Lang thang miền hạ
Mùa hạ mãi ngân dài trong thao
thiết tiếng ve ngân. Mùa hạ thả vàng rơi giọt nắng oi nồng. Gió cứ vi vu như
khúc tự tình lãng đãng. Những cơn mưa cũng chợt đến chợt đi như đùa trên hoa
lá. Và mùa hạ là cả một màu đỏ rực của màu hoa phượng lúng liếng phía sân
trường làm bối rối lòng ai.
Không hiểu sao cứ mỗi độ hè về là trong tôi lại thấy nhớ mong, lại
hồi tưởng rồi lại hoài niệm mông lung về hình ảnh thân quen của ngày tháng học
trò đã đi qua. Ngày tháng ấy đẹp như những bông hoa đang rộ nở trên cành
rất đáng được yêu thương.
Nhớ hồi ấy học trò có đứa rất lắm trò để đùa với thầy cô, vậy mà
vẫn được thầy cô thương yêu trìu mến như những bông hoa đẹp. Thầy tôi ngày ấy
vẫn thường có câu nói: “Mỗi cô cậu học trò của thầy cũng đều ví như một bông
hoa vậy. Chính vì vậy mà thầy vẫn luôn mong ngoài chút tinh nghịch của lứa tuổi
học trò ra thì các em cũng phải biết cố gắng để sau này mỗi bông hoa của thầy
cũng đều thành trái ngọt mà đem đến lợi ích cho gia đình và xã hội các em nhé”.
Ngày tháng ấy thầy và trò cùng học cùng vui cùng biết bao câu
chuyện tâm tình với nhau để thấy yêu thương và quý mến nhau hơn. Cứ mỗi lần
tiếng trống báo giờ tan học vang lên, cả lớp bước ra sân chẳng khác gì là một
vườn hoa đầy màu trắng. Những đứa học trò chúng tôi là những bông hoa. Còn thầy
là người đang dày công chăm sóc bằng cả nền kiến thức bao la của mình. Niềm
hạnh phúc của người thầy không có gì quý hơn là được nhìn các học trò của mình
thành công trên bước đường tương lai sự nghiệp.
Rồi mùa hạ đến trong náo nức tiếng ve ngân và màu hoa phượng cháy
đỏ cả góc trời. Tất cả những bông hoa màu trắng của thầy lại ráo riết với mùa
thi. Trong lòng của mỗi bông hoa vẫn canh cánh nỗi niềm thì ngoài kia tiếng gió
gọi mùa sang vẫn lao xao, lao xao như từng con sóng vỗ. Và thầy sẽ đứng lặng
phía sân trường mà nhìn những bông hoa màu trắng trưởng thành trên muôn vạn lối
đi. Bông hoa nào rồi cũng sẽ buông rơi từng cánh mỏng để lớn lên. Và những bông
hoa màu trắng của thầy cũng vậy. Những sợi thời gian cứ thoi đưa làm màu hoa
trắng rớt lại phía sân trường để mỗi học trò lại lớn khôn thêm mà trở thành
trái ngọt giúp ích cho vườn đời.
Đã qua rồi bao mùa nhạt phai màu hoa trắng, nhưng sao lòng vẫn đầy
ắp nhớ thương khi nhớ về trường xưa lớp cũ. Nhớ giọng nói thân thương của thầy,
nhớ bao bè bạn sớm hôm kề cận bên nhau. Tất cả giờ đã trở thành kỷ niệm.
Hè lại về với nức nở tiếng ve ngân và màu hoa phượng đỏ rực phía
sân trường. Có ai đó nhận ra có người học trò trở về chốn nhớ. Vẫn lặng tìm
mình với những ngày áo trắng thơ ngây.
Cơn mưa hạ vẫn vô tình chợt đến chợt đi. Gieo cho lòng ai thêm
quay quắt nhớ. Phía bên kia có giọng ca nào thủ thỉ: “Nếu có ước muốn trong
cuộc đời này, hãy cứ ước muốn cho thời gian trở lại. Cho bao khát vọng, đam mê
cháy bỏng”...
Tôi cũng ước gì có thêm lần nữa mình được làm một bông hoa mãi
đáng yêu nở giữa sân trường. Ngày ấy trong tôi cứ mãi còn ước mơ.
Lê Văn Trường



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét