Hoài niệm những mùa thu

Và cũng có lẽ ai ai cũng thế khi bước vào tuổi bóng xế… ắt hẳn
cũng đều dành riêng cho mình một chút nào đó về hoài ức của một thời trong sân
trường cũ, ghi lại trong đó những chút khoảnh khắc của cuộc đời, để hình ảnh
ngày xưa cứ mãi quyện tròn theo những thước phim nhung nhớ
Cuốn lưu bút hôm nào, giờ đây cũng đã úa màu theo năm
tháng, cứ giỡ lần những trang giấy, hình như nó cũng muốn chực chờ để rời ra khỏi
gáy sách… lại cũng màu vàng úa, màu vàng như những lá mùa thu còn rải rác khắp
sân trường của những năm nào qua đi không một lời tiễn biệt, rồi cũng thế thôi…
nhẫm tính lại thời gian - 41 năm- bốn mươi mốt mùa thu bao gồm cả một đời người
với những gánh nặng vô thường khép kín… từng trang rồi từng tên; trong đó có đứa
hôm nay còn lại, có đứa đang nơi miền viễn xứ, có đứa nằm xuống, có đứa dang dở
cho những cuộc tình và còn ôm những mối sầu vô vọng của kiếp nghìn năm… Cũng có
đứa còn mãi lang thang đây đó… Ôi! tất cả cũng từ những mùa thu của những ngày
xưa, có lẽ cũng từ những xác tàn hoa phượng đỏ, từ những cánh lá rơi… rơi hoài
về những miền vô thường trong cõi sống.
Mùa thu đến với những tiếng trống ngày khai trường, rộn rịp với
những tiếng cười nói của bạn bè thân quen, trên những hành lang lớp học, những
ánh nắng mai như chiếu rọi cả vào một tương lai ngày mai, tưởng chừng như một
ngày hè tan đi với những cánh hoa trôi, để còn lại sân trường ngày ấy với ánh nắng
sớm mùa thu như sẽ thay đi một kiếp áo choàng mới mẻ, từng cơn gió nhè nhẹ như
đã tiễn đưa những ngày hè oi ả… sân trường ngày ấy sẽ khác hẳn với cảnh sân trường
những ngày hè ly biệt, và sẽ đầy dẫy những dòng lưu ký để rồi sẽ hẹn gặp lại - nhưng cũng có kẻ đã một lần từ dạo ấy ra đi trong nắng hạ và sẽ không bao giờ trở
lại nữa nơi chốn cũ… Niềm nhớ nhung và dạt dào trong ai khi mùa thu sau lại đến
để rồi thấy thiếu vắng đi những bóng hình…
Cố nhà văn lão thành Thanh Tịnh của những ngày xưa hàng trăm năm cũng với mùa
thu nơi làng quê Mỹ Lý với những ánh mắt rụt rè, của những sự khép nép và của
những nỗi lo sợ… nhưng mùa thu của ngày khai trường năm nào - vẫn hình bóng những
thầy cô, bạn bè thân quen, cùng với tiếng trống trường giục giã, cũng còn với
những tiếng cười, những câu chuyện trò, nhưng “người xưa đâu tá”- để còn lại một
số người cứ mãi còn tiếc nuối ngẩn ngơ.

Thế rồi những mùa thu cũng lần lượt qua đi, để lại
trong ai với những hoài bão và tiếc nuối, những ước mơ và thành đạt, để rồi
ngày hôm nay ngồi nhớ lại cho hình bóng mình với một thời đã qua… Hình như vẫn
chưa trọn vẹn một kiếp nhân sinh cứ mãi bôn ba và đày đọa, cứ mãi phong trần và
khổ ải; thì cũng vẫn còn có những mùa thu đi qua, vẫn còn có những chiếc lá
rơi, vẫn còn có những hoài bão còn lại, trong những cơn lốc gió cuốn, Những mùa
thu đi qua như một chuyến tàu định mệnh, để lại những hình ảnh sân trường còn đầy
xác hoa tơi tả, đầy những chiếc lá rơi, những hàng ghế đá cứ mãi lặng buồn, và
bóng hình ai đó vẫn cứ mãi chập chờn trong những cơn gió mùa thu….

Nguyễn Ngọc Hải
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét