Dịch thuật và quảng bá văn học Nhật Bản ra nước ngoài
Kể từ khi trên văn đàn thế giới xuất hiện Murakami
Haruki, người đã thực hiện một bước ngoặt trong việc tiếp nhận văn học Nhật Bản
trên thế giới, tác phẩm của các nhà văn Nhật Bản khác đã được dịch ra tiếng Anh
và các ngôn ngữ khác. Chúng ta đang sống trong thời đại, khi cần đặt ra vấn đề
về thực chất của nền văn học dịch Nhật Bản và sự tồn tại tiếp theo của nó
như một nền văn học được toàn cầu hóa, vượt xa ngoài các biên giới quốc gia.
Nhân kỷ niệm 30 năm ngày tác phẩm đầu tiên của Murakami Haruki được dịch ra tiếng
Anh, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài viết của Kōno Shion, GS Đại
học Sophia, Tokyo.
Murakami Haruki – nhà văn đã thay đổi hình ảnh văn học Nhật Bản
Ngày 10 tháng 9 năm 1990, tạp chí The New Yorker đã
công bố bản dịch truyện ngắn của Murakami Haruki “TV People” (tạm dịch: Người
Ti-vi). Đây là tác phẩm đầu tiên của tác giả được dịch ra tiếng Anh.
Sự xuất hiện của một truyện ngắn Nhật Bản trên tạp chí văn học uy tín nhất nước Mỹ đã trở thành bước đột phá không những trong sự nghiệp của chính Murakami, mà còn trong lịch sử dịch thuật các tác phẩm văn học Nhật Bản ra Anh ngữ. Từ đó, các tác phẩm của Murakami đã được dịch ra hơn 50 ngôn ngữ, đã được trao nhiều giải thưởng văn học ở các nước khác nhau (ví dụ, giải thưởng văn học Jerusalem và giải Franz Kafka), và trở thành sách bestseller trên thế giới. Đây là một thành công rất lớn cả về mặt văn học lẫn về mặt kinh tế – một hiện tượng hy hữu của văn học Nhật Bản.
Sự xuất hiện của Murakami Haruki trên văn đàn đã tạo ra bước
ngoặt trong sự tiếp nhận văn học Nhật Bản trên phạm vi toàn cầu. Nhà nghiên cứu
Mỹ Edward Fauler cho rằng “thời đại hoàng kim của văn học dịch Nhật Bản”trong
thế giới Anh ngữ bắt đầu vào năm 1955 với bản dịch tiếng Anh hai cuốn sách: “Homecoming” (Về
nhà) của Jiro Otsuki và “Some Prefer Nettles” (Một số người thích cây tầm
ma) của Tanizaki Jun’ichirō. Trong điều kiện phục hồi sự quan tâm đối với văn
hóa Nhật Bản ở nước Mỹ thời hậu chiến, đã hình thành nên hình ảnh văn học
Nhật Bản như một nền văn học duy mĩ độc đáo ở bộ phận độc giả Anh ngữ định hướng
trước hết vào “ba trụ cột”: Tanizaki, Mishima và Kawabata.Thể hiện sự đan
xen kỳ lạ giữa thế giới tưởng tượng và thế giới hiện thực trong việc mô tả đời
sống hằng ngày của Nhật Bản, các tác phẩm của Murakami vốn chịu ảnh hưởng mạnh
mẽ của văn học Mỹ, đã làm thay đổi quan niệm về văn học đương đại Nhật Bản tồn
tại vào thời điểm đó trong xã hội Mỹ.
Bản dịch tiếng Anh đầu tay của Murakami do một nhà xuất bản
Nhật mà lúc đầu ông cộng tác, khởi xướng. Tuy nhiên, về sau nhà văn tìm
được người đại diện văn học và bắt đầu hợp tác rất chặt chẽ với các biên tập
viên Mỹ, đồng thời ông trau chuốt và làm cho các tác phẩm của mình thích nghi
hơn với độc giả tiếng Anh (nói chính xác hơn là độc giả Bắc Mỹ). Chính nhà văn
đã viết và nhiều lần nói về điều đó. Ngoài ra, một số tác phẩm của ông, ví dụ
tiểu thuyết “After Dark” (Sau bóng tối) chứa đựng những tình tiết do Murakami
thêm vào với hy vọng cuốn sách sẽ được dịch.
Những mặt sáng và tối của hiện tượng “Murakami”
Đã ba thập niên trôi qua kể từ khi Murakami lần đầu tiên xuất
hiện trong thế giới Anh ngữ. Có thể gọi ông là một trong những đại diện xuất sắc
nhất của thời đại mình, sánh ngang với những cây đại thụ của “Thời hoàng kim của
văn học dịch Nhật Bản” như Tanizaki, Mishima và Kawabata.
Bàn về văn học dịch Nhật Bản, không thể không ghi nhận sự hiện
diện mạnh mẽ của Murakami Haruki mà với tưcách một hiện tượng văn học có những
mặt sáng và tối. Phong cách sáng tác đặc biệt của nhà văn được hình thành dưới ảnh
hưởng của Raymond Chandler, Kurt Vonnegut và Raymond Carver, và nhìn chung, khi
dịch các tác phẩm của Murakami ra tiếng Anh và các ngôn ngữ châu Âu khác, trở
ngại ngôn ngữ và văn hóa của ông được coi không lớn. Tác phẩm của ông được độc
giả khắp thế giới hâm mộ, tuy nhiên, tác giả cũng nhận được không ít lời nhận
xét từ phía các đồng nghiệp – các nhà văn và nhà phê bình văn học, trong số đó
nổi bật nhất là nữ văn sĩ Mizumura Minae, sinh ra và lớn lên ở Mỹ, nhưng thành
thạo cả tiếng Anh lẫn tiếng Nhật.
Nhà nghiên cứu văn học, dịch giả các tác phẩm của Yōko Ogawa
và Natsuo Kirino ra tiếng Anh, giáo sư Stephen Snyder trong bài báo của
mình “Hiệu ứng Murakami” đã nghiên cứu một xu thế được hình thành ở
phương Tâyvề việc đánh giá bất cứ nhà văn Nhật nào trên quan điểm anh ta có thể
trở thành “Murakami mới” hay không. Ví dụ, ngay cả khi các nhà văn lớn nói trên
như Ogawa và Natsuo bị dán nhãn hiệu “nhà văn theo phong cách Murakami” thì các
nhà phê bình sẽ không quan tâm tới những đặc điểm văn xuôi riêng của họ nữa.
Nhưng đồng thời Snyder cũng thừa nhận rằng nhờ có hiện tượng “Murakami” mànhiều
nhà văn Nhật trở nên nổi tiếng trên thế giới. Dù sao đi nữa, khi nói về việc dịch
văn học Nhật 30 năm gần đây, không thể không nhắc tới Murakami.
Từ thơ hiện đại gendaysi đến tiểu thuyết ranobe
Liệu có thể nêu lên những đặc điểm nào đó của văn học dịch Nhật
Bản ngoài Murakami?
Thứ nhất, cần phải ghi nhận sự đa dạng của các tác giả có tác
phẩm được dịch. Cho tới trước những năm 1980, chủ yếu các nhà văn nam giới được
dịch. Tuy nhiên, bắt đầu từ những năm 1990, đã xuất hiện hàng loạt nữ văn sĩ có
tác phẩm được dịch ra tiếng Anh: Yūko Tsushima, Natsuo Kirino, Yōko
Ogawa, Sayaka Murata, v.v…
Tiếp theo sự đa dạng về tác giả là sự đa dạng về thể loại:
ngoài văn học “cao cấp”, văn học trinh thám, viễn tưởng cũng được dịch.
Tại Trung Quốc, nhà văn trinh thám nổi tiếng Nhật Bản
Higashino Keigo trở thành tác giả được yêu thích nhất trong thể loại của mình.
Với việc ấn hành các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, tiểu thuyết ranobe và các
tác phẩm của những tác giả đương đại như Itou Keikaku và Enjou Tou bằng tiếng
Anh nhà xuất bản «Haikasoru» đã có đóng góp đáng kể vào việc quảng bá văn học
Nhật Bản trong giới Anh ngữ.
Thơhiện đại gendaysi với những tên tuổi như Ito Hiromi và các
tác giả khác hiện nay cũng có thể tìm đọc trong các dịch phẩm Anh ngữ.
Tiểu thuyết ranobe, một biến thể của văn học đại chúng Nhật Bản
bao gồm nhiều thể loại (từ tiểu thuyết tình cảm và khoa học viễn tưởng đến tiểu
thuyết kinh dị) trong phiên bản tiếng Anh dần dần chiếm lĩnh thế giới, thu hút
ngày càng nhiều độc giả mới ở những nước khác nhau.
Trở nên nổi tiếng trong tình hình bùng nổ của anime (phim hoạt
hình) và manga (truyện tranh), vào những năm cuối thế kỷ XX, các cuốn sách thuộc
thể loại này thường được lấy làm cơ sở cho truyện tranh hoặc phim hoạt hình. Có
thể nói rằng cho đến nay ranobe đã tìm thấy độc giả của mình ở các nước Anh ngữ,
Đông Nam Á và các khu vực khác của thế giới.
Nhân đây xin trình bày một vài nét về sự hỗ trợ của nhà nước
đối với việc dịch nghệ thuật vốn đóng vai trò không nhỏ trong việc quảng
bá văn học dịch Nhật Bản.Năm 2002, Cục văn hóa đã khởi động dự án xuất bản văn
học Nhật (Japanese Literature Publishing Project) với mục đích quảng bá và hỗ
trợ xuất bản văn học Nhật bằng các ngôn ngữ khác nhau: không chỉ tiếng Anh, mà
còn tiếng Pháp, Đức, Nga, Indonesia, v.v… Trong khuôn khổ dự án này, các tác phẩm
của các nhà văn cổ điển đương đại (Natsume Sōseki, Akutagawa Ryūnosuke và nhiều
người khác),các kiệt tác văn học hậu chiến (“A Wife in Musashino” (Bà
Musashino) của Shōhei Ōoka, “Embracing Family” (Vòng ôm gia đình)của Nobuo
Kojima, v.v…) và các tác phẩm phản ánh đời sống của xã hội Nhật Bản đương thờiđã
được dịch (đôi khi dịch lại). Ngoài sự hỗ trợ tài chính cho việc xuất bản các dịch
phẩm, Dự án cũng tạo điều kiện cho các nhà xuất bản mua những cuốn sách đã xuất
bản.Nhưvậy, đã mở ra con đường đến với thế giới rộng lớn của những cuốn sách
quan trọng, nhưng không có triển vọng về mặt kinh tế. Nhờ có dự án nàysố lượng
các tác phẩm văn học Nhật Bản được giảng dạy trong các trường đại học nước
ngoài đã tăng lên đáng kể, và vì vậy nó được đánh giá rất cao trong giới hàn
lâm.
Nhưng thật đáng tiếc là trong con mắt các chính trị gia, dự
án không có giá trị như vậy. Tồn tại chưa đầy 10 năm, chương trình tài trợ xuất
bản văn học Nhật Bản bị hủy bỏ trong khuôn khổ “cắt giảm ngân sách” vào đầu
những năm 2010.
Bước chuyển của văn học Nhật Bản: từ văn học dân tộc sang văn
học thế giới
Nhờ có các dịch phẩm, trước mắt các độc giả nước ngoài đang dần
dần mở ra những chân trời ngày càng mới của văn học Nhật Bản trong hơn ¼ thế kỷ
gần đây. Vượt qua sự tiếp nhận rập khuôn được hình thành trong thế kỷ trước gắn
chặt văn học dân tộc với văn hóa dân tộc, văn học dịch Nhật Bản có mọi điều kiện
để trở thành một bộ phận của văn học thế giới. Không loại trừ một điều rằng độc
giả các nước khác sẽ phát hiện ra giá trị mới của nó mà người Nhật không nhìn
thấy.
Có thể, trong bối cảnh này chúng ta cần xem xét lại nội hàm
khái niệm “dịch thuật”. Ví dụ, tiểu thuyết ranobe «All You Need is Kill»
(Tất cả những gì bạn cần là Giết) của Hiroshi Sakurazaka, sau khi công bố bản
tiếng Anh đã trở thành cơ sở cốt truyện của bộ phim bom tấn Hollywood “Edge
of Tomorrow”(Cuộc chiến luân hồi).Và mặc dù một số đặc điểm của tính cách nhân
vật, nơi cư trú và địa điểm xảy ra câu chuyện có nhiều thay đổi, nhưng dù sao cốt
truyện chính (cuộc chiến đấu chống lại một chủng tộc ngoài hành tinh thù địch
gọi là Mimics)vẫn giữ nguyên trong “dịch phẩm”. Nghĩa là, nhìn chung, những nội
dung chủ yếu vốn có đã được chuyển tải. Nhưng liệu có thể gọi một “dịch phẩm”
như vậy là trung thành và liệu đã đến lúc phải xem xét lại quan niệm của chúng
ta về sự gần gũi của dịch phẩm với nguyên tác chưa?
Thế giới xung quanh đang thay đổi đến chóng mặt. Sau 30 năm, cùng với sự xuất hiện của sách điện tử, sự phổ cập của mạng xã hội và sự phát triển của công nghệ dịch, thực tiễn đọc sách văn học dịch cũng đã hoàn toàn thay đổi. Do đó, vấn đề về tính bức thiết của các dịch phẩm văn học cũng được đặt ra. Và mặc dù một trong những chủ đề phổ biến nhất được trao đổi trong ngữ cảnh này là vấn đề lựa chọn tác phẩm để dịch (của ai? tác phẩm nào?), cũng như vấn đề về tiêu chí dịch thuật (cần dịch như thế nào?), tôi vẫn có cảm giác rằng hiện nay vấn đề quan trọng hàng đầu là nhận thức được các tác phẩm dịch của văn học Nhật Bản sẽ có giá trị gì (và có hay không?) đối với chúng ta.
10/6/2020
Kôno Shion
Trần Hậu dịch
Nguồn: Nippon.com/VHNA
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét