bộ ngực của ta ở đây. Ta sẽ không cởi bỏ mình và đứng khỏa thân trước ánh sáng
này.
Và linh hồn tôi với tôi rời biển lớn ấy, cùng đi với nhau tìm
biển lớn hơn.
Kahlil Gibran
Nguyễn Ước dịch
Nguồn: The Greater Sea (from The Madman)
Nguồn: The Greater Sea (from The Madman)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét