Nhà thơ Hoa Níp kết nối Thơ 1-2-3 từ thế giới vô hình
Nhà giáo Trần Quang Vinh có bút danh Trần Vinh
là cha đẻ của nhà thơ quá cố Hoa Níp – Trần Quang Minh Giảng. Sau sự
ra đi đột ngột của người con trai duy nhất cách đây 4 năm, giữa hai cha
con ông có những mối liên hệ vô hình bí ẩn khó lý giải mà ông hay
tâm sự hoặc mời bạn bè thân thiết trực tiếp chứng kiến. Nếu còn
sống chắc chắn nhà thơ Hoa Níp là một trong những thành viên tích
cực của Văn Học Sài Gòn và ủng hộ thể thơ mới 1-2-3. Có lẽ vì vậy
mà nhà giáo Trần Vinh từ Vũng Tàu lặng lẽ theo dõi hành trình sáng
tạo Thơ 1-2-3 và gửi về bài viết cùng bài thơ đầy xúc động. VHSG
chân thành cảm ơn ông và xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
“Từ thời tiết thiên nhiên và thời tiết chính trị, Hoa Níp đã
gợi cho tôi chắp nối từng mảnh cảm xúc qua tên mỗi bài trong tập thơ “Bao giờ đến
được cánh đồng” để thành một bài thơ độc đáo. Tôi nghĩ đây là cách tham gia Thơ
1-2-3 của Hoa Níp!” – nhà giáo Trần Vinh
Vì sao Thơ 1-2-3 lại được đông đảo người yêu thơ hưởng ứng?
Theo tôi thì có nhiều lí do nhưng trước hết đây là sự hấp dẫn trước một lối đi
chung mới mở giữa thơ truyền thống với thơ đương đại được nén trong giới hạn
1-2-3 để tạo ra sự bật mở cảm xúc không giới hạn.
Nếu như ai đó nghĩ rằng chết là hết thì đấy là một sai lầm rất
lớn. Thế giới bên kia như thế nào thì chưa ai rõ. Thế giới đó vô hình mà hiện hữu
theo cách đặc biệt và luôn tồn tại bên cạnh chúng ta. Thế giới đó cũng ko phải
là thế giới như các tôn giáo đã mô phỏng.
Nhà thơ Hoa Níp đã ra đi nhưng cha con tôi vẫn còn một sự
liên kết vô hình. Tôi luôn cảm nhận được suy nghĩ của Hoa Níp về nhiều vấn đề
xã hội, đặc biệt là các diễn đàn văn chương. Từ thời tiết thiên nhiên và thời
tiết chính trị, Hoa Níp đã gợi cho tôi chắp nối từng mảnh cảm xúc qua tên mỗi
bài trong tập thơ “Bao giờ đến được cánh đồng” để thành một bài thơ độc đáo.
Tôi nghĩ đây là cách tham gia Thơ 1-2-3 của Hoa Níp!
Đi cạn chân trời.
Ngày nóng nực – bức tranh vẽ cơn mưa
Lỗ thủng lúc bình minh – những con gà trống mới.
Mặt nạ – thế giới nhiều sự thật
Bóng mình – Bầy chim trong bể nước
Trong như mục đồng, trên cánh đồng xanh ấy…
Phải chăng đi cạn chân trời là ước mơ và trải nghiệm của Hoa
Níp để thấu hiểu nhân gian? Trời nóng nực luôn báo hiệu sắp có cơn mưa. Liệu có
cơn mưa nào khác khi bầu không khí chính trị đã quá bức bối nóng nực? Bình minh
sẽ đến hay chỉ là lỗ thủng của bình minh? Anh tài hào kiệt sắp xuất hiện hay
cũng chỉ là những con gà trống mới?
Mặt nạ và sự thật là tất yếu. Hoa Níp luôn có những phản ứng
quyết liệt trước sự thật đen tối. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều từng chia sẻ “Hoa
Níp là một cái cây trong gió và lúc nào cũng gió… là một chàng trai mang một
trái tim như ko có sự che chắn của lồng ngực”. Nhà văn Trần Nhã Thụy cũng đã có
lúc ái ngại cho Hoa Níp “Một con người luôn phản kháng, một người sống hồn
nhiên chẳng biết đề phòng dù là từ hướng nào”.
Để rồi có lúc Hoa Níp cũng nghĩ về bóng mình, bóng người như
bầy chim trong bể nước.
Hoa Níp ra đi, đi cạn chân trời với nỗi niềm “bao giờ đến được cánh đồng”. Cầu mong cho Hoa Níp nhẹ lòng siêu thoát, trong như mục đồng trên cánh đồng xanh ấy…
4/6/2020
Trần Vinh
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét