Cơn mưa rào cuối hạ dập tắt những vầng lửa phượng và tiếng ve
lác đác rơi trên vỉa hè! Ánh nắng cũng loãng dần, loãng dần bên bậu cửa sổ. Mùa
thu nhón gót trên phím thời gian, gõ gõ vào tâm hồn trẻ thơ những thanh âm bâng
khuâng! Luyến tiếc mùa hè ngắn ngủi hay háo hức đón chờ một năm học mới…
Mùa thu - mùa tựu trường!
Xếp lại những chiều thả diều đá bóng, ngai ngái mùa đốt đồng hay nụ cười lấm
láp bùn đất mót lúa đồng chiều, thơm lừng củ khoai nướng cháy… Tà áo trắng tung
tăng đến trường. Gặp thầy, gặp bạn để được chuyện trò đủ thứ chuyện trên trời
dưới bể cho thỏa bao tháng ngày xa cách. Ba tháng - một khoảng thời gian không
dài nhưng cũng đủ để những trái tim học trò luyến nhớ luyến thương!
Ban mai trong leo lẻo! Lũ chúng tôi nhảy chân sáo, đầu lắc lư theo nhịp chân bước.
Tiếng cười giòn tan trong nắng. Tiếng nói rộn ràng đánh thức sân trường sau giấc
ngủ dài. Sao lòng chợt thấy yêu ngôi trường nhỏ nép mình bên hàng cây cổ thụ
này thế, yêu chiếc ghế đá trầm mặc ôm vào lòng những câu chuyện tầm phào tuổi
nhỏ, yêu lớp học, bảng đen phấn trắng và yêu cả khoảnh khắc chiếc lá vàng khẽ
trở mình trong gió rồi đậu trên mái tóc cô bạn cùng lớp… “Tùng! Tùng! Tùng” -
Tiếng trống trường giục bước chân chùng chình. Tôi mở trang sách còn thơm mùi
giấy mới, những ngón tay rám nắng miết nhẹ trên lề giấy mịn. Nhành hoa sữa giấu
trong cặp bung hương ngào ngạt ướp vào lời thầy trầm ấm. Và nắng, và gió và lớp
học lặng im…
Chiều chiều tôi thường lăng xăng chạy ra ngõ ngóng về lũy tre đầu làng dõi tìm
bóng mẹ. Và khi tà áo nâu sồng thấp thoáng là tôi luýnh quýnh reo lên: “A! Mẹ
đi chợ về! Mẹ đi chợ về!”. Tung tăng chạy ra đón mẹ và nũng nịu: “Mẹ ơi! Mẹ có
mua gì cho con không?” Mẹ xoa đầu, khẽ mỉm cười và mở chiếc nón mê úp trên miệng
thúng và đưa cho tôi một bọc lá sen nhỏ, tôi nâng nó trên tay nghe mùi hương
thoang thoảng - hương của đất, của trời, của tình người nông dân “một nắng hai
sương”. Nhấm nháp hạt cốm xanh trong mây mẩy, dẻo dẻo ngọt bùi, dư vị mùa màng ấy
cứ vấn vít nơi đầu lưỡi, vấn vít vào cả giấc mơ.
Mùa thu - mùa vàng!
Nàng tiên Mùa thu với chiếc đũa thần trên tay, chỉ cần gõ nhẹ là hàng cây thảng
thốt đổ màu đỏ ối. Lá vàng xào xạc khắp vườn. Ðó là thiên đường cho lũ trẻ
chúng tôi. Chán trò gom lá làm tiền chơi đồ hàng chúng tôi lại thi nhau giẫm
chân trên phiến lá khô cong cớn kêu “rộp roạp” như miếng bim bim vỡ giòn, đến
khi mệt nhoài nằm lăn trên thảm lá ngắm những chị mây đỏng đảnh dạo bước trên nền
trời.
Thu về trên những trái ổi thơm lừng vàng ruộm và chúng tôi háo hức đếm từng
ngày chờ đến Trung thu. Ðêm rước đèn phá cỗ, đường làng ngoắt ngoéo lênh láng
ánh trăng vàng, ánh trăng dát bạc lên vạn vật, dát bạc cả những ánh mắt lúng liếng
niềm vui!
Ðưa tay hứng giọt sương long lanh đậu trên màng nhện giăng trên khóm mimoza
vàng rực triền sông, tôi chợt nhận ra lòng mình cũng đang thu!




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét