Phê bình văn học khi tác phẩm
là hàng hóa trong nền kinh tế
thị trường
Trong sự thay đổi toàn diện của thời cuộc, vai trò của văn hóa, văn hóa văn nghệ, trong đó có văn học là chuyên ngành chúng ta đang quan tâm, có những thay đổi tận bề sâu và cả bề rộng. Bao nhiêu lý thuyết thiêng liêng và nghiêm trọng thống trị nền văn hóa và văn học mấy thiên niên kỷ qua đang được (hay Bị?) đem ra kiểm tra và thử thách để tự tìm biết giá trị của mình. Thành ra công việc chúng ta đang bàn nghĩ là cũ mà lại rất mới, nghĩ là chỉ tiếp tục mà lại phải khởi đầu.
Trước hết về đội ngũ: Nếu ngày xưa viết văn là công việc cao
quý, chỉ một bộ phận người như thế nào đó về học vấn về nhân cách mới được động
vào chữ nghĩa của Thánh hiền thì ngày nay, toàn dân đều có thể cầm bút viết
văn, và với công nghệ truyền thông hiện đại, thì chưa biết ai sẽ hơn ai giữa những
nhà văn chuyên nghiệp và người viết để chơi. Hẳn ai cũng thấy, mấy nhà văn đa
tài, làm nhạc, vẽ tranh… mà tác phẩm còn nổi đình đám hơn hàng trăm họa sĩ được
đào tạo khác, thì văn chương cũng vậy thôi. Có vẻ như lúc này, lý lịch nhà văn
không quan trọng bằng tác phẩm cụ thể.
Hơn thế, đường biên của văn chương cũng đang được mở rộng đến
vô bờ. Không dễ để phân biệt một cuốn sách, một bài viết nào đó là tác phẩm văn
học hay chỉ có hình thức văn học. Nếu chỉ căn cứ vào số lượng được tiêu thụ thì
cũng khó biết chất lượng tác phẩm. Đời sống vật chất xã hội được nâng cao,
trong một đất nước đang tạo điều kiện thuận lợi cho mọi giai cấp và thành phần
được tự do tồn tại, phát triển và tìm cách tự khẳng định vị thế của mình, thì
nhu cầu và thị hiếu văn hóa, văn học rất khác nhau. Chỉ đơn thuần đáp ứng nhu cầu
giải trí và nhu cầu tự thể hiện mình này đã cần một khối lượng xuất bản phẩm rất
lớn. Mà đã là hàng tiêu dùng thì chất lượng thế nào cũng tìm được người mua. Đã
có một thời, cách làm kinh tế của nước ta là xuất khẩu phế liệu, nhờ thế mà
trong có mấy năm, ta đã dọn sạch gần hết dấu tích bom đạn và phế liệu chiến
tranh khỏi mặt đất cả nước. Và ngày nay, nhiều công ty vẫn kinh doanh bằng cách
nhập rác thải. Nói thế để thấy rằng, trong cơ chế thị trường, không thứ gì là
không bán được, miễn là biết cách bán và mua.
Trong thị trường văn chương, chữ nghĩa hiện nay cũng vậy
thôi. Chưa bao giờ chúng ta có một khối lượng xuất bản phẩm nhiều như hiện nay.
Trước sự tràn ngập, có phần lấn lướt của văn học nước ngoài thuộc nhiều thời,
nhiều xu hướng, nhiều kiểu loại, văn học Việt Nam hiện đại để tìm được chỗ đứng
cũng đang tự thay hình đổi dạng. Cái gì cũng có mặt này mặt kia. Được mùa kinh
tế thì thất bát mùa văn chương cũng là lẽ thường xưa nay. Bản thân sự mở rộng
giao lưu cũng nhằm đưa tới sự biến đổi để phát triển của văn học quê nhà, trên
hành trình gia nhập vào quỹ đạo chung của văn học thế giới. Nhưng càng ngày,
chúng ta càng ý thức rằng, khi tham gia vào phiên chợ hàng hóa văn chương quốc
tế này, ngôn ngữ, cách thức kể chuyện mới chỉ là phương tiện. Quan trọng là nội
dung câu chuyện kể. Có vẻ, nhiều người viết đang chạy theo các hình thức cho cập
nhật với thiên hạ mà ít hoặc chưa lưu ý đúng mức phần vốn liếng văn hóa như là
tài sản đặc biệt chỉ riêng mình có, mình biết. Mà điều đó mới làm nên giá trị một
tác phẩm, một nhà văn.
Trên cái biển sách mênh mông đang hồi giao thông nháo nhác,
nhiều phương tiện từ cổ chí kim đồng thời tranh nhau tồn tại, nghệ thuật bao bì
siêu hạng làm hỗn loạn các giá trị (Không còn thời Y phục xứng kỳ đức) như hiện
nay, bạn đọc thuộc mọi thứ bậc trong xã hội có lẽ đang mong đợi rất nhiều ở các
nhà phê bình văn học. Thường được học hành chu đáo, trong giới này, ai cũng
nghĩ làm văn hóa, là một người hoạt động văn hóa, phải có một quá trình.
Có thể, một đêm thức dậy, thành một thiên tài sáng tạo. Nhưng để hiểu một tác
phẩm văn học thấu đáo thì cần một quá trình. Nhưng, khốn nỗi, thời nay, nhìn
lên, thấy mấy vị quan chức quản lý, chuyên dạy dỗ người làm văn hóa, mà có thấy
mấy ai từng có tên trong hoạt động văn hóa đâu. Cho nên trách vài cây bút phê
bình chưa thấy được chuẩn bị về vốn liếng văn chương thì cũng khí vô duyên. Hiện
nay, khi sự phát triển của đời sống văn chương đang rất cần các nhà phê bình,
không chỉ vài ba người tài ba mà cần một số lượng đông và mạnh. Cũng như, cùng
với sự phát triển của các đô thị, mặt đường ngày càng mở rộng, lưu lượng và chất
lượng các loại hình tham gia giao thông ngày càng đa dạng, thì ngoài luật lệ,
các phương tiện hỗ trợ (đèn xanh đỏ, phân làn…) vẫn cần một số lượng cảnh sát
giao thông tinh thông nghiệp vụ để thường xuyên điều chỉnh, bảo đảm không ùn tắc.
Chẳng ai dám coi các nhà phê bình chỉ có chức năng như mấy anh cảnh sát giao
thông thường gây nhiều điều tiếng. Chính là trong quá trình hoạt động này từng
người sẽ tự xác định chỗ đứng và tạo được người đọc tin cậy cho mình. Nhưng một
lực lượng làm phê bình văn học không được tổ chức, đào tạo chu đáo, trọng trách
lại giao vào tay mấy ông sáng tác tay mơ, viết lách tùy hứng, thì thật khó hy vọng
nó có thể giúp ích gì cho cả người sáng tác cũng như công chúng bạn đọc rất, rất
phức hợp hiện nay. Nếu như sáng tác là việc của cảm hứng, của tình cảm, nên rất
khó lên kế hoạch, rất khó tổ chức, mà lâu nay Hội Nhà văn vẫn làm được, mà có vẻ
làm tốt, thì phê bình, trước hết là việc của lý trí, có thể và cần được tổ chức,
và trong thực tế, chưa bao giờ được Hội quan tâm tổ chức, trừ phi là tổ chức
hôi nghị, vui vẻ, ồn ào nhưng đem lại hiệu quả thiết thực gì thì cũng khó nói.
Để góp một số ý kiến thiết thực cho phê bình văn học hiện
nay, tôi xin có mấy ý như sau:
1- Các Hội đồng của Hội Nhà văn Việt Nam nên có các nhà phê
bình tham gia. Ngoài việc tránh tình trạng cơm chấm cơm, nước mắm chấm nước mắm
lâu nay, người làm phê bình còn là người phát ngôn có uy tín của Hội đồng về
chuyên môn khi giám định tác phẩm cũng như khi công bố các tác phẩm được hoặc
không được tặng thưởng. Nhiều nhà văn ta hiện nay đa tài, viết văn, làm thơ, vẽ
tranh, sáng tác bài hát và nhiều việc khác nữa. Nhưng một nền văn học trưởng
thành và chuyên nghiệp, bao giờ cũng cần và tôn trọng người một nghề cho chín
hơn chín mười nghề mà… Hơn thế, đây còn là người theo dõi được quá trình sáng
tác của các nhà văn, làm hồ sơ về các nhà văn, để khi cần xét giải này giải nọ,
họ sẽ có trách nhiệm cung cấp cho các thành viên được cấu tạo theo nhiệm kỳ. Nếu
có một người như thế, tôi tin, trong lần xét Giải thưởng Nhà nước vừa rồi, một
người như Văn Lê tác giả của 25 tác phẩm: hơn 10 tiểu thuyết, gần chục tập thơ
và trường ca, nhiều tác phẩm được giải thưởng của Hội và Bộ Quốc phòng đã không
bị bỏ quên.
2- Hàng năm, đặc biệt, trước khi công bố giải thưởng, hoặc
trước khi công bố các giải thưởng các cuộc thi, có thể mở trại hoặc vận động một
số nhà phê bình đọc và viết bài phê bình các tác phẩm được vào chung khảo. Điều
này không ảnh hưởng đến kết quả của Ban chung khảo, nhưng trước và sau khi công
bố giải thưởng, tác phẩm đã có dư luận. Điều đáng buồn là do không làm tốt công
tác này, không ít tác phẩm được giải thưởng đã rơi vào im lặng, Mà không chỉ giải
thưởng của Hội Nhà văn. Còn nếu dư luận không thống nhất thì cũng là điều bình
thường. Với những tác phẩm được giải thưởng mà có dư luận phê phán thì thành
viên Hội đồng phụ trách phát ngôn rất nên có ý kiến công khai để bảo vệ sự lựa
chọn, không nên để người được giải cảm thấy bị xúc phạm.
3- Mấy năm qua, ngoài hội đồng LLPB của Hội, còn có Hội đồng
LLPH VH NT Trung ương, tập trung những cây bút xuất sắc hàng dầu của cả nước. Hội
nên có chính sách để sử dụng tài năng và chất xám của những nhà phê bình hàng đầu
này. Thí dụ, mỗi vị, chỉ cần một tháng viết cho một đôi bài phê bình xứng với vị
thế của mình, thì hàng tháng trên báo chí đã có thể có dăm chục đến một trăm
bài phê bình nghiêm túc, sẽ là những áng văn mẫu mực cho các bạn phê bình trẻ
noi theo. Một nhiệm kỳ 5 năm, mỗi vị sẽ được Hội và Hội đồng Trung ương tài trợ
in vài ba đầu sách Lý luận phê bình, cuốn nào xuất sắc lại sẽ được hai Hội trao
giải thưởng như vừa qua, sẽ có tác dụng động viên rất lớn cho những ai muốn lập
nghiệp phê bình văn học. Có đặt vấn đề như vậy, những ai được ngồi vào những vị
trí vinh dự này mới thực sự là những người chiến sĩ hành động chứ không chỉ làm
nghị gật cho oai.
4- Cuối cùng là vấn đề sử dụng đòn bẩy kinh tế để kích thích
hoạt động lý luận phê bình. Chuyện không có gì mới, nhưng lần này nêu ra, vì nó
nằm trong tầm tay của Hội. Nghỉ hưu gần 10 năm, tôi không biết tiền đầu tư cho
sáng tác hàng năm của Hội là bao nhiêu, nhưng chắc con số đó không hề nhỏ. Hội
đầu tư cho sáng tác là đúng rồi, nhưng Hội viên làm Phê bình có được đầu tư và
đầu tư tương xứng không? Sáu lần ra sách, có hai lần, riêng tôi có được nhận đầu
tư để làm bản thảo, tôi xin được công khai cám ơn về điều đó. Nhưng ở đây, tôi
muốn nói đến những trường hợp viết phê bình thường xuyên trên báo chí. Mua một
cuốn sách, mất bao nhiêu thời gian đọc, nghĩ, viết, đợi được đăng, mà chỉ nhận
được 300 ngàn từ báo của Hội, thì không biết có nhà phê bình chuyên nghiệp nào
theo đuổi được sự nghiệp không! Khoảng cách từ một truyện ngắn đến một tập sách
khá dài. Nhưng cự ly từ một bài phê bình đến một tập sách còn nhiều lần dài
hơn. Trước mắt, một chế độ trợ cấp, đầu tư thường xuyên (chứ không phải giải
thưởng) cho hội viên viết phê bình, căn cứ số lượng bài đăng trên các báo và Tạp
chí của Hội (và vài báo chí có phần phê bình văn học khác). Một con số cụ thể:
Mỗi bài, ngoài nhuận bút của báo, có thể cấp 4 đến 500.000đ/ bài tùy theo độ
dày mỏng của sách và dài ngắn của bài, lĩnh hàng quý hoặc nửa năm một lần. Số
tiền chẳng đáng là bao, nhưng cũng có giá trị động viên thiết thực và giúp các
báo và tạp chí của Hội tổ chức tốt hơn phần phê bình. Chỉ cần chúng ta biết rằng,
mỗi bộ phim, chương trình nghệ thuật… ra mắt đều có họp báo, và có phong bì.
Đây không phải là chi phí tiêu cực, mà trong cơ chế kinh tế thị trường, cũng
như vào cửa quan ngày nay, không ai chỉ nói chuyện bằng nước bọt. Lao động chân
chính, có nghiệp vụ cao, cần được trả công xứng đáng. Ngoài mọi nhẽ, một bài
phê bình tử tế là sự PR tốt cho một tác phẩm cũng là cho một giải thưởng, nghĩa
là làm tăng uy tín của Hội.
Mấy kiến nghị nhỏ, mong được lắng nghe, để nhằm nâng cao chất lượng và hiệu quả hoạt động lý luận phê bình trong tình hình hiện nay.
5/1/2020
Ngô Thảo
Theo https://vanhocsaigon.com/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét