Hạt lúa mùa vàng
Người nông dân sống nhờ hạt lúa và lớn lên từ những hạt lúa
mùa vàng. Ai đã từng chập chững những bước chân trần trên làng quê sẽ hiểu một
cách đơn giản nhất về cái quy luật ấy. Trong sâu thẳm tiềm thức của kẻ lớn lên
từ quê, cái cảm giác can trường vượt qua mọi gian nan, thử thách đầy khắc nghiệt
của thiên nhiên dường như chỉ là một sự thiệt thòi nho nhỏ để được bù đắp bởi đầy
đặn mùa màng, thơm nức mùi hương gạo mới!
Cha tôi tỉ mẩn đóng lại thân chiếc cày đã cũ. Cặm cụi gác lên
chái hiên nhà một cách cẩn trọng. Đôi mắt ông hướng về phía cánh đồng xa, nơi tốc
độ phát triển của khoa học công nghệ đã chạm tới đầu làng, thủng thẳng: “Bây chừ
cày cuốc, gặt hái chi cũng dùng đến máy!”. Tôi thấy trong dáng vẻ đăm chiêu của
cha, thấp thoáng bóng lũ trẻ nhảy chân sáo chăn bò trên cánh đồng làng. Tôi đồ
rằng cha nuối tiếc những tháng năm tuổi trẻ. Kể cả việc phải lưng trần, chân đất
ra đồng từ hai, ba giờ sáng đánh vật với đất đai. Thời chưa có thủy lợi, mỗi
năm hai vụ mùa cực nhọc. Đất thiếu nước cứ vo cục lại đặc quánh như viên
táp-lô. Muốn cây lúa lên mầm người nông dân phải trần mình dùng đùi vồ nện cồm
cộp cho đất vỡ ra. Sức kéo của những đôi bò sẽ giúp làm đất mịn thêm phần nào.
Mỗi vụ mùa, hạt lúa thu về không đáng là bao nhưng lũ trẻ chúng tôi háo hức lắm.
Mấy chữ “Cúng cơm gạo mới” cứ nhảy nhót suốt ngày dài khi nghe mạ vừa nói vừa
giã chày cồm cộp vào mớ lúa mới đổ trong cối đá… Bữa cơm gạo mới lúc nào cũng
được chuẩn bị chu đáo dù đạm bạc. Lũ chúng tôi hít hà mùi hương phả ra từ bát
cơm được mạ đơm đầy đặn. Vào mỗi lúc ấy nụ cười luôn nở trên môi cha mạ. Vui
như Tết!
Người nông dân sống với nhau rất tình. Chỉ cần ra đồng vào độ
giữa ngày mùa là đủ chứng minh. Người ta sẵn sàng san sẻ cho nhau bát nước mát
giữa cái nắng chói chang. Ai thu hoạch xong sớm thì sẵn sàng nán lại vài mươi
phút giúp hàng xóm. Vào mỗi vụ mùa, cả đồng quê đều ngan ngát hương lúa mới,
bóng nón trắng tăm tắp trên cánh đồng vàng đẹp như tranh vẽ. Con đường làng lúc
ấy không còn sự ngự trị nghiêm ngặt của luật giao thông. Bà con khéo kéo chia
nhau từng khoảnh để phơi phóng, miễn sao chừa lại đủ lối đi cho người đi đường.
Người qua đường cũng ý tứ, niềm nở nhường đường cho nhau, đôi khi họ còn nán lại
chia sẻ niềm vui được mùa. Nghe tiếng ầm cơn giông đâu đó lẫn trong đám mây
đen, nhà không phơi lúa vội vàng vác trang sang nhà hàng xóm, san sẻ sự hối hả
cào lúa chạy mưa.
Trong hương nồng ngan ngát của hạt ngọc mùa vàng, của đất bùn
quyện rạ rơm, gương mặt những người nông dân như giãn ra sung sướng với thành
quả thu về sau bao giọt mồ hôi thấm lưng áo, nhỏ xuống đất đai, quần quật một nắng
hai sương… Ngày đó những đứa trẻ như chúng tôi cũng lớn lên bằng những cốc nước
cơm pha đường cát thay sữa. Con đường công danh của những đứa con lớn lên từ gốc
rạ cõng theo câu chuyện mỗi vụ mùa cha mạ gán lúa non cho con đóng học phí. Nên
hạt lúa mùa vàng đối với người nông dân là cả một cuộc đời!
Tôi hình dung ra niềm nuối tiếc của cha, nhưng thực tại kéo
tôi trở về với mùi xăng máy gặt rộn rã trên cánh đồng. Những chú bò bây giờ
không được thả theo đàn ăn cỏ mà phải mang theo chiếc dây dài ngoẵng buộc vào cổ,
đương nhiên đầu dây kia được buộc chặt vào chiếc cọc đóng sâu trong đất. Lũ trẻ
đầu trần phơi nắng hay lăn lộn trên rạ rơm hôm xưa giờ đang chân giày, chân dép
và miệt mài đâu đó trên trang vở hay chiếc máy điện thoại chứa đầy ứng dụng trò
chơi.
Những buổi trải nghiệm ruộng đồng chỉ là tiết học vài chục phút thoáng qua, đôi chân vừa kịp chạm bùn đã vội vàng đưa vào vòi nước máy dội sạch hoặc giả chỉ là những bữa cô giáo phát cho mỗi đứa một cái cốc nhựa và dăm ba hạt giống, rồi các em tự gieo, cũng bằng nước máy.
Những buổi trải nghiệm ruộng đồng chỉ là tiết học vài chục phút thoáng qua, đôi chân vừa kịp chạm bùn đã vội vàng đưa vào vòi nước máy dội sạch hoặc giả chỉ là những bữa cô giáo phát cho mỗi đứa một cái cốc nhựa và dăm ba hạt giống, rồi các em tự gieo, cũng bằng nước máy.
Hẳn nhiên không vì thế mà có cái nhìn cực đoan về đời sống mới
và cũng không phải là một sự buông xuôi của đời người. Vượt qua ngoài câu chuyện
ấm no đủ đầy năm ấy, người nông dân bây giờ rôm rả hơn với chuyện con cái học
hành đỗ đạt, thành danh nơi xứ người. Công bằng mà nói, với người nông dân bây
giờ, cảm xúc đón những hạt lúa mùa vàng căng mẫy vẫn vẹn nguyên, dù dấu ấn công
nghiệp hóa đã về tận làng quê, đi từng ngõ, gõ từng nhà. Chẳng thế mà đâu đó giữa
chốn thị thành phồn hoa, có không ít những niềm ước mơ nho nhỏ về một mái nhà
nơi miền quê tĩnh lặng- Nơi có vườn cây rợp bóng mát, nơi có cánh đồng lúa ngát
hương trải dài tít tắp, nơi mỗi sớm mai đón không khí trong lành ngát nồng
hương mùi bùn đất, để được chạm đôi chân trần lên bùn đất như sự trở về với ấu
thơ, với tinh khôi một thuở… Chỉ ngần ấy thôi, đã đủ để hiểu rằng, những bờ xôi
ruộng mật, những hạt lúa căng mẩy mùa vàng không chỉ là cảm xúc của riêng cha,
riêng tôi, riêng người nông dân hai sương một nắng mà còn của rất nhiều ước mơ
khác. Những vụ mùa luôn chở niềm vui!.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét