Thứ Ba, 15 tháng 7, 2025
Ngẩng đầu thấy trăng
1. Ánh trăng vò võ chiếu xuống mặt nước. Dưới đáy nước không
còn là đá sỏi tầm thường mà là một trăng kiêu kỳ, thoát tục. Ta thật không nỡ
chuyển động thân xác phàm trần này khiến cho bóng trăng kia vỡ tan thành trăm
nghìn làn sóng nhấp nhô. Trăng sáng trong như ngọc bích, trọn vẹn tốt đẹp. Còn
ta, một kẻ dại dột, tình yêu của ta dành cho Lý Phàn lẽ ra phải nên như ánh
trăng diệu kỳ kia, lặng lẽ tỏ rạng. Nhưng không, ta lại gửi gắm nó vào tiếng
kèn lá.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thể thơ mới cho một đề tài mới
Thể thơ mới cho một đề tài mới Sự vận động không ngừng của cuộc sống đã giúp thơ ca, nghệ thuật tìm ra những hướng đi mới. Khi đại dịch Co...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét