Thứ Ba, 15 tháng 7, 2025
Cây cô đơn trên đỉnh Thâu Thèn
Vương kéo cao khóa của chiếc áo gió đã đổi sang màu bạc phếch, xoa hai tay vào nhau, áp gần vào miệng cố dùng hơi ấm trong người để thổi vào đôi tay cóng buốt đã đỏ lên vì giá lạnh. Những người đi trước Vương, những người đàn ông khỏe mạnh còn lại của bản, vẫn cắm cúi bước đi. Những câu chuyện vui vẻ trên đường đi giờ nhường chỗ cho tiếng thở mệt nhọc, tiếng bước chân giẫm lên đất ướt lẹp nhẹp và tiếng gió.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nguyễn Huy Thiệp và một chiến lược kể chuyện khác
Nguyễn Huy Thiệp và một chiến lược kể chuyện khác Trong cơn gió văn chương lan theo chiều rộng thì truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp là một lốc...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét