Thu
dịu dàng, nồng nàn như tình yêu - những rực rỡ yêu kiều của thuở hiến dâng cho
trời đất màu vàng hoa nắng. Đi trong chiều Hà Nội, nghe lòng mình xôn xao những
tháng năm nào xa lắm, có lẽ là từ khi tóc còn cài một nhánh linh lan...
Bởi vì mùa
thu tôi ở lại...
Khi đi xa lòng vẫn hướng về Hà Nội ,
hướng về mùa Thu và những con đường có mùi hương hoa sữa nao nao. Ai về Hà Nội
nếm vị cốm làng vòng dẻo dai đầy quyến nhớ, ai về Hà Nội lạc chân vào vườn hoa
Ngọc Hà mà xôn xao bởi màu vàng của loài hoa chỉ hướng về mặt trời… về, để gom
lại những kỷ niệm rơi trên nghiêng nghiêng những phiến màu nâu trầm ô cửa…
Mùa thu Hà Nội, người ta dễ dàng tìm
được những khung cảnh yên bình, lãng mạn ngay giữa phố phường ồn ào, náo nhiệt.
Chung quanh là một không gian mỏng manh se dịu. Thời gian thì chậm hơn, trải
dài theo những hàng cây thơ mộng trên đường Phan Đình Phùng. Một chút suy tư
bảng lảng giăng mắc như tơ nhện. Nắng thu nhuộm vàng con đường, góc phố. Bước
đi của mùa thu khẽ khàng như làn sương khói, điềm tĩnh như tự biết mình, tự
nhận về mình bao chiêm nghiệm sống.
Thu về, gom lại những kỷ niệm rơi trên
nghiêng nghiêng những phiến màu nâu trầm ô cửa…
Thu nhận lấy lá vàng rơi qua mùa hè dậy
nắng. Trong nắng thu dịu ngọt người ta như được nhấm nháp hương vị của cốm
xanh. Trong cơn gió mát lành lại thoáng nghe hương nồng nàn tỏa ra những bông
hoa sữa trắng tinh khôi. Không phải ai cũng yêu và thích hương hoa sữa, có thể
là hơi hắc, nồng. Nhưng những ai đã trót yêu, thì thương nhớ lắm... Khi
xa xứ, lại nhớ cái mùi hương ngọt ngào yêu dấu ấy vô cùng.
Có người nói, khung cảnh thu Hà Nội đẹp
như một bức tranh. Nhưng tôi thấy nó còn đẹp hơn thế. Bởi vì chỉ ở ngoài đời
thực này, tôi mới cảm thấy hết vẻ thu bằng tất cả ngũ quan của mình. Mắt tôi
trông thấy được những độ biến màu tinh tế từ xanh biếc sang xanh non, chuyển
dần sang vàng rồi cam và cuối cùng là đỏ thắm của sắc thu. Mũi tôi ngửi được
mùi hương ngai ngái từ những thân gỗ ẩm mục và đám lá ruỗng của mùa thu năm
ngoái để lại. Lưỡi tôi nếm được vị ngọt ngào và trong lành của bầu khí thu. Tai
tôi nghe được tiếng lá chạm không tiếng động xuống chỗ ngồi. Da tôi cảm được sự
mơn man của gió thu rơi xuống từ bầu trời đầy mây trắng.
Những con đường vào thu
Mùa thu Hà Nội là mùa của những cung bậc
sắc thái tình cảm, xa gần nhung nhớ, là mùa của những ký ức ngọt ngào chợt ùa
về, của nhớ mong yêu thương và cả giận hờn trách móc... Phải vậy chăng mà nhà
văn tài hoa Băng Sơn đã từng viết về mùa thu Hà Nội: “Hà Nội thu là một khao
khát thèm thuồng của bao người xa quê, phải lang bạt chân trời góc bể, thậm chí
dằng dặc xứ người… Mùa thu Hà Nội là mùa thu của một bến bờ neo đậu bao nhiêu
thương quý nhớ nhung”!
Kỷ niệm cứ vắt vẻo trên từng vòm lá,
trên từng phiến màu nâu trầm ô cửa ấy. Những khuôn mặt người đi qua nhau, có
chàng trai nào đó mang nụ cười an nhiên kỳ lạ, có cô gái nào đó mang đôi mắt
trong veo nhìn thấy đáy. Vẫn còn đây những dư âm cổ kính trong tâm hồn, vẫn còn
đây cái hồn thơ một đời người gìn giữ. Trong veo, trong veo như hơi thu...
Sớm mai dạo phố trong cơn gió heo
may se lạnh, những chiếc xe đạp kĩu kịt chở những bó hoa cúc vàng rực rỡ từ
ngoại thành đã hối hả mang hương sắc mùa thu đến cho người Hà thành. Có người
gọi những chiếc xe hoa ấy là xe chở mùa, kể cũng đúng. Một góc phố lao xao, một
con đường ồn ào, chỉ cần chiếc xe đạp buộc dăm bó cúc đằng sau hay đôi quang
gánh trĩu đầy màu vàng ươm của cô hàng hoa là đã đủ để cuộc sống vội vã chùng
hẳn xuống, nhường chỗ cho vẻ đẹp của mùa thu.
Những chiếc xe đạp kĩu kịt chở những bó hoa
cúc vàng rực rỡ từ ngoại thành đã hối hả
mang hương sắc mùa thu đến cho người Hà thành.
Vòng vèo phố cổ Hà Nội. Những con phố
xưa ngõ xưa với lô xô nhà cổ bé xíu, mái ngói rêu phong thâm trầm nép mình dưới
những tán bàng lòe xòe tỏa bóng mát. Lá bàng vẫn xanh, lấp ló qua những tán lá
thấy cả một tầng trời xanh ngắt. Đến cuối thu lá mới ngả sang màu đỏ. Dưới gốc
bàng, một bà cụ đang bán cốm. Mùa thu mà được nhâm nha cốm giót với chuối trứng
cuốc thì tuyệt! Phải nói nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tả cốm rất hay: “Mùa cốm
xanh về thơm bàn tay nhỏ. Cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua”. Thứ “thời
trân” quý giá ấy, món quà quê xinh xinh bọc trong những gói thơm phức ấy vẫn
còn có chỗ đứng giữa thời cuộc ngày càng sôi động gấp gáp này thì kể cũng là
may.
Yêu mùa Thu như yêu hình ảnh thiếu nữ Hà
Nội xưa. Nét người còn tinh khôi lắm. Tà áo dài màu trắng đi trong nắng thu
vàng làm xôn xao lòng thi nhân. Tôi đi trong lòng Hà Nội, tìm một mùi hương còn
phảng phất đâu đây. Những năm dài tuổi thơ khát khao và mơ ước. Những kỷ niệm
đã đong đầy trong từng ngăn tim. Rặng liễu mềm phủ xuống bờ vai ai ngà ngọc để
nghe lòng mình rưng rưng một tình yêu cho nét đẹp phố phường...
Giữa tháng 9, mùa Thu đã chín đỏ những
yêu đương đơm nụ rồi kết trái vàng ươm. Sóng đã vỗ mặt hồ, đàn sâm cầm đã bay
về đậu an yên trên nền nước xanh. Có đôi ba gánh hàng rong bán cốm đầu mùa. Có
đôi ba người mang túi ra bờ hồ lượm sấu chín vàng rơi. Có đôi ba người yêu nhau
nhìn nhau say đắm hồn người…
Mùa thu tuy ngắn ngủi nhưng gợi cho ta biết bao
cảm xúc và mộng ước trong cuộc sống hăng say
Mùa thu đến và đi như một nỗi tình cờ.
Mùa thu lặng lẽ và dịu dàng đi vào quỹ đạo thời gian của tự nhiên. Mùa thu tuy
ngắn ngủi nhưng gợi cho ta biết bao cảm xúc và mộng ước trong cuộc sống hăng
say. Ra phố mùa thu, đạp xe chầm chậm để cảm nhận cái xao xác của lá, cái se
lạnh của gió. Để thấy mình và mùa hòa đồng trong nỗi nhớ và niềm hy vọng. Cho
ta biết trong bốn mùa có một mùa để ta sống chậm hơn để sống đẹp hơn và biết
tin, hy vọng vào những người quanh mình.
Hà Nội mùa thu, Hà Nội nhớ….
CN








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét