Noam Chomsky: Những
vấn đề về giáo dục và trí thức
Noam Chomsky là một nhà ngôn ngữ học hàng đầu thế giới ở
thế kỷ XX, đồng thời là một trí thức cánh tả Mỹ đã thực sự dấn thân bằng các hoạt
động xã hội. Đọc công trình Nhận diện quyền lực của ông (Hoàng Văn
Vân dịch, Đinh Hoàng Thắng hiệu đính, NXB Tri Thức, 2012) ta sẽ bắt gặp ở
Chomsky những ý tưởng của một con người khai sáng, đặc biệt là khi ông thảo luận
về những vấn đề giáo dục và trí thức trong xã hội hiện đại.
Giáo dục, theo một cách hiểu phổ biến (và theo nghĩa tích cực) là tất cả những hoạt động mà xã hội có thể làm để biến một con người tự nhiên thành một con người văn hóa, và đến một ngưỡng văn hóa nào đấy, anh ta được coi là một trí thức. Trong xã hội hiện đại, giáo dục phát huy công năng của nó một cách hiệu quả nhất là ở môi trường nhà trường, từ cấp tiểu học đến cấp đại học và sau đại học. Quốc gia nào có một triết lý giáo dục đúng, một chiến lược giáo dục đúng và một hệ thống các hoạt động giáo dục đúng, quốc gia ấy sẽ sản sinh những thế hệ trí thức ưu tú, thành nguồn nhân lực quý giá cho sự phát triển mạnh mẽ và bền vững của cả một dân tộc. Thế nhưng, qua sự quan sát, trải nghiệm và đánh giá của Chomsky về giáo dục và trí thức, một trong những lý do khiến nước Mỹ trở thành siêu cường kinh tế là vì đó là quốc gia có những trường đại học danh tiếng hàng đầu thế giới như Harvard, Yale, Princeton, Columbia…?
Phải nói rằng đó là cái nhìn khá bi quan: “Các trường đại học
không tạo ra đủ kinh phí để tự nuôi mình từ tiền học phí: chúng là những thể chế
ký sinh cần phải được hỗ trợ từ bên ngoài, và điều đó khiến chúng phụ thuộc vào
các cựu sinh viên giàu có, vào sự hợp tác, và vào chính phủ, các nhóm người có
những lợi ích cơ bản giống nhau. Đấy, chừng nào các trường đại học còn phục vụ
cho những lợi ích đó, thì chúng còn được tài trợ. Nếu chúng không phục vụ cho
những lợi ích đó, chúng bắt đầu gặp vấn đề”. Với một môi trường đại học bị điều
kiện hóa như vậy, người theo học sẽ được dạy những gì? “Dạy những cái hào
nhoáng của xã hội: các bạn nên mặc kiểu quần áo nào, uống rượu porto như thế
nào cho đúng kiểu, có một cuộc nói chuyện lịch sự như thế nào mà không cần phải
nói về những chủ đề nghiêm chỉnh, nhưng tất nhiên lại phải thể hiện rằng các bạn
có thể nói về những chủ đề nghiêm chỉnh nếu các bạn thiếu tế nhị khi thực sự
nói chuyện, tất cả những thứ mà một người trí thức được cho là phải biết cư xử”.
Dĩ nhiên, chúng ta biết rằng sự đào tạo tại các trường đại học
tinh tuyển ở Mỹ không hoàn toàn là khôi hài như thế, nhưng Chomsky cũng không
phải không có lý khi thể hiện sự giễu cợt của mình. Ông từng xác tín: “Trách
nhiệm của trí thức là phải nói lên sự thật, vạch trần sự dối trá” (tôi chắc rằng
đây cũng là xác tín của tất cả những trí thức tử tế trên toàn thế giới). Thế
nhưng, người trí thức Mỹ, sản phẩm đào tạo của các trường đại học danh tiếng tại
Mỹ liệu có thể làm, có muốn làm và có được làm như vậy hay không? Câu trả lời
là “Không”. Nếu là “Có”, thì anh ta buộc phải trả giá: hoặc bị vô hiệu hóa, bị
từ chối được truyền bá tìm hiểu và nhận thức của mình về những sự thật đang diễn
ra trong đời sống chính trị – xã hội trên các phương tiện thông tin đại chúng
và các phương tiện xuất bản “chính luồng”, thậm chí còn nhiều điều tồi tệ hơn nữa.
Vì, với một nhãn quan minh triết, một sự thâm nhập các kho dữ liệu (chính thống
và không chính thống) kỹ càng và một tinh thần phê phán triệt để của người trí
thức dấn thân chân chính, Chomsky đã nhận ra bản chất và động cơ trong chính
sách nội trị và đối ngoại của giới chóp bu Mỹ (ít nhất kể từ sau Đại thế chiến
II đến nay): chủ nghĩa nước lớn, sự bị điều khiển gần như tuyệt đối bởi các tập
đoàn kinh tế và các công ty xuyên quốc gia, mục tiêu lợi nhuận tối đa của những
người giàu trên cơ sở sự bần cùng hóa những người nghèo…
Chính bởi thế, trong Nhận diện quyền lực, Chomsky đã vạch trần
sự cắt xén, sự bưng bít, thậm chí cả sự xuyên tạc sự thật trên các tờ báo (được
coi là có uy tín) của báo chí Mỹ, như Washington Post, New York Times hoặc Wall
Street Journal… và các công trình nghiên cứu chính trị – xã hội của nhiều học
giả Mỹ, “những người bán mình ngay cả khi họ nghĩ họ đang làm một việc rất
đúng”. Chomsky đã đặt lại vấn đề quan niệm về người trí thức trong đời sống xã
hội, một quan niệm rất đáng để tham khảo khi mà chúng ta đang nỗ lực xây dựng một
nền kinh tế tri thức, trong đó người trí thức đóng vai trò đầu tàu. Trí thức là
gì? Là những người hoạt động trong các lĩnh vực tinh thần, là giới “cổ cồn trắng”,
làm những công việc không dính đến lao động chân tay? Không hề! Đôi khi, thực tế
là thường khi, đó chỉ là những công chức văn hóa, những nhân viên văn phòng, những
cá nhân ăn lương để thao tác với đủ loại giấy tờ công văn sổ sách thừa thãi và
vô bổ. Họ bị thao túng bởi những quyền lực hữu hình và vô hình, không sản sinh
các ý tưởng, hoặc nếu có, thì cũng chỉ là những ý tưởng lặt vặt, chẳng hề giúp
cho người ta có một cái nhìn đúng hơn, hoặc một cái nhìn khác đi nào đấy về thế
giới và về cách mà thế giới đang vận hành. Tôi nói đã gặp Chomsky như “một người
quen” chính là ở điểm này: tôi đã gặp không ít nhà báo (được mặc định là trí thức)
mà chẳng hề làm báo một cách đúng nghĩa, không ít nhà nghiên cứu (được mặc định
là trí thức) mà cả đời chỉ nói đi nói lại những điều “biết rồi, khổ lắm, nói
mãi” trong các đề tài nghiên cứu được nhận kinh phí từ ngân sách công.
Trong khi đó, không ít người hoạt động trong các lĩnh vực lao
động chân tay (những người không được xã hội mặc định là trí thức) đã phải học
và phải bỏ ra một lượng chất xám thậm chí còn nhiều hơn loại người kể trên để
làm tốt công việc của mình, có ích đối với xã hội. Tỷ như những người thợ sửa
chữa xe hơi: họ biết chiếc xe bị hỏng ở đâu và biết cách làm thế nào để nó vận
hành trơn tru trở lại; để làm điều đó, họ phải học, phải đọc những cuốn sách mà
có khi một nhà ngôn ngữ học khét tiếng thế giới cũng chẳng hiểu gì. Vậy ai mới
thực sự là trí thức ở đây?
Câu chuyện giáo dục cũng vậy. Hình như cả thế giới này, Việt
Nam cũng không hề là ngoại lệ, đều đang lớn tiếng than phiền về tình trạng đạo
đức suy thoái, tỷ lệ tội phạm gia tăng, ma túy được sử dụng phổ biến trong giới
trẻ, hiện tượng bạo lực và giết người lan rộng… Tất cả những điều nhức nhối ấy
đều bị đổ lỗi cho giáo dục không đầy đủ. Không sai. Nhưng xin hãy đặt câu hỏi:
tại sao những điều nhức nhối ấy đa phần xảy ra ở những nơi mà ta quen gọi là
vùng sâu vùng xa, những vùng trũng về văn hóa và ít sinh lợi về kinh tế?
Chomsky cũng liên tục đặt những câu hỏi tương tự như vậy: ở Mỹ, tại sao điều đó
lại chỉ xảy ra ở những khu vực của người nghèo, những khu nhà ổ chuột, những
khu của người da đen và người nhập cư gốc châu Á, Latin hoặc Đông Âu? Phải
chăng đó là những loại công dân “ngu lâu, đần dai, khó đào tạo”, những “ngoan
dân cố hữu từ trong trứng”, học mãi mà không thèm thuộc bài? Hay phải chăng
đang tồn tại một thứ chính sách giáo dục chỉ chú ý đến chuyện giáo dục cho con
em của những người có tài khoản lớn trong ngân hàng và bỏ qua đám dân đang phải
vật lộn từng ngày để kiếm cái cho dạ dày được co bóp? Trong chuyện này, báo chí
truyền thông có “cái tội” của nó. Chomsky cho chúng ta một ví dụ: tờ New York
Times đăng bài viết nói về vấn đề “các gen tồi” đang lên ngôi ở nước Mỹ, và một
phần của chứng cứ là điểm số các bài kiểm tra trí thông minh (IQ) đang giảm dần
đều trong những năm gần đây, trẻ em học hành không tốt bằng ngày trước. Họ giải
thích rằng: “Lý do là những người da đen, những người tiến hóa từ châu Phi, tiến
hóa trong một môi trường khắc nghiệt, vì vậy mà họ tiến hóa theo cách mà những
người mẹ da đen không nuôi dưỡng con cái họ – và đồng thời họ sinh sản nhiều, tất
cả họ đều đẻ như gà. Hậu quả là nguồn gen ở Mỹ bị ô nhiễm, và hiện nay nó bắt đầu
thể hiện trong điểm số của những bài kiểm tra được chuẩn hóa. Chẳng tin vào một
thứ lý thuyết tiên nghiệm (và có vẻ hơi… bất lương) như thế, Chomsky nhận định:
“Một người bình thường cũng có thể nghĩ rằng vấn đề đó có thể liên quan đến các
chính sách xã hội đã đẩy 40% trẻ em ở thành phố New York xuống dưới chuẩn nghèo
đói, nhưng vấn đề đó không bao giờ xuất hiện trên tờ New York Times”.
Trong Nhận diện quyền lực, ngoài những vấn đề giáo dục và trí thức, Chomsky còn đề cập đến nhiều vấn đề khác, của toàn thế giới và của chính nước Mỹ. Tôi nhận diện con người khai minh của ông chính là ở điểm này và còn thêm một vài “thu hoạch” khác nữa. Thứ nhất, đó là sự ủng hộ cho niềm xác tín của một người bạn vong niên của tôi: thế giới này ngày càng trở nên xa lạ với con người, càng cố hiểu, ta càng không hiểu nổi nó. (Lấy ngay Chomsky làm ví dụ: phê phán tất cả các thể chế quyền lực hiện hành, song dường như ông cũng không trả lời được câu hỏi liệu có thể có cái gì đó tốt đẹp hơn sẽ thay thế chúng). Thứ hai, Alexis de Tocqueville (trong cuốn Nền dân trị Mỹ) đã sai khi cho rằng từ giữa thế kỷ XIX thế giới đã không còn khả năng sản sinh những nhân cách vĩ đại được nữa: vì sự xuất hiện của một nhà khoa học, một trí thức “quái kiệt” như Noam Chomsky ở thế kỷ XX đã quá đủ cho một lời phản biện. Thứ ba, thế giới này, nói như R. Tagor, mãi mãi sẽ chỉ là một “thiên đường xộc xệch”, nhưng hãy cố gắng làm cho nó bớt xộc xệch đi, và đó chính là thiên chức của những thế hệ người trí thức chân chính.
2/1/2020
Hoài Nam
Nguồn: THV/ ĐĐK
Theo https://vanhocsaigon.com/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét