Những giọt buồn tinh khiết
và biểu tượng trăng
Hễ đã có chút máu thi sĩ trong người, ai mà chẳng từng đôi lần
ngơ ngẩn trước vầng trăng, để trăng nuốt mất hồn vía và gửi gắm vào trăng mấy vần
thơ, thậm chí bằng cả tập thơ toàn về trăng! (Đơn cử tập thơ "Trăng"
của Ngọc Căn, tác giả người Ninh Hiệp - Nxb Văn học, 2010). Còn xưa nay, trong
văn chương mọi xứ, Trăng đã là một đề tài vô tận, một nguồn thi cảm lớn, một biểu
tượng đặc sắc; và có tác giả cứ nhắc đến tên là có thể bàn về Trăng như một đặc
điểm của biểu tượng, thi tài, thi pháp, như Lý Bạch, Hàn Mặc Tử...
Vì thế bài thơ "Tắm trăng" của
Bàng Ái Thơ, khi xuất hiện, ít nhất phải đối diện với hai tâm lý thưởng thức: một
là thích thú đồng cảm, hai là e ngại lo lắng cho tác giả dẫm phải bóng tiền
nhân. Nhất là khi Ái Thơ lại là con cháu của hai nhà thơ nổi tiếng: Bàng Sĩ
nguyên, Bàng Bá Lân, sự e ngại trở thành một đòi hỏi khắt khe : liệu chị có sự
sáng tạo riêng với tư cách là một tác giả đàng hoàng hội viên Hội nhà văn từng
in 5 tập thơ?
Bài thơ chỉ có ba khổ. Mở đầu bằng khổ thơ khá chân thực và gợi
cảm, song xét cho cùng cũng chỉ là một sự mô tả hoàn cảnh theo thể phú dân
gian, kiểu: "Quả cau nho nhỏ/ Cái vỏ xanh xanh...":
Đêm khỏa mình tắm trăng
Lặng nghe miền thăm thẳm
Da thịt lên màu lạnh
Tóc thấm mầu trăng xanh
Đến hai khổ sau mới cho ta thấy rõ chất riêng của con người
cùng bản lĩnh thơ của nữ thi sĩ này:
Gáo vục vội cả trăng
Tưới tràn thân mát mẻ
Óng ả trăng vỡ mềm
Nghe hồi sinh nhịp thở
Cuộn hương trăng ngọt ngào
Khỏa thân trăng vỡ ào
Xả tràn đi chua xót
Tôi loãng vỡ vào tôi
Những giọt buồn tinh khiết

Tưới tràn thân mát mẻ
Óng ả trăng vỡ mềm
Nghe hồi sinh nhịp thở
Cuộn hương trăng ngọt ngào
Vội vã nhưng vẫn không mất đi sự duyên dáng của sự thụ cảm. Rất
tinh tế ở cảm xúc mà vẫn nhận ra sức trào dâng mãnh liệt của thiên nhiên đang
tràn ngập giữa vòm trời và trong hồn mình, rồi miêu tả chúng bằng những hình ảnh,
những từ ngữ nếu không đặt trong văn cảnh đó sẽ có gì như mòn sáo ("Tưới
tràn", "óng ả", "hồi sinh" "cuộn hương trăng ngọt
ngào"), nhưng ở đây rõ ràng là chúng "hồi sinh" và khấy động cảm
xúc để truyền tới người đọc một cách chuẩn xác nhất những gì nhà thơ muốn truyền
đạt! Câu thơ "Óng ả trăng vỡ mềm" giàu nữ tính mang dáng nét của hội
họa siêu thực chỉ có thể nảy sinh từ một hồn thơ nữ xuất thân là một họa sĩ!

Tới Bàng Ái Thơ, có thể thấy chị đã làm
giàu có thêm cho thơ về Trăng- bên cạnh cái cô đơn, buồn thảm, lạnh lẽo, nỗi
đau đớn tuyệt vọng khó gì thay thế nổi của thi nhân trước kia, là sự hân hoan
phụ nữ đậm chất trẻ thơ trước ánh Trăng!
Nhưng không dừng lại ở đó, nữ thi sĩ họ Bàng đào sâu vào cội
nguồn cảm xúc của mình. Chẳng ngại trùng hợp với Hàn Mặc Tử khi hình dung Trăng
một cách nhục cảm "Ô kìa bóng nguyệt trần truồng tắm", Ái Thơ đã miêu
tả Trăng:
Khỏa thân trăng vỡ ào
Điều đáng nói ở đây là: nếu trăng khỏa
thân của Hàn hiện diện như một vẻ đẹp tự thân, có cái gì như thách thức luân lý
đạo đức giả tạo, thì cũng Trăng với dáng vẻ đó của Ái Thơ lại mang tâm thế tự vệ
và chứa đựng sức mạnh do tác giả truyền nội lực để giải thoát cho chính tác giả
"Xả tràn đi chua xót..." Chủ đề bài thơ bắt đầu lộ rõ, và đây đâu phải
là một cuộc thưởng ngoạn trăng, tắm trăng thông thường- nếu vậy thì có thể cũng
chẳng cần làm cả một bài thơ- chủ thể Trăng chuyển hóa vào đáy sâu nội tâm tác
giả:
Tôi loãng vỡ vào tôi
Những giọt buồn tinh khiết

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét