Như áng mây trôi
Đôi lời tâm sự
Tôi đang bước vào tuổi 67, cái tuổi chưa quá già - mà cũng
không còn trẻ nữa!. Người ta thường có suy nghĩ, viết “Hồi Ký” là chỉ
dành cho người già? Tôi không nghĩ vậy. Viết về đời mình mà cũng quy định
“già/ trẻ” sao? Điều quan trọng là mình có “thích viết” hay không, có
gì cần ôn nhớ lại hay không, và sau cùng là nên “viết như thế nào”?. Nếu thấy
“thích”, thì hãy cứ viết… Có sao đâu?.
Có một người bạn rất thân, đã nói với tôi: “Thời đại
ngày nay - trong xã hội luôn quý trọng phương tiện khoa học kỹ thuật làm nền tảng
cho đời sống, người ta đánh giá sự thành đạt, vinh hiển, đáng nhớ, là ở sự giàu
sang, danh vọng! Kẻ không giàu có, là “phó thường dân hạng bét” (chữ của nhà
thơ Trần Huiền Ân), lại nghèo nữa, thì được xem là kẻ bất tài, kém cỏi; sẽ chẳng
được ai nể trọng cả, nếu không muốn nói là sẽ bị khinh rẻ, thậm chí xa lánh;
thì viết hồi ký để làm gì, ai thèm đọc?”
Cũng có bạn bảo: “Viết hồi ký chỉ để dành cho danh nhân,
thiên tài (vvv), chứ “vô danh tiểu tốt” như ta, thì viết làm chi?”
Lại một người bạn thân thiết nữa góp ý: “Viết hồi ký, là
viết về “mình”, về “cái ta” (cái “ngã” đáng ghét), sao tránh khỏi chủ quan, sao
tránh được lời người cho là mình tự “tô hồng” cho cá nhân, tự đề cao, tự mãn
(và rất nhiều cái “tự” khó ưa khác)?”
Chỉ vừa mới nhắc qua ba nhận xét “đơn giản” thôi, tôi cảm thấy
(và tự xét), mình là người không đủ “điều kiện”, và khả năng viết Hồi Ký theo
“quan điểm”… thông thường ấy được rồi!
Lời người đời là vậy, nhưng tôi lại có cái nghĩ riêng cho
mình, để làm việc tôi “thích”: Tôi viết cho những giờ phút cô độc, phiền
muộn đã và đang bước qua đời sống tôi, một cách trống rỗng, vô vị; để chia sẻ
“đôi điều” đã trải nghiệm, cùng người thân, bạn bè! Tôi xem từng trang viết là
một “phút thư giãn”, để an ủi và xoa dịu cuộc sống tôi, như bao “trò chơi” khác
mà con người đang ham thích như mê làm giàu, ham danh vọng, chơi cây kiểng, đá
gà, cờ tướng (vvv). Chỉ giản dị có vậy thôi.
Từ rất lâu, tôi có suy nghĩ: Đời người là một chuỗi dài nhân
duyên huyền vi, linh hoạt, biến chuyển không ngừng, mãi cho đến ngày kết thúc
(và lại tiếp tục…). Duyên khởi trùng trùng, nhưng không vô tình, mà chính là do
duyên nghiệp mầu nhiệm kết tụ. Nếu không là bậc cao tăng đắc đạo, thì không có
ai có thể “nghĩ bàn” (hay biết trước) về dòng nhân duyên từng sát-na ngày đêm
trôi chảy qua đời mình…
Có lẽ mỗi người là một chiếc lá trên dòng nước cuộc đời chảy
xiết, một áng mây lửng lơ trên nền cao vời vợi của cõi trầm luân, không hẹn trước
sẽ tấp vào bến bờ ghềnh thác nào, hay sẽ tan rã giữa xanh thẳm vô biên cõi tạm
nào!
Ở gần vào tuổi “xưa nay hiếm”, tôi lại cảm thấy dòng thời
gian trôi qua đời mình chậm - rất chậm! Thời gian không ồ ạt cuồn cuộn như thuở
thanh xuân; cũng không rộn ràng, réo gọi như thời trung niên năm mươi nữa; mà
dòng thời gian tháng năm gần cuối đời như ngày càng lơ lửng, nhẹ nhàng, chậm chạp
hơn!
Trong cái “lắng đọng” của thời gian ở tuổi gần 70, đã trải
qua bao thăng trầm lận đận, tôi chợt nhận ra cuộc đời tôi đã từng có bao “duyên
lành” linh nhiệm dẫn dắt, che chở, và đưa tôi từng bước đi vào đời cho đến hôm
nay (và cả mai sau): Tôi muốn ôn nhớ lại, ghi lại - cho dù chưa thật trọn vẹn,
bởi thời gian trải dài trên mấy chục năm lận đận, trí nhớ cũng dần hao mòn vì
bao nỗi khổ phải lo toan, phải đối diện thường trực với những biến cố thúc giục
hằng ngày, và nhiều lý do “nhạy cảm” khác…
Bởi vậy, tôi đã tự dặn mình khi đặt bút viết những dòng đầu
tiên: “Hãy viết với tấm lòng thành, với sự trong sáng vô cầu, với ước mong
nhỏ nhoi là chia sẻ đôi chút tâm tình của mình, cho người đọc trong những giờ
phút được thư thả, cho vui!”
Và tôi nghĩ tiếp: “Rồi thời gian sẽ cứ thản nhiên trôi
qua, cuộc đời cứ lần bước vào bóng tối của sự hủy diệt; tất cả chỉ là một hồi kịch,
một trang tiểu thuyết, mà mình đã từng là một “nhân vật”, hay một diễn viên -
không hơn!”
Tóm lại, tôi viết “Như Áng Mây Trôi” - tập hồi ký
ngắn ngủi nầy, là cốt ghi nhận vài biến đổi không bao giờ quên, những kỷ niệm một
thời đau buồn hay hạnh phúc, đôi chặng đời thăng trầm mà tôi đã phải trải qua;
để “tiêu xài” những giờ phút được nhàn rỗi, khi “ngồi mà nhớ lại” - mong tự an ủi
mình, tự vui với những hoài niệm; tuyệt nhiên không có tham vọng mong cầu gì lớn
lao khác! Có thể tập Hồi Ký này, sẽ cùng theo tôi về với lòng đất một ngày nào?
Và cũng có thể, nếu “đủ duyên”- nó sẽ đến tay bạn, như một lần
ghé thăm…
Xin có đôi lời “thưa gởi”- rất mong sẽ được tất cả hỷ xả cho
những thiếu sót, những “chủ quan” (chứ không phải tự mãn, không thể tránh hết,
dầu đã rất hạn chế, cẩn trọng!) đã chân thành (và vô tình) được nhắc kể. ở đây!.
Quê nhà, 14/4/2010
Mang Viên Long


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét