Tập thơ "Buổi sáng có nhiều chuyện kể"
Thường buổi sáng người ta hay ngồi bên chung trà hay tách cà phê chuyện
phiếm đủ thứ trên đời, từ thời sự trong nước đến quốc tế, chuyện giật gân,
thiên tai thảm họa, chuyện thời tiết mùa màng, chuyện thường ngày của xã hội,
những vướng mắc khó khăn trong cuộc sống cho hả hơi để bắt đầu một ngày mới.
Nhưng BUỔI SÁNG CÓ NHIỀU CHUYỆN KỂ của P. N THƯỜNG ĐOAN không như thế mà kể bằng
thơ và chắt lọc từ nội tâm về cuộc đời, tình yêu, tình người, tự sự cho riêng
mình mới là điều đáng nói…
Thật
sự tôi hoảng hồn hú vía khi đọc những câu thơ của người rất nhiều lần
đi trên đầu ngọn cây – Kiêu hãnh. Không giật mình, hoảng hồn hú vía sao
được khi mà những câu thơ hình tượng đầy ẩn dụ nóng lạnh, cháy bỏng, sôi sùn
sụt, nóng rát và đau điếng đến kinh hoàng.
Bong bóng mưa trôi trôi trôi
Con mắt mù màu băng qua đèn đỏ.
Tình yêu đứt thắng thét kinh hoàng.
Tình
yêu đứt thắng làm tôi hình dung đến sự bất ngờ, bối rối, hoảng hốt, hết hồn,
chới với, buông trôi, chấp nhận sự tột cùng của nỗi khổ đau và niềm sung sướng
của tình yêu không đắn đo suy tính. Một tình yêu không còn vách ngăn, rào cản.
Các cánh cửa tâm hồn đã mở rộng thênh thang, mọi e ngại, mặc cảm, tự ái đã bị
cơn lốc xoáy cuốn trôi và tiếng sét, tiếng thét, hú hồn đến đỉnh kinh hoàng
không ngờ được trong cuộc đời. Không dễ gì đời người có được những giây phút hú
hồn tuyệt đỉnh tuyệt diệu của tình yêu như thế.
Từ sự trải nghiệm, từng trải, chắt lọc, âm thầm cô đọng như tinh thể của những nỗi niềm lắng lại trong tâm hồn khiến nhà thơ đôi khi tự nhận.
Từ sự trải nghiệm, từng trải, chắt lọc, âm thầm cô đọng như tinh thể của những nỗi niềm lắng lại trong tâm hồn khiến nhà thơ đôi khi tự nhận.
Tôi làm đá ngủ chiều câm lặng.
Giấc mơ ngày hoa nở phía không trăng.
Câu
chuyện đâu dễ dừng lại ở đó. Dù muốn hay không muốn thì dòng đời vẫn trôi, sóng
gió bão dông, vui buồn, hạnh phúc, đau khổ trộn lẫn, năng trĩu và chất chứa như
một sự tất nhiên và ngẫu nhiên nên tác giả đã kể:
Rừng xưa còn lại đôi mắt ngắm trăng qua
mái lá
Giàn mướp che sao
Tình rụng một lu đầy
Lăng quăng có cánh nâng tiếng đàn bà ân
hận
Gáo cán dừa nối chưa được tháng quạ đen.
Có
lẽ do sự đựng và đón nhận một cách nhàm chán đến độ tinh vi hay sao mà tác giả
có những câu thơ với cái nhìn sắc xảo và ác liệt như thế.
Người
đàn ông năm mươi mỗi ngày đến đây chờ bong giấy nở.
Sợ căn phòng không đàn bà
Một chiếc gối chơ vơ
Ba buổi trong ngày bếp lạnh!
Những người đàn ông không bao giờ thấy
bông giấy nở
Trồng cây trên đường một chiều
Đồng ca với cây đàn không dây
Ngũ cung rì rào mỗi buổi sáng…
Chính
cái nhìn thẳng thắn, tự nhiên như thời tiết bốn mùa xuân hạ thu đông, đến rồi
đi không hề dừng lại, nhẹ nhàng, không cay đắng mà sao tôi cảm thấy thật xót xa
cho những câu thơ không có gì là cao siêu cả:
Sao anh đến trễ quá
Chiều đã hết chiều
Mùa đông về trước.
Dù
mùa nào về trước hay về sau thì cũng có lúc ta muốn quay về với kỷ niệm với
những nỗi niềm trầm lắng khoan dung để nhìn lại mình, nhìn lại dòng sông, gốc
cây, cồn đất, nghe âm vang tiếng sóng, gợi nhớ tiếng nhạc, tiếng lòng thuở đầu đời.
Ở đâu cũng muốn quay về
Ngồi dưới gốc sầu đâu nghe anh hát.
Tiếng ghita và tiếng chim trưa
Lở theo bờ đất
Chắc nhờ thế mà cuộc sống bình lặng theo
vòng quay tự nhiên của đất trời.
Nơi trăng khuyết cong đổ xuống
Không có tiếng gà bông lý vẫn xanh.
Tôi
cầu mong tác giả được như thế và cũng tự hỏi những cảm xúc từng khúc, từng
đoạn, không đầu, không đuôi của mình khi đọc thơ có lệch lạc gì ý tưởng của tác
giả hay không?. Nhưng cần gì miễn thơ đã cho tâm hồn ta bay bổng được giây phút
là đủ rồi, còn gì tuyệt vời hơn nữa mà so đo phải không các bạn nhỉ.
NHỮNG TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN:
1- Lục Bát cho khát vọng (NXB Hội Nhà Văn, 1992)
2- Người đàn bà làm Thơ và Trăng (NXB Văn Nghệ TP. HCM,
1995)
3- Đếm Cát (NXB Văn Học, 2003)
4- Rũ Người (NXB Văn Nghệ TP. HCM, 2006)
5- Buổi sáng có nhiều chuyện kể (XMXB Hội Nhà Văn, 2009)
Buổi sáng có nhiều chuyện kể
rất
nhiều lần tôi đi trên đầu ngọn cây
kiêu
hãnh
phía
dưới chân là ngàn ngàn vạt hoa bươm bướm trắng
là
tiếng con chim kêu “bắt cô trói cột” thanh khiết
là
sương là mây vây phủ trùng trùng
là
con người lập lờ nhỏ nhoi đen trắng
đau
khổ kết tủa thành ngọc trai dâng hiến cho đời
ngọt
ngào ngũ sắc
không
ai biết được màu gì phía trong
rất
nhiều lần tôi thấy hải âu bay bối rối trong chiều
dùng
dằng không biết về đâu
cột
buồm không là nơi để kêu bạn
cột
buồm là nhân chứng buổi chiều
khi
mặt trời tự dìm mình xuống lòng biển
để
đêm đen tràn về hung hãn đồng lõa cái ác
và
nhiều lần
tôi
thú nhận tội lỗi với vầng trăng đẫm máu Hàn Mặc Tử
nỗi
lang chạ vụng về của người đàn bà đánh cắp hạnh phúc kẻ khác
nhưng
sá gì một ngọn heo may mà mùa xuân không dám về
dẫu
trên hành tinh này luôn có những góc tối u ám
để
rất nhiều lần…
buổi
sáng chết tức tưởi trong khói nắng ám đỏ
20-1-2008
Chuyện tĩnh vật
căn
phòng đầy sắc màu lại rất im ắng
những
người đang di chuyển như câm
không
gian bức bối
thời
gian chậm chạp
tôi
bị kẹt giữa ngày hôm trước và hôm sau
mọi
thứ đều im lặng, im lặng
cả
khi có nhiều người đang đứng đó
trò
chuyện với nhau bằng ngôn ngữ không âm
khối
hộp tù túng ngộp thở bởi phải chứa những cặp mắt
cặp
mắt nhiều tâm trạng người
cặp
mắt mang đồng tử mèo co hẹp buổi sáng vờ vĩnh
ngắm
con chim sẻ vô tư líu ríu giọng chim
bình
an trước sự rình rập
khi
con người chọn sắc màu khác nhau
đánh
đố suy nghĩ
lập
thể chồng chất tư tưởng khó phân định
thủy
mặc tự thân xúc cảm
sẻ
nhỏ vẫn bình thản nhảy chân sẻ
dẫu
trời đang chuyển bão ngoài kia
cái
bàn chỉ có ba chân nên tình tôi khập khiễng
người
không thủy chung khi hoa nở ngược bình khô
mỗi
sớm dậy mò sờ giấc chiêm bao mong là sự thật
rượu
lạt dưới nét cọ vụng
ngậm
ngùi
áp
đặt mình vào khung bố
gương
mặt hết giống người
28-6-2009
Bất chợt đau
từ
dạo người đi xa ngút mắt
đường
nay trăng ta nghẹn ngào
đêm
kia
nằm
mơ
không
thấy núi
một
thung lũng khói mịt mờ cao
chiều
nọ không còn hoa cúc bướm
lửng
lơ trầm luân giỡn má đào
đời
mãi cợt đùa như sóng bão
ta
cười
hai
ngày không thấy mặt trời đỏ
dốc
cao trông nắng môi xanh xao
ta
mỏi tay ôm mùi thuốc lạ
ai
vàng trong bứt rứt ngọt ngào
thôi
về
trời
cứ mưa
cứ
bão
người
cứ yêu ngoài môi dạt dào
đêm
nay sắp mơ về chỗ ấy
một
làn gió quất bất chợt đau
Đà
Lạt 8,9-9-2008
Sapa
bắt
đầu từ những đường cong bậc thang
chân
trời vàng xổ tung
gùi
lưng mây thắt yếm ong
rạo
rực Cổng Trời thoát tục
em
theo mùi lúa chín tìm về như chim
ổi
sẻ thơm lừng phiên chợ tình rôm rả
tênh
hênh dưới váy xòe nỗi buồn cười khúc khích khoe khoang
kèn
lá xanh sút chỉ tuột bên khe đá treo sương
thổ
cẩm mất mùi trinh tiết
đôi
ngực trần tái dại trăng núi buốt
hoa
văn ưỡn cong bàn tay mù mắt
lũ
bò rừng yêu vô cảm đám công mái dựng đuôi
em
rạn nứt giữa eo trời
ngắm
động tình thổi ngược loài bò sát
chiết
tự mình từng nét thách đố
mài
trên mặt đá cổ huyền bí nỗi ham muốn hiến dâng
ôm
ấp quá khứ ngay ngáy mùi rừng cháy
thác
Bạc thỏa thê nẻ mình đòi yêu
mắc
ở Hàm Rồng màu đỏ mùa sông nước nổi
em
khắc tên mình lên trứng đá
ngày
sau kên kên làm tổ nơi này
Sapa 6-10-2007
những
giai điệu êm đềm như bong bóng bay
chiều
nay mưa
mưa
rơi ngoài kia chậm
nhẹ
những
cơn mưa đêm
mưa
ngày, mưa sáng, mưa chiều
bất
chợt đến rồi đi vội vã
như
người đàn ông nói yêu
người
đàn ông nói yêu, rồi đi
giống
mưa ào ạt
mưa
Sài Gòn trêu người
bên
này đường mưa rơi, mưa rơi
bên
kia đôi tình nhân che nắng bằng cây dù màu đỏ
tôi
nhìn tôi ướt từ ngã tư đối diện
mắc
cỡ bởi chiếc váy không chịu bay trong nắng cuối ngày
có
lần tôi ngồi ngắm mưa
rồi
có nhiều lần ngắm mưa
ngắm
mưa từ quán cà phê góc phố buổi trưa
ngắm
mưa từ ngã năm, ngã bảy buổi chiều
ngắm
mưa từ cửa sổ căn phòng vàng vọt
ánh
đèn chờ đợi tàn đêm khuya khoắt lụn dần…
ngắm
mưa từ trong chiếc mền ấm một buổi sáng đầu ngày ướt át
mưa,
mưa, và mưa…
lời
thì thầm của người đàn bà đã biến thành âm nhạc
mà
hạt mưa bay day dứt không về
tôi
gọi tình thiết tha bằng nhiều quãng rộng
trầm,
bổng, lơi, dày…
mưa
vẫn rơi ngoài hiên nhà người lạ…
cóp
nhặt tiếng tích tắc của trái tim
tôi
hiến dâng và bắt mình độ lượng
27-6-2009







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét