Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2024
Chiều sân ga
Chiều sân ga, tiếng còi tàu vang lên là lòng tôi sắt lại. Nó
như thúc giục tôi mau chóng lên đường vào Nam công tác. Giờ chia tay đã đến. Em
tiễn tôi ra ga Hà Nội sau 4 ngày trở thành dâu nhà lính. Giây phút bịn rịn, vấn
vương khiến chúng tôi không cầm được nước mắt. Tôi hẹn em về trong đợt phép năm
sau. Em đứng đó nhìn theo con tàu Thống Nhất nhỏ dần rồi khuất sau những dãy
nhà san sát.
Tôi quen em trong một lần về phép và cảm mến em từ cái nhìn đầu
tiên. Em là một thôn nữ nhỏ nhắn, xinh xắn, có nụ cười rạng rỡ. Nhà chúng tôi
cách nhau chừng vài trăm mét, vì thế mà rất thuận lợi cho việc gặp nhau thường
xuyên. Mới gặp nhau được vài lần, nhưng chúng tôi rất hợp nhau trong cách nói
chuyện. Tôi nghĩ, đợt phép không còn dài, mình phải tranh thủ “cưa đổ” em ngay
mới được. Sau nhiều lần hẹn hò, em đã nhận lời yêu tôi vào một đêm trăng sáng.
25/11/2023
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chính nhân Nguyễn Minh Châu Nguyễn Minh Châu là một chính nhân. Những ngày cuối 1972, an dưỡng ở Quảng Bình, tôi đã đọc say mê “Dấu chân...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét