Em về trên xác lá khô 2
Chương 5
Phải nói rằng bánh xèo tối nay ngon đặc biệt. Tố Nũ mà nhúng
tay vào thì khỏi có chổ chê. Tuy nhiên ba người họ gồm: Tố Nữ, Bội Ngọc, và
Việt đều kém vui. Bánh ngon nhưng không đầy đủ bạn bè thành ra mất ngon, Bội
Ngọc vừa ăn vừa làu bàu:
- Tao không hiểu con Thu Hà đi đâu từ chập tối, tao đến thì
người nhà nó bảo đã đi rồi.
Tố Nữ chóng cằm buồn hiu:
- Ai biểu mày không dặn kỹ nó ở nhà đợi!
Bội Ngọc nuốt vội vàng xong miếng đó rồi ngước lên nhăn nhó :
- Ở ngoài sân bay tao đã dặn rồi, nó đâu phải là con nít mà
tao phải dặn tới dặn lui chớ!
- Uổng công tao hì hục đổ bánh xèo tới mấy chục cái bây giờ hổng
ai ăn. Con Thanh An bịnh gì đến nổi tới đây hổng được lận?
Bội Ngọc đáp :
- Tử Duyên nói nó cảm nặng , lúc tao với anh Việt tới là nó
đang sốt rất cao . Tao đâu dám lôi nó đi theo lỡ nó ăn bánh xèo vô lăn ra chết
queo có phải là tao lãnh đủ không ?
Tố Nữ vẫn tiếp tục cằn nhằn:
- Thanh An bịnh thì thôi, còn Tử Duyên sao không lôi nó tới
đây?
Bội Ngọc la lên:
- Tao khổ với mày quá , nó còn phải ở nhà chăm sóc cô em chồng.
Tố Nữ chắc lưỡi nhìn mâm bánh xèo :
- Bây giờ tính sao đây ?
- Tính sao là sao ?
- Thì cái mâm bánh xèo này nè !
Việt đáp lời cho vui :
- Hai nhỏ đừng cắng với nhau nữa . Bánh xèo này ba đứa mình từ
từ ăn cho hết , vậy được không ?
Tố Nữ le lưỡi :
- Ây da ! Em không thể nào ăn hết hai cái , vì nhà em bán nên
chỉ ngửi thấy mùi bánh xèo là em phát nóng lạnh lên rồi.
Bội Ngọc tiếp tục đưa một miếng bánh xèo khác vô miệng , nhai
nuốt xong, nàng thủng thắng nói :
- Mày đừng có cằn nhằn cử nhữ tao nữa, thật ra tao có lỗi gì
trong vụ việc bánh xèo của mày bị ế . Hay là mày đem ra bán cho khách đi nha !
- Việt hồn nhiên kêu lên :
- Ý... như vậy vừa uổng vừa lổ vốn , vì đây là bánh xèo đặc
biệt Tố Nữ chiêu đãi mình mà , dĩ nhiên là ngon hơn bánh xèo ngoài quán nhiều rồi.
Tố Nữ nghe Việt khen mình đổ bánh xèo ngon thì khoái chí lắm
, nàng dần dần đở bực mình :
- Vậy anh Việt phải ăn cho thiệt nhiều đó nha !
- Được rồi , anh sẽ ăn chừng nào đầy lên tới cổ mới thôi.
Họ lại cúi xuống ăn , tuy nhiên vì nhiều quá lại thiếu không
khí quậy phá ồn ào nên cảm giác ngán thật mau đến . Bội Ngọc khẽ thụi Việt :
- Em không thế nào nuốt vô nữa.
- Anh cũng vậy , nhưng ráng ăn để nhỏ Nữ khỏi phật lòng.
Bội Ngọc nhăn nhó :
- Bộ anh định ăn cho hết hả ?
- Trời ! Có nước mà đem anh đi chôn luôn vì bội thực . Mình
ăn từ từ để kéo thời gian , chừng hơi khuya thì mình có cớ mà dọt lẹ :
Bội Ngọc thở ra :
- Thiệt khổ ! Được cho ăn không hổng tốn tiền mà cũng khổ nữa.
Đúng lúc ấy Tố Nữ mông lung đưa mắt nhìn khắp lượt quán bánh
xèo lớn của gia đình nàng vẫn nườm nượp khách ra vô , nàng giật mình khi thấy
"ông già" Khôi Nguyên lặng lẽ ngồi một mình trước dĩa bánh xèo và một
chai sôđa . Tố Nữ quay phắt vào Bội Ngọc :
- Bội Ngọc ! Mày nhìn kìa !
Bội Ngọc ngước lên cau mày :
- Nhìn cái gì ?
- Mày có thấy ông già ngồi góc kia không ?
Bối Ngọc thở ra cái hì :
- Quán nhà mày có bốn góc , tao biết góc nào ?
Tố Nữ bực mình :
- Mày lúc nào cũng cù nhây thật đáng ghét , cái ông già mặc
áo sơ mi trắng bỏ trong thùng kia kìa !
Bội Ngọc nhướng mắt :
- Ba, bốn , năm , bảy , chín... có tới chín kẻ mặc áo trắng ,
thật ra mày muốn chỉ tao người nào ?
Tố Nữ kín đáo dùng ngón tay chỉ ông Khôi Nguyên cho Bội Ngọc
thấy , không ngờ Bội Ngọc bô bô cái miệng :
- Rồi sao ? Bộ Ổng từng... móc túi mày hả ?
Tố Nữ bịt miệng Bội Ngọc bằng cả bàn tay :
- Con khỉ !
Bội Ngọc nổi sùng cãi :
- Vậy chớ khi không mày bắt tao chú ý đến chả làm gì ?
Tố Nữ quay qua than phiền với Việt :
- Anh Việt thấy đó , em không hề muốn cãi và ồn ào với nó thế
nhưng mà không hiểu sao...
Nàng bỏ lững câu nói xoè hai tay ra và nhún vai . Việt cười ,
cầu hoà :
- Hai người sanh nhằm giờ khắc khẩu , không sao đâu tuy là
hay cãi vã nhau nhưng thương nhau không cho người ngoài ăn hiếp là được rồi.
Bội Ngọc lườm người yêu sắc lẻm :
- Ai mượn anh chen vô chuyện của con gái , xí !
Việt làm bộ hắng giọng :
- Không chen vô làm sao được ! Chuyện của hai nhỏ cũng có
nghĩa là chuyện của anh mà.
Tố Nữ đập vai Bội Ngọc :
- Không nói chuyện đó nữa . Mày nhìn thấy ông già đó rồi phải
không , bây giờ mày thử nghĩ em ông ta là ai ?
Bội Ngọc trố mắt nhìn Tố Nữ như người từ hành tinh lạ đi lạc
:
- Tao đề nghị mày đi kiểm tra lại hệ thần kinh . Khi không
mày biểu tao nghĩ xem ông già đó là ai , ổng là một cha già sinh ra trên đời chỉ
để ghiền ăn bánh xèo hay là cha già ôn hoàng vịt lộn nào tao đâu có biết.
Tố Nữ mím môi khẳng định :
- Mày phải biết.
- Thôi mày , đừng có lộn xộn . Để tao ăn ráng mấy cái bánh
xèo này nữa rồi tao còn biến về nhà cho rồi.
Tố Nữ nghe Bội Ngọc lặp lại những lời trùng khớp với những
dòng thư Thiên Kiệt viết cho nàng ngày xưa : "Đôi lúc anh tự hỏi không biết
có phải anh sinh ra trên đời này là chỉ để ghiền ăn bánh xèo hay không ?"
Nàng căm lắm dù chưa rõ Bội Ngọc vô tình hay cố ý chọ vào vết thương đầu đời của
nàng . Hơn thế nữa Bội Ngọc đã lặp tới lặp lui hai chữ bánh xèo , đó là điều tối
kỵ của Tố Nữ thê mà Bội Ngọc vi phạm hoài . Tức thế Tố Nữ nổi xung lớn tiếng
nói :
- Đồ cái lu ạ ! Để tao tới kéo ông Khôi Nguyên tới đây để ổng
có dịp hỏi tội mày tại sao lại trêu ghẹo ổng.
Chỉ nghe thế Bội Ngọc chới với như bị xô té giếng , hai mắng
nàng tròn xoe , hai hàng lông mày như dựng đứng :
- Mày nói sao ? Ông già đó là ông Khôi Nguyên hả ?
Tố Nữ nắm tay Bội Ngọc dợm đứng lên :
- Chớ còn gì nữa , đi lại đó với tao !
Bội Ngọc lập tức vùng vằng thoát ra khỏi sự khống chế của bàn
tay Tố Nữ ngay :
- Lại cho ổng tóm cổ tao à ! Tao hổng có ngu.
- Vậy sao mày dám trêu ghẹo người ta ?
- Tao chỉ dám trêu ghẹo mày thôi.
Tố Nữ định nhân dịp này làm toáng lên cho hả tức Bội Ngọc bấy
lâu nay . Việt đoán được ý định của Tố Nữ nên vội dàn xếp lần nữa :
- Vầy nghe , hai nhỏ nghe anh nói , làm ơn đừng có cương với
nhau nữa anh sẽ dẩn cả nhóm đi dancing vào tối chủ nhật tới , chịu không ?
Bao năm qua nhóm ngũ quái đã lớn hết nhưng tánh trẻ con thì họ
không bỏ , nhất là những thú vui thuở nữ sinh thì vẫn còn nguyên . Tất nhiên họ
rất thích nhảy nhót , và hay đến dancing mổi khi họ có tiền hùn chung vơi nhau
để mua ticket . Người nào khiêu vũ cũng rất điệu nghệ nhưng điệu nghệ hơn cả là
Tố Nữ với Bội Ngọc , thế nên bây giờ nghe nói đến là họ cảm thấy ngứa ngáy chân
và muốn nhún nhảy ngay tức thời.
Thấy Tố Nữ với Bội Ngọc im lặng đôi mắt ánh lên một đốm sáng
Việt thừa hiểu đề nghị của chàng có kết quả nên dán thêm :
- Hai nhỏ OK một tiếng cho anh vui nào !
Tố Nữ và Bội Ngọc không hẹn nhưng cùng banh miệng một lúc cười
với nhau như hề , Việt xoa tay :
- Được rồi , như vậy là đã đồng ý nghe ! Hôm ấy nhớ đừng thiếu
Thu Hà , Thanh An , Tử Duyên là anh buồn lắm đó
Tố Nữ trề môi :
- Buồn thiệt hông đó hay là thiếu đứa nào thì mừng đứa đó...
Việt mất trớn liền nhắp thắng :
- Nhỏ nói kỳ vậy ?
Tố Nữ rụt vai cười :
- Em thực tế giùm anh mà . Một ticket xịn hai chục ngàn chớ
không ít , vắng chừng hai đứa thì anh Việt đỡ nhịn ăn sáng nửa tháng không phải
sao ?
Việt cốc lên đầu Tố Nữ :
- Nhỏ này hôm nay chọc ghẹo tới anh nữa . Nhưng nhỏ yên trí
anh sẽ rủ Bội Ngọc hùn vốn mà.
Bội Ngọc dẩy đành đạch :
- Hổng dám hùn vốn đâu , hùn kiểu này chỉ có lổ chớ không có
lời.
Việt khôi hài :
- Nhưng chẳng lẽ em lại bỏ một mình anh giữa chiến trận !
Bội Ngọc chu mỏ :
- Cho anh chết luôn.
- Anh chết em sẽ ở giá.
Bội Ngọc dài giọng :
- Xí... còn khuya à nha ! Bội Ngọc chớ đâu phải cỏ rác gì mà ế
ẩm.
Cả Tố Nữ lẫn Việt tức cười trước thái độ hài hước của Bội Ngọc
, họ cười sặc sụa khiến Bội Ngọc quê liền sinh sự :
- Các người cười cái gì chớ ?
Việt nắm tay nàng :
- Mình về , anh đau bụng lắm rồi.
Bội Ngọc liền miễn cưỡng đứng lên hăm he người yêu :
- Em sẽ giận anh.
Việt năn nỉ :
- Đừng giận anh , anh có lổi gì đâu.
- Tại sao anh dám chọc quê em ?
Việt phân bày :
- Anh vui nên cười chớ đâu phải chọc quê em.
Tố Nữ lắc đầu nhìn theo họ chở nhau ra về , họ tuy tửng tửng
như thế song rất là thương nhau , tâm đắc với nhau . Tố Nữ chắc chắn một điều
sau này Bội Ngọc sẽ ăn hiếp anh Việt , anh chàng nhộn tánh ồn ào nhưng rất chìu
chuộng người yêu.
Tố Nữ dọn dẹp bàn bánh xèo vừa đãi bạn , nàng lom khom không
hay có một người vừa bước tới gần . Và hai tiếng tên của nàng thoát ra mới êm
ái dịu dàng làm sao.
- Tố Nữ !
Tố Nữ nhìn lên thoáng sửng sờ rồi bổng nhiên bối rối :
- Là ông à ! Ông cần chi ?
Ông Khôi Nguyên im lặng trong giây lát như để củng cố sự can
đảm . Sau đó ông mới lên tiếng nhẹ nhàng như gót chân ông bước đến :
- Nếu Tố Nữ không bận gì cho phép tôi được ngồi nói chuyện với
Tố Nữ chứ !
Tố Nữ cau mày , ngập ngừng :
- Nhưng... tui và ông có chuyện gì để nói !
Nét mặt ông Khôi Nguyên thật đứng đắn đàng hoàng không tỏ vẻ
gì sàm sỡ hay nhã cợt , ông từ tốn đáp :
- Tôi có nhiều chuyện muốn nói vớ Tố Nữ...
Tố Nữ bậm môi suy nghĩ nhanh , thật là khó xử ghê ! Ông ta có
chuyện gì muốn nói với nàng chắng lẽ nàng lại từ chối ! Nhưng chấp nhận ngồi
nói chuyện với ông ta thì... eo ơi kỳ chết !
Như đọc được điều băn khoăn trong mắt Tố Nữ ông Khôi Nguyên vội
nói :
- Mong cô vui lòng đừng từ chối :
Tố Nữ thớ hắt ra :
- Thôi được mời ông ngồi , ông dung cà phê đá nha !
Ông Khôi Nguyên lộ vẽ sung sướng , ông rối rít xua tay :
- Tôi không dùng thêm gì nữa vì tôi đã no đủ . Tố Nữ biết
không , tôi đã ngồi đằng kia lâu lắm rồi , từ khi cô bận tiếp hai người bạn của
cô.
Tố Nữ ngồi đối diện ông ta , không biết vì sao nàng không dám
nhìn thắng mà giấu ánh mắt hoài.
- Tại sao ông phải chờ để nói chuyện với tui ?
- Tui đã nói rồi , tôi có những điều cần nói.
- Thế ông cần nói gì hãy nói đi vì tui còn bận rất nhiều công
việc
Ông Khôi Nguyên hơi buồn :
- Tôi biết Tố Nữ đang tìm cách để khỏi tiếp tôi.
Tố Nữ nghe nhột nhạt trong dạ , nàng khẽ cau mày đủ hé để người
khác thấy sự khó chịu :
- Thật ra tui không hiểu ông muốn gì nữa ?
Tố Nữ nghe rõ tiếng thở dài của ông Khôi Nguyên , bỗng dưng
nàng xốn xang . Ông nói như than thở :
- Tôi không đủ can đảm rồi , thôi xin phép cô , tôi về.
Ông ta đứng lên gật đầu chào nàng rồi đi như chạy rời khỏi
quán bánh xèo . Hình như mắt ông ta nhìn nàng tràn đầy tình cảm , giọng nói của
ông ta ấm áp . Chẳng lẽ ông ta... Ồ mà không... Tố Nữ nhún vai như không chấp
nhận điều nàng đang nghĩ đến , thế nhưng tâm trí nàng sao cứ bị xoay quanh cái
tên của ông ta : Khôi Nguyên !
Tố Nữ thầm nguyền rủa Bội Ngọc chơi chi cái trò ác hại này ,
có thể ông ta đã mơ tưởng ôm ấp hình bóng mình chăng ?
Ôi , có thể lắm chứ ! Không phải mắt ông ta say đắm là gì !
Trời ơi ! Ông ta đà 40 tuổi , chỉ thua cha nàng khoảng 15 tuổi và hơn nàng những
mười mấy tuổi . Mà ông ta có gì kia chứ ! Một bộ râu dể ghét và một sân bay quốc
tế nơi trán , ôi thật là xấu trai , Tố Nữ này sẽ không bao giờ chấp nhận đâu
nhé !
Tố Nữ mím môi tự hứ một cái vang vọng cả cõi lòng rồi ngủng
ngoẳng tiếp tục dọn các thứ thừa mứa trên bàn . Khi nhấc dĩa rau sống lên Tố Nữ
nhìn thấy một phong thư , nàng ngẩn ngơ cầm lấy lật tới lật lui chỉ thoáng nghe
mùi thơm lạ nhưng nhẹ nhàng dẻ chịu . Thế là nàng khỏi dọn dẹp luôn và lẻn vô
nhà về phòng riêng cài cữa cẩn thận trước khi xé phong thư . Ở cách đó không xa
có người đàn ông âm thầm theo dõi hành động của nàng và đầy hy vọng khi nàng cầm
bức thư đi nhanh vào trong !
Chương 6
Suốt đêm Thanh An sốt cao làm Tử Duyên với bà vú lo đến hoảng
hốt , nàng ngủ thiêm thiếp không ngon giấc , hơi thở lúc nặng nhọc lúc lại êm
như ngừng hoạt động . Tử Duyên thức không dám ngủ để canh chừng cô em chồng
trongl lúc đau bệnh , bà vú thương nàng thai nghén hết lời khuyên nàng đi nghỉ
ngơi đế bà thức trông chừng Thanh An nhưng Tử Duyên không chịu . Dù nàng cũng
không gì nhưng nàng hết sức tận tình chăm sóc Thanh An . Đến sáng thì Tử Duyên
phờ phạc hốc hác bởi thiếu ngủ , đêm trước nàng thức cùng Thanh Tịnh còn đêm
nay Thanh An lại ngã bệnh.
Bà vú rất cảm kích trước tình nghĩa chị dâu em chồng của
Thanh An với Tử Duyên , bà thầm khen trong bụng là Thanh Tịnh có phước cưới được
vợ hiền . Đem đến cho Tử Duyên một ly sửa hột gà , vú khuyên :
- Tử Duyên nên nằm nghĩ một lát đi , vú thấy con mệt mỏi lắm
rồi đó.
Tử Duyên mỉm cười :
- Đã gần sáu giờ sáng còn ngủ gì nữa vú ! Vú yên tâm đi , con
hổng có sao đâu . Chỉ lo cho Thanh An cảm nặng quá thôi , con chờ trời sáng hẳn
sẽ đưa Thanh An đi bác sĩ.
Bà vú đề nghị :
- Hay là để vú đi kiếm cậu Hiếu đưa Thanh an đi thì tốt hơn.
Tử Duyên suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý :
- Ừ , vậy cũng được
- Vậy vú đi nghe !
Tử Duyên kéo tay vú :
- Ể còn sớm mà vú ơi , có thể Hiếu chưa thức dậy đâu.
Vú cười :
- Cậu Hiếu nghe Thanh An bệnh thì không thể ngủ đâu con à.
Vú nói xong là chuẩn bị đi liền , Tử Duyên lại ngồi bên Thanh
An thấy nàng vẫn còn ngủ liền đưa tay vuốt mấy sợi tóc mai mềm như tơ xoã trước
trán :
- An vẫn còn sốt cao , lạy trời chỉ là cảm thường chớ đừng có
bệnh gì khác tội nghiệp An lắm.
Thanh An cựa mình rồi khe khẽ hé mắt , thấy Tử Duyên nàng
tròn mắt :
- Chị Hai mới thức dậy hay là cả đêm không ngủ vậy ?
Tử Duyên trìu mến để một ngón tay lên má Thanh An :
- Ai dại gì thức cả đêm hả cô nương ! Người ta mới vừa thức
đó thôi.
Thanh An dể dàng tin ngay , nàng định ngội dậy nhưng đầu óc
choáng váng mắt tối sầm như bỗng dưng bị rớt vào bóng tối , Thanh An kinh hãi
kêu lên :
- Ôi , chị Hai ơi sao đầu của An đau và quay cuồng quá !
Tử Duyên lật đật đỡ Thanh An :
- An nằm nguyên đừng có xuống khỏi giường , An bị cảm nặng lắm
suốt đêm qua sốt mê man làm Duyên với vú lo quá trời !
Thanh An sững người chớp mắt cảm động :
- Vậy là suốt đêm vì An mà vú với chị Hai không ngủ , còn nói
dối An nữa.
Tử Duyên nhéo má Thanh An :
- Sao biết người ta không ngủ ?
Thanh An nhìn sâu vào mắt Tử Duyên :
- Mắt chị Hai thâm quầng hết , đừng có giấu An.
Tử Duyên sợ Thanh An giận liền tìm cách đánh trông lãng :
- Không biết giờ này anh Hiếu đã tới nơi chưa há An !
Thanh An lắc đầu :
- An hổng biết , nhưng chị Hai đừng có đánh trống lãng . Hãy
mau nói thật có phải đêm qua chị Hai thức trắng ?
Tử Duyên đành thú thật :
- Ừ , nhưng thức trắng một đêm thì có gì quan trọng.
Thanh An buông giọng trách :
- Tại sao chị Hai không nghĩ là mình có thai thì phải hết sức
giữ gìn sức khoẻ ? Chị Hai không nhớ lời anh Hai dặn trước khi ảnh đi hay sao ?
Thái độ giận dổi của Thanh An thật là dể thương , nàng đã đẹp
khi hờn giận lại càng đẹp hơn . Tử Duyên biết tánh Thanh An nên chỉ còn một
cách là xuống nước :
- Duyên nhớ rồi và hứa sẽ không thức đêm nữa.
Thanh An thấy tội nghiệp Tử Duyên hơn bao giờ, cũng vì lo cho
nàng thôi thế mà nàng còn buông lời hờn trách, nàng nắm tay Tử Duyên bóp nhè nhẹ
:
- An xin lổi
Tử Duyên cũng bóp lại bàn tay nàng :
- Đừng có điệu nữa cô em chồng ạ . Để Duyên lấy khăn cho An
lau mặt và lấy nước cho An súc miệng đỡ , sau đó bổn phận của An là phải uống một
ly sữa , ăn một miếng súp nóng và ngồi lên xe để Hiếu chở đi bác sĩ khám bệnh.
Thanh An e lệ :
- Sao lại làm phiền anh Hiếu sớm như thế chứ ?
- Cái đó là ý kiến của vú chớ không phải là Duyên nha !
Tử Duyên toan đứng lên phục vụ Thanh An nhưng Thanh An đã kéo
tay nàng và ngồi dậy :
- An bệnh sơ , không có gì trầm trọng đến nổi bắc chị Hai phục
vụ . Chị cứ ngồi đây để tự An đi làm vệ sinh cá nhân.
Tử Duyên ái ngại :
- Được không đó hay là để Duyên giúp , chị em giúp đỡ nhau là
thường tình chớ An đừng có gắng.
Thanh An nở nụ cười buổi sáng thật tươi :
- Để rồi xem , An tự làm được mà.
Trong khi Thanh An làm vệ sinh cá nhân thì Tử Duyên tranh thủ
bữa điểm tâm thật nhẹ cho Thanh An , vài phút sau hai chị em họ cùng ngồi vào
bàn ăn . Tử Duyên hối :
- An ăn đi , chắc Hiếu và vú cũng sắp đến.
Thanh An nủng nịu cả với Tử Duyên :
- Chị Hai không ăn mà ép An sao được !
- Duyên đã uống sữa hột gà rồi.
Thanh An chu miệng vẽ không tin , Tử Duyên liền nói :
- An không tin thì lát hỏi vú.
Vừa lúc Hiếu đến , chàng đầy lo lắng hướng về Thanh An :
- Em có sao không ?
Thanh An bẽn lẽn :
- Em có sao đâu.
Vú ở phía sau nói lớn :
- Con đừng giấu cậu Hiếu , vú đã nói con sốt cao suốt đêm mê
man.
- Nhưng bây giờ con đã bớt rồi.
Hiếu đặt tay lên trán nàng , ánh mắt chàng lo âu thật sự :
- Nhiệt độ vẫn còn cao , anh sẽ đưa em đi khám bệnh liền.
Tử Duyên lên tiếng :
- Thanh An vẫn chưa lót dạ cái gì đó , thôi mọi người hãy ngồi
xuống dùng điểm tâm cái đã rồi đi cũng được mà phải không ?
Hiếu nhanh chóng đồng ý , chàng ngồi sát bên Thanh An và luôn
luôn hết rờ trán đến xem mạch để theo dỏi bệnh tình . Tử Duyên với bà vú liếc họ
rồi nhìn nhau khẽ kín đáo cười . Khi Tử Duyên phụ vú mang súp đặt lên bàn , vú
nói vào tai nàng :
- Thanh An với Hiếu hạnh phúc quá sao ông bà ở dưới quê chưa
chịu cho hai người làm đám cưới nhỉ ?
Tử Duyên đáp nhỏ đủ nghe :
- Ba má chồng của con đã cho phép nhưng tại Thanh An chưa muốn
bắt đầu làm vợ đó thôi.
Vú khen tiếp rất thật tình :
- Ông bà thiệt có phước . Thanh An với Thanh Tịnh người nào
cũng tốt bụng và gặp bạn đời rất xứng đôi.
Tử Duyên nũng nịu :
- Vú làm con mắc cỡ , con thì xấu xí chớ có xứng với anh Tịnh
đâu.
Vú chắc lưỡi lắc đầu :
- Chao ! Tử Duyên khiêm tốn quá đáng rồi.
Bốn người cùng ăn điểm tâm với nhau bằng súp và uống sửa nóng
, nhờ không khí đầm ấm tình cảm họ thấy ngon miệng hơn bao giờ . Chỉ hơn bảy giờ
sáng là Hiếu đã đưa Thanh An ra khỏi nhà để đến phòng khám bệnh . Vú lui cui dọn
dẹp nhà cửa còn Tử Duyên cũng về phòng thay đổi áo quần , sau đó nàng dặn bà vú
:
- Hôm qua Thanh An đưa con đến bác sĩ để khám thai nhưng con
lại chưa mua thuốc . Vậy bây giờ con đi mua và nhân tiện ghé về bên nhà thăm ba
má con với mấy đứa em , vú nói lại với Thanh An như vậy nha vú !
- Vú sẽ nói , nhưng con cũng còn yếu lắm , hay là vú đưa con
đi !
Tử Duyên từ chối tức thời :
- Thôi vú ơi , vú còn bao nhiêu công việc phải làm . Để con
đi , cở trưa con sẽ về , vú nhớ đợi cơm con !
Tử Duyên nhí nhảnh để đừng ai nghi nàng luôn lo ngại về ánh mắt
nghiêm túc của vị bác sĩ hôm qua.
Ra khỏi nhà Tử Duyên đón một chiếc xích lô đến thẳng bệnh viện
nơi mà bác sĩ đã hẹn nàng đến trong buổi sáng nay.
Tử Duyên đến bệnh viện gặp ngay vị bác sĩ , ông như có ý đợi
nàng , nàng cố tỏ ra điềm nhiên :
- Xin chào bác sĩ.
- À , cô Tử Duyên , tôi có ý đợi cô . Mời cô vào trong này
ngay.
Tử Duyên đi theo ông vào phòng và được mời nằm lên một chiếc
giường nệm , đồng thời có thêm mấy vị bác sĩ nữa đồng nghiệp với ông . Họ tiến
hành khám bệnh cho nàng và làm các xét nghiệm , họ đều im lặng trong khi làm việc
không trao đổi với nhau điều gì ngoại trừ một lần vị bác sĩ quen thuộc hỏi Tử
Duyên :
- Cô có nhớ thuở nhỏ có lần nào cô bị viêm họng không ?
Tử Duyên đám ngay :
- Dạ có , đó là lúc tôi lên mười tuổi.
- Sau đó cô bị bệnh khớp phải không ?
Tử Duyên lại gật đầu xác nhận :
- Dạ phải . Nhưng má tôi đã cho uống thuốc và khỏi bệnh
Bác sĩ lắc đầu , Tử Duyên không hiểu cái lắc đầu của ông ta ,
nàng hỏi :
- Sao hả bác sĩ ?
Không trả lời nàng mà bác sĩ hỏi thêm :
- Thỉnh thoảng cô vẫn thấy những cơn mệt bất thần có phải
không ?
Tử Duyên lại gật đầu thêm lần nữa rồi nàng được nằm yên nghĩ
ngơi không ai hỏi han thêm gì nữa . Trong tâm trạng ngập lo lắng Tử Duyên xoay
trở liên tục không yên , chưa được bác sĩ cho biết kết quả nàng vẩn nặng trĩu cả
lòng.
Thời gian chờ đợi dù có dài kinh khủng rồi nó vẩn phải đến ,
sau mấy tiếng đồng hồ bác sĩ trở lại nhìn nàng một lúc mới ái ngại cất tiếng :
- Cô Tử Duyên à , hiện bệnh tim của cô đã bắt đầu phát...
Tử Duyên tái mặt hớt hải cắt ngang :
- Tôi bệnh tim ư ?
Cát gật đầu của bác sĩ như một khẳng định chắc chắn :
- Đây là hậu quả tai hại của bệnh viêm họng và đau khớp lúc
nhỏ nhưng không được điều trị đúng cách . Thật ra cô đã ấp ủ bệnh tim từ lâu lắm
rồi...
Đầu óc vô cùng căng thẳng Tử Duyên hỏi dồn :
- Bây giờ phải làm sao bác sĩ ?
Đăm chiêu một lúc như suy nghĩ cặn kẽ rồi bác sĩ mới nói :
- Đáng ngại là cô đang mang thai... Tôi khuyên cô không nên
giữ lại cái thai ..
Giọng bác sĩ êm đềm nhưng Tử Duyên nghe tựa tiếng sét , nàng
thất kinh mở tròn xoe mắt :
- Bác sĩ nói sao ? Tôi phải phá huỷ cái thai à ?
Bác sĩ thở dài :
- Tôi thật không biết nói với cô như thế nào nhưng để bảo đảm
sức khoẻ của cô thì không thể để lại cái thai.
Tử Duyên đau đớn ôm mặt :
- Trời ơi ! Tại sao lại như thế ?
- Cô nên bình tĩnh , cô Tử Duyên !
Nàng bổng cuống quýt :
- Bác sĩ , có cách nào khác không hãy giúp tôi...
Bác sĩ ôn tồn :
- Cô không thể sanh nở đang lúc bệnh tim phát , vì như thế rất
nguy hiểm cho cô.
Tử Duyên mắt đẩm lệ , nàng thẩn thờ :
- Nghĩa là không có cách nào khác sao bác sĩ ?
Vị bác sĩ nhẹ nhàng an ủi :
- Cô đừng quá bi đát , y học ngày nay không bó tay trước bệnh
tim.
- Nhưng tôi không thể giết chết đứa con yêu dấu...
Vị bác sĩ nhiệt tình đã khuyên nàng nên bình tĩnh nhưng nàng
đã không còn bình tĩnh trước một sự thật bệnh tình nghiệt ngã , tính mạng của
nàng và tính mạng đứa con còn trong bụng... trời ơi nàng biết phải làm sao đây
?
Cuối cùng Tử Duyên rời khỏi bệnh viện mang theo lời bác sĩ
văng vẳng bênh tai :
- "Cô nên nghĩ đến sức khoẻ , tính mạng của mình... Trị
xong bệnh cô vẫn có thể sanh một đứa con khác mà !"
Tử Duyên xây xẩm mặt mũi khi ngồi trên xích lô, cơn mệt lại
như bóp nghẹt tim nàng khiến nàng thở khó khăn . Nàng khẽ khép mắt người xoe
nhè nhẹ mổi khi anh xích lô lách xe qua vài chiếc xe khác hoặc đi qua ổ gà . Tử
Duyên nhớ lại hồi học trung học phổ thông đôi lúc những hiện tượng này cũng xảy
ra với nàng nhưng nàng luôn luôn bỏ qua không chú ý , vì không hề mảy may nghĩ
đó là hiện tượng bệnh tim mạch . Khi lập gia đình rồi hiện tượng đó thường
xuyên hơn song nàng vẫn không quan tâm và cũng chẳng nói lại cùng Thanh Tịnh .
Hạnh phúc yêu đương như đưa nàng nướt trên mây hồng bồng bềnh lạc vào chốn tiên
, bệnh tật không bộc phá trong thời gian này cũng là điều dễ hiểu . Đến khi
nàng mang thai thì cũng là lúc bệnh phát triển không còn đơn giãn , ôi... Tử
Duyên muốn run lên khi nhớ những lời của bác sĩ . Cũng tại nàng quá vô tâm vô
tư không sớm phát hiện mầm bệnh của tim mình . Tử Duyên vừa ray rứt ân hận vừa
suy nghĩ mông lung về lời khuyên rất chân tình của bác sĩ . Nàng bậm môi , mồ
hôi lấm tấm đổ trên tóc mai và lưng áo , huỷ bỏ đứa con của nàng và Thanh Tịnh
ư ? Không ! Không bao giờ ! Đó là một điều kinh khủng mà nàng chưa bao giờ nghĩ
tới . Đứa con là kết quả tốt đẹp của những ngày tháng say nồng ân ái , là tình
yêu tuyệt vời , là tinh khôi của mật hoa của vị trái chín . Trước khi lên đường
Thanh Tịnh đã đặt tên cho con bằng tất cả âu yếm chứa chan , chàng và nàng đều
hình dung ra nó trong trí với niềm vui sướng tột đỉnh . Đứa bé ra đời lúc này
là đúng lúc , là tham dự vào mái gia đình đã vốn quá hạnh phúc . Cha mẹ Thanh Tịnh
ngong ngóng đợi đứa cháu nội chào đời , cha mẹ nàng tuy đông con nhưng vẫn háo
hức trông đứa cháu ngoại chào đời . Mọi người đang chuẩn bị tình yêu thương để
chờ trao cho con của nàng , cớ sao định mệnh lại khắt khe tàn ác không muốn con
nàng có mặt trên đời chứ !
Bác sĩ đã nhấn mạnh một điều :
- "Nếu sanh nở e tính mạng của cô gặp nguy hiểm"
Tử Duyên nghe hoảng hốt thật sứ , nàng cũng sợ tính mạng bị
nguy hiểm chứ nhưng nàng không muốn nghe lời bác sĩ hũy đi sự sống của đứa con
còn trong bụng.
Anh xích lô đột ngột nghiêng đầu hỏi :
- Về đâu , chị Hai ?
Tử Duyên mở bừng mắt ngơ ngác như người ra khỏi mộng nhìn đường
phố bằng ánh nhìn vô thần , anh xích lô nghĩ Tử Duyên chưa nghe thấy nên lập lại
:
- Chị Hai đi đâu ?
Đến lúc này Tử Duyên mới hay mình đã để mặc cho xích lô chở
đi không đúng đường , nàng liền nói cho anh ta biết nơi cần đến rồi lại não nề
im lặng . Trong khoảnh khắc im lặng ấy nàng dần trở nên bình tĩnh , nàng suy
nghĩ nhanh không thể thố lộ ra điều này với bất cứ ai , vì chắc chắn mọi người
cũng khó nghĩ như nàng họ sẽ không muốn bé Tịnh Duyên bị hũy non mạng sống .
Nghĩ rồi Tử Duyên quyết định cố giữ vẽ tự nhiên như không có gì xảy ra , nàng về
nhà khi mọi người đã có mặt đầy đủ và có ý như đợi nàng cùng ăn cơm trưa . Bà
vú thấy nét mặt nàng ít tươi liền chạy lại đỡ nàng :
- Con đi lâu quá , mọi người không ai chịu ăn trước vì muốn đợi
con.
Tử Duyên gượng cười :
- Xin lổi mọi người , thôi mình ăn cơm đi Duyên đói lắm rồi.
Bà vú vội đi dọn bữa , Tử Duyên lại ngồi bên Thanh An nhưng mắt
lại nhìn Hiếu hỏi :
- Thanh An có sao không hả Hiếu ?
- Tử Duyên yên tâm , Thanh An chỉ bị cảm thôi.
Tử Duyên cười với Thanh An :
- Làm người ta lo muốn chết , nhưng đã có Hiếu thì Duyên
không cần phải lo nữa phải không ?
Thanh An đã khoẻ hơn tối hôm qua nàng khẽ nháy mắt với chị
dâu , đáp lém lỉnh :
- Ai mượn chị lo rồi kể công , giá như chị báo cho "người
ta" biết từ hôm qua thì chị đâu có khổ sở phải thức canh chừng bệnh nhân
dùm "người ta"
Hiếu cười lớn vì hiểu ý người yêu :
- Đừng trách nữa , để rồi Hiếu nàn sẽ trả công mỗi người bằng
mấy mũi thuốc bổ , chịu không ?
Tử Duyên giảy nảy :
- Thôi cám ơn , tui hổng dám nhận kiểu trả công của bác sĩ Hiếu
đâu . Để dành cho Thanh An hết đó.
Thanh An lập tức trề môi :
- Không dám đâu , chỉ nghĩ đến cây kim dài chừng này mà lụi
vào da thịt là An phát sốt lên rồi . Tốt hơn là đừng ai đòi công và đừng ai trả
ơn há !
Họ phá lên cười vui vẽ , Thanh An gần như hết bệnh , đúng là
tình yêu có khả năng giúp người ta đẩy lùi cơn bệnh.
Từ phòng ăn vọng tiếng gọi của vú hối mọi người ăn trưa , buổi
trưa thật êm ả trong không khí gia đình Thanh Tịnh , chỉ có một mình Tử Duyên
ngấm ngầm bất an về số phận của mình !
Chương 7
Tố Nữ e thẹn cuối đầu đưa tay lên môi cắn , có lẽ đây là lần
đầu tiên trông nàng thật dịu dàng , đôi má ửng hồng đầy nữ tính khi đối diện với
người khác phái . Thái độ của nàng càng tôn cho nàng thêm phần xinh xắn và ông
Khôi Nguyên càng ngất ngây thêm . Thận trọng giữ gìn từng câu, ông nói :
- Tôi không biết diễn tả thế nào nổi vui sướng của mình khi gặp
Tố Nữ ở đây.
Tố Nữ ngồi cắn môi mãi , không biết vì sao nàng trở nên ít
nói . Ông Khôi Nguyên khe khẽ hỏi thêm :
- Tố Nữ nghĩ gì vê lá thư tôi viết cho Tố Nữ ?
Tố Nữ ngước lên , mắt nàng long lanh tuyệt đẹp :
- Sao ông... à anh gan quá vậy ? Không sợ tui chửi hả ?
Khôi Nguyên lịm người khi nghe tiếng anh đến rất tự nhiên
trên đầu môi Tố Nữ ,ông tưởng là mình nghe lầm nhưng chiếc miệng của Tố Nữ là một
bằng chứng hiển hiện . Trong lòng ông tràn ngập lênh láng một niềm vui trong
xúc động , ông cuống quýt như một cậu trai trẻ lần đầu tiếp diện con gái :
- Không ! Không ! Tôi không sợ , mà tôi biết một cô gái hiền
lành như cô thì nhất định sẽ không mắng chửi người ái mộ mình mà.
Tố Nữ từ từ bớt rụt rè :
- Tui mà hiền ! Anh nhìn sao mà cho là tui hiền ?
Ông Khôi Nguyên rất thật thà đáp :
- Tôi chỉ căn cứ vào cảm giác của mình , và tôi tin Tố Nữ là
một cô gái rất đáng yêu.
Phải nói rằng trái tim Tố Nữ run run khe khẽ , nàng rung động
ư ? Có trời mới biết tâm trạng của nàng lúc đó . Không biết ông Khôi Nguyên vô
tình hay cố tình đã nắm bắt được yếu nhược của phụ nữ là tỏ ra thành thật khi
khen ngợi họ một vài câu . Có phụ nữ nào lại chẳng thú vị khi được người ta
khen nhất là lời khen buông ra từ miệng người đàn ông ! Tố Nữ lại đưa tay lên
môi cắn , nàng nhớ lại hôm ấy khi Khôi Nguyên ra về để lại lá thư trên bàn và
nàng đã cầm chạy về phòng đọc . Tuy không thuộc lòng nguyên văn lá thư nhưng Tố
Nữ nhớ đoạn :
- "Từ lúc gặp cô lần đầu để rồi buồn bã biết tôi đã bị một
kẻ nào đó ác tâm đùa giỡn . Tôi buồn nhưng không giận , càng buôn tôi càng như
thấy đâu đây quanh tôi luôn có ánh mắt trong sáng của cô nhìn theo . Tố Nữ ơi !
Cho đến hôm nay thì tôi không thể không nói lên một điều rằng tôi đã yêu cô...
!"
Một cơn sóng vừa vổ vào mạn bờ , trái tim cô gái đã lâu chưa
yêu , không... một ngọn lửa đốt chảy tảng băng bao phủ bề ngoài trái tim nàng ,
một cảm giác lâng lâng len lỏi vào hồn nàng , rõ ràng nàng đã có tình cảm với
Khôi Nguyên , nàng mỉm cười , nụ cười chúm chím làm bờ môi hệt cánh hoa chờ đợi
cánh bướm vàng chao đậu . Tiếng nói của nàng mơi em dịu làm sao , tựa cung đàn
rung lên bản tình ca :
- Tui... à Nữ rất là dữ , tụi bạn gọi Nữ là "bà chằn lửa"
đó.
Khôi Nguyên tiếp lời :
- Với tôi thì khác , Tố Nữ có một tánh riêng mà không phải ai
cũng có được.
Tố Nữ nhún vai :
- Anh đừng có tán tỉnh nha !
- Thật sự tôi không biết thế nào là tán tỉnh . Nữ thấy đó
,cho tới giờ này , tôi vẫn còn cô đơn một mình dù tuổi tác không còn trẻ trung
nữa.
Tố Nữ xúc động , không gian bổng dưng lắng đọng , Khôi Nguyên
để tay lên tay nàng :
- Đừng từ chối tình cảm của tôi Nữ nhé !
Tố Nữ để nguyên bàn tay của Khôi Nguyên trên tay của mình ,
tay ông ta nóng thật ! Nhưng Tố Nữ nghĩ tới một vấn đề , nàng ngập ngừng :
- Nhưng... tuổi tác giữa hai chúng ta chênh lệch hơi nhiều .
Nữ sợ... gia đình Nữ sẽ không chấp nhận anh.
- Đó là điều tàn nhẫn mà anh lo sợ nhất , thà không quen
không gặp gỡ em thì thôi . Đà quen đã gặp rồi anh không thể nào quên.
Từng lời lẽ của ông Khôi Nguyên chân thực quá khiến Tố Nữ thấy
tội nghiệp vô cùng . Nàng không còn ghét bộ ria con kiến của ông và không chướng
mắt bởi cái trán hói nữa . Ngược lại nàng còn thấy nó ngồ ngộ hay hay rất dể
gây cảm mến . Hơn ai hết Tố Nữ biết gia đình của nàng rất dể dãi thoải mái
trong tự do của con cái , anh trai nàng lấy vợ hơn anh cả mấy tuổi nhưng gia
đình nàng vẫn chấp nhận miễn sao hôn nhân đó là hôn nhân đích thực để đi đến hạnh
phúc !
Ồ , hai má Tố Nữ bỗng dưng nóng bừng và có lẻ ửng hồng lắm .
Nàng vội rút tay về và quay mặt đi , tại sao nàng lại nghĩ đến vấn đề hôn nhân
chứ ? Nàng chỉ mới vừa có tình cảm với ông Khôi Nguyên , lẽ nào duyên số của
nàng là đây ?
Ông Khôi Nguyên hiểu lầm thái độ quay mặt của Tố Nữ , ông hấp
tấp :
- Em giận anh sao ?
"Em , anh" ! Chà, cái ông Khôi Nguyên cũng ghê thật
, tấn công từng bước êm ái chớ không làm rầm rộ . Tố Nữ nghĩ thế và tức cười
nhưng không hiểu sao nàng quá xao xuyến cũng tại cái tiếng "em,anh"
quá đổi âu yếm ngọt mềm.
Tố Nữ không nghĩ ra câu gì để nói , nàng im lặng lắng nghe
con tim bồi hồi thổn thức , nàng không còn quá bé nhỏ để không hiểu rằng đó là
dấu hiệu của tình yêu !
Lần này thì cả hai bàn tay ông Khôi Nguyên đặt lên hai vai
nàng :
- Giận anh hả cô bé ?
Tố Nữ nhìn vào mắt ông , trong ấy là đốm sáng của vì sao . Thốt
nhiên nàng cười rất đẹp , cái đầu lắc nhẹ nhàng :
- Anh đâu có làm gì để em giận.
Khôi Nguyên mừng rỡ :
- Hãy nói rằng em cho phép anh đến với em chứ !
Tố Nữ cúi mặt mân mê những ngón tay của chính mình dù chúng
chẳng có gì lạ lùng cả :
- Thật ra từ lúc đọc thư của anh , em đã hiểu tấm chân tình ,
em rất xúc động và khi em đến nơi hẹn này với anh thì chắc anh cũng hiểu rồi
mà...
Khôi Nguyên sung sướng tưởng đâu chừng mình trẻ ra hơn mười
tuổi .Tâm trạng ông hệt như một cậu trai trẻ biết yêu lần đầu , nao nao run rẩy
cả trái tim mình . Ồng gần như ôm trọn thân hình Tố Nữ trong vòng tay đam mê ,
tiếng gọi tắt lịm trong vô biên hạnh phúc :
- Tố Nữ ! Em... !
Tố Nữ hé môi , nàng định nói cái gì đó nhưng không kịp , cánh
môi nóng bỏng của người đàn ông khao khát tình yêu chân thật đã ập xuống môi
nàng . Nụ hôn như một bằng chứng hay sự ký kết ! Tố Nữ đâu biết ,chỉ biết cảm
giác khi hôn kỳ diệu quá , hơi ngộp thở... đầy ngất ngây như bềnh bồng trên sống
, như chơi vơi giữa từng mây , sợ hãi nhưng mà thú vị , chóng mặt nhưng mà quyến
rũ... Nụ hôn đầu đời của Tố Nữ đến nhanh ngoài dự định , Khôi Nguyên thật cả
gan nhưng cũng thật tuyệt vời ghê chứ !
Vài phút sau , môi rời môi , nụ hôn bị buông rơi những hương
yêu như rót mãi vào tận lòng nhau . Tố Nữ mắc cỡ cúi gằm đầu mãi không dám nhìn
lên , Khôi Nguyên nắm tay nàng :
- Về nhà anh cho biết nhé !
Tố Nữ vẫn không nhìn lên đáp :
- Em sợ lắm.
- Anh chỉ có một mình , em sợ gì chứ ?
Tố Nữ nhìn lên lém lỉnh :
- Em sợ anh chớ không phải sợ người khác.
Khôi Nguyên không phật lòng :
- Anh yêu em bằng trái tim và lý trí , thề không làm tổn hại
lòng tự trọng và tự ái của em đâu.
Tố Nữ biết mình hớ lời , nàng nhỏ nhẹ :
- Em xin lối vì đã nghĩ quấy về anh.
- Không đâu , mình đừng khách sáo với nhau . Anh cảm thấy
mình đã để tuổi xuân trôi qua thật hoang phí , ngay bây giờ anh không muốn chần
chờ nữa , anh muốn gặp ba mẹ em để thưa chuyện đàng hoàng.
Tố Nữ liếc Khôi Nguyên một cái duyên dáng và cảm tình nhưng lại
rất nghiêm túc nói :
- Em không muốn anh gấp gáp như vậy , em muốn mình có thời
gian để tìm hiếu về nhau . Dù sao anh cũng chưa hiểu hết về con người và tư
cách của em , cũng như em chưa hiểu hết về anh . Chẳng qua chúng ta chỉ thấy
bên ngoài của nhau , và cảm nhận về nhau qua cảm giác , đừng tỏ ra vội vàng kẻo
sau này lại lầm lẫn về nhau.
Khôi Nguyên cau mày lo âu :
- Em nói rất chí lý , anh hoàn toàn đồng ý . Nhưng anh sợ tuổi
tác của anh không đồng loã với thời gian chờ đợi , tìm hiểu nhau.
Tố Nữ cười khả ái , an ủi Khôi Nguyên :
- Em không nghĩ đến tuổi tác của anh đâu , anh hãy an tâm .
Anh cũng biết là trong vấn đề tình cảm nếu người ta đã chấp nhận thì không ai
phân biệt giai cấp với tuổi tác cả.
Khôi Nguyên siết chặt tay Tố Nữ ngầm trao gởi ân tình ,Tố Nữ
thì nghĩ tới Bội Ngọc , nàng phải cám ơn nó vì đã đem đến cho nàng một tình yêu
!
Không ai ngờ được vài tháng sau đó nhà hàng Hoa Sim tổ chức
cùng một lúc hai cái đám cưới : Việt với Bội Ngọc và Khôi Nguyên cùng Tố Nữ . Bội
Ngọc với Việt thì chẳng ai ngạc nhiên rồi , nhưng còn Tố Nữ đột nhiên đem thiệp
hồng đi báo tin thì thật là lạ lùng quá đổi . Tố Nữ có người yêu hồi nào hổng
ai biết , tình yêu của nàng muộn màng nhưng lại phát triển nhanh hơn chồi cây gặp
mùa xuân ấm áp . Đến khi Tố Nữ tuyên bố lấy chồng mọi người mới té ngửa , nhớ
hôm đó Bội Ngọc tròn xoe mắt hỏi :
- Ê , mày đùa giỡn kiểu đó chết duyên ở giá à nha !
Tố Nữ cười khó hiếu :
- Dạ kính thưa bà mai con hổng dám đùa giỡn . Để nay mai con
gửi thiệp hồng rồi bà sẽ biết.
Bội Ngọc gãi đầu.
- Nghĩa là mày nói thiệt ?
Tố Nữ ung dung:
- Không có phần trăm nào lếu láo , và phu quân của tao không
ai khác hơn chính là Khôi Nguyên , người mà mày đã đem đến cho tao.
Bội Ngọc trố mắt hét :
- Ôi trời ! Mầy lấy "ông già" đó làm chồng thiệt
sao ?
Tố Nữ thản nhiên nói về đức lang quân của mình :
- Anh Nguyên tuy lớn tuổi một chút song tâm hồn không có già
đâu . Phong cách và tư cách anh ấy rất tuyệt vời . Một khi Tố Nữ này đã chọn
làm người bạn đời thì chắc chắn người ấy không hề tầm thường.
Bội Ngọc ngây người không muốn tin đó là chuyện thật thì Tố Nữ
thủ thỉ thuật cho bạn nghe tất cả chuyện tình của mình với Khôi Nguyên bắt đầu
từ đâu và phát triển ra sao để rồi hai người quyết định đi đến hôn nhân với sự
đồng ý của gia đình nàng . Nghe xong Bội Ngọc ưỡn ngực phán :
- Vậy là mày phải đem đầu heo tới tạ Ơn tao đấy nhé !
Tố Nữ hài hước :
- Cũng được . Có được một ông chồng hiền lành như anh Nguyên
mà tốn cho mày một con bò cũng còn rẻ chán huống hồ chỉ là cái đầu heo.
Thu Hà , Tử Duyên , Thanh An đều tỏ ra mừng cho Tố Nữ . Họ gặp
Khôi Nguyên vài lần là mến ngay và không kêu bằng chữ ông nặng nề nữa mà thay
thế chữ anh Nguyên rất thân mật.
Thế rồi Tố Nữ với Bội Ngọc bàn với nhau tổ chức đám cưới cùng
một nơi và chung một lượt cho vui và có ý nghĩa . Cả hai điều cười khi nghĩ rằng
: " hai đứa luôn luôn cãi nhau , gầm gừ nhau như chó với mèo lại có chung
một ngày hạnh phúc ".
Sáng nay mới mười giờ tất cả đã đông đủ tại nhà hàng mặc dù
mười một giờ đúng hôn lể của hai đôi uyên ương mới bắt đầu cử hành . Bạn bè và
họ hàng của cô dâu chú rể bốn bên bốn bề có lẽ khá đầy đủ vì rất đông, hai đoàn
xe đi đón cô dâu chú rể hai đôi vẫn chưa tới , trước của nhà hàng thật nhộn nhịp
, những tràng pháo dài dằng dặc người ta không thể ước đo được là mấy thước .
Hai hàng băng rộn lớn với những chữ nổi ghi tên họ bốn người vui sướng nhất
ngày hôm nay , ai nấy cũng ngong ngóng nhìn ra chờ đoàn xe hoa.
Thu Hà muôn thuở thích mode quần short áo bụi tôn vẻ đẹp rất
..minh tinh . Thanh An mặc đầm thời trang mới nhất , chiếc áo đẹp cắt may khéo
léo làm nàng đã kiều diễm lai thêm bội phần diễm kiều . Tử Duyên mặc váy suông
vì bụng nàng đã lớn , da nàng xanh xao hơn bao giờ , môi nàng vẫn cười nhưng mắt
xa xăm lắm . Ai cũng thương mến Tử Duyên nhưng không ai hay rằng nàng sống từng
giờ từng ngày trong lo âu phập phồng những điều bất trắc . Mấy tháng qua đúng
là bệnh tim của Tử Duyên mổi lúc mỏi phát nặng , nàng thường thở đứt quảng , vật
vã đau đớn . Vốn là sinh viên y khoa dù là nàng đang tạm nghĩ học vì lý do mang
thai , nàng hiểu diễn biến và mức độ trầm trọng của bệnh . Nhưng nàng phải nín
khe không dám hé môi tiếc lộ cho ai biết nàng đang bệnh tim . Và từ ngày đó Tử
Duyên cũng không dám đi khám thai thêm lần nào, đơn giãn chỉ vì nàng sợ bác sĩ
sẽ lặp lại lời khuyên hôm nào , mà nàng thì không thể chấp nhận đều đó.
Cùng bàn với Tử Duyên , Thanh An , Thu Hà còn có Hiếu luôn ngồi
bên cạnh Thanh An và một số bạn trẻ lạ không biết là bạn của ai . Lữ Thông cũng
được Bội Ngọc mời và hắn ngồi bàn khác nhưng đâu lưng vào đúng lưng Thu Hà ,
Thu Hà cũng biết là hắn nhưng nàng thật dửng dưng . Lữ Thông quay mặt khều nàng
:
- Thu Hà qua đây ngồi với anh đi.
Thu Hà nhìn hắn thản nhiên :
- Ủa anh có quen tui nữa hả ? Nhưng tui lại nhớ là hổng có
quen anh.
Thanh An ghé tai Thu Hà thì thầm :
- Sao Hà nói vậy ? Hay là qua đó ngồi xem hắn cần nói gì.
Thu Hà lạnh lùng nhún vai :
- Thu Hà này chớ không phải kẽ nào khác mà uống nước người ta
đã đổ xuống đất.
Tử Duyên cũng ái ngại cho bạn :
- Hà đừng có cương nữa được không ? Có khi Lữ Thông đã biết hối
hận về những gì mình làm.
Thu Hà đặt tay lên vai Tử Duyên :
- Đừng nói nữa hắn không phải như Duyên nghĩ đâu.
Đúng lúc đó Lữ Thông bỏ ghế đang ngồi đến đứng ngay sau lưng
Thu Hà , hắn thọc tay trong túi quần , đầu nghênh nghênh chân nhịp nhịp kểu dân
anh chị . Hắn không cần hỏi han đến ai khác mà chỉ nhằm xỉa vào Thu Hà , người
hắn từng quỵ luỵ say đắm một thời trên sân trường . Hắn hỏi Thu Hà bằng giọng
kênh kịu :
- Hôm nay đông vui thế này em không cõng thằng đó theo à ?
- Tui không thích nói chuyện với kẽ không quen.
Hắn cười sàm sở trâng tráo :
- Em tệ thật , từng yêu nhau như vậy mà giờ này tuyên bố
không quen . Nhưng mà thôi... em vốn chẳng hay ho gì nên anh cũng thắng thèm
trách.
Tiếc rằng không gặp thằng đó để anh chơi với nó vài thùng.
Thu Hà nghiến răng :
- Nếu anh còn chút lòng tự trọng thì bước về chổ ngồi !
Hắn ngang ngạnh xoạc chân :
- Anh không thích về chổ ngồi thì sao ?
Thu Hà trừng mắt đứng phắt lên :
- Tui thề không nể bản mặt anh đâu.
Thấy tình hình căng thẳng , Thanh An và Tử Duyên sợ quíu người
, trong đám cưới mà xảy ra lộn xộn thật không hay chút nào . Hiếu lên tiếng can
:
- Thu Hà ngồi xuống đi em ! Còn Lữ Thông , em định làm gì vậy
?
Lữ Thông lia mắt qua Hiếu và giả lả :
- À anh Hiếu ! Nãy giờ em không thấy anh , xin lổi nha !
Hiếu nghiêm nghị :
- Hai em có chuyện gì để nói sau cũng được mà . Còn bây giờ
đam cưới của Bội Ngọc , Tố Nữ , các em nên tôn trọng ngày vui của bạn mình.
Lữ Thông cười cười :
- Em đâu có ý gì , anh Hiếu ! Vì lâu ngày em mới gặp lại người
yêu nên muốn tâm sự vậy mà . Không ngờ đã có thằng khác nhảy vô nên cô ta kênh
kịu quá xá.
Hiếu chau mày :
- Anh luôn luôn thấy Thu Hà chỉ có một mình chứ có ai khác
đâu.
Lữ Thông cũng chau mày :
- Chính mắt em nhìn thấy tụi nó rất tình , bởi tại anh bận lo
mấy cái hàm răng của thiên hạ nên không biết đó thôi.
Hiếu hơi phật ý trước giọng bất lịch sự của Lữ Thông , chàng
định trách mắng thằng nhóc ba gai vài câu song chưa kịp thì Thu Hà đã độp thắng
:
- Tui có thằng nào khác hay không là quyền của tui . Anh là
cái thá gì mà đòi kiếm chuyện ?
Cả Thanh An lẩn Tử Duyên điều đau lòng , khi yêu tình yêu của
họ cũng dễ thương cũng thơ mộng ghê lắm . Vậy mà bây giờ nó đã tan vỡ chẳng còn
chi ngoài những mảnh nhọn . Họ đối đáp với nhau những lời chua chát quá . Họ sẳn
sàng hạ nhau bằng những lời sỉ nhục để thoa? oán hờn , họ có còn nhớ gì những
lúc thì thầm bên tai nhau những lời yêu đương ngọt ngào hay không ? Trong sự việc
này ai cũng hiểu Lữ Thông là người có lổi , hắn đã xem thường tình yêu cam tâm
sa đoa. vào bùn nhơ , cùng với lũ bạn quí tộc hư đốn . Thu Hà quyết định cắt đứt
hắn là hoàn tàon đúng đắn , thế nhưng hắn biết ghen khi Thu Hà có bạn trai khác
, vì hắn còn yêu Thu Hà !
Tình thế trở nên căng thẳng gay go khi Thu Hà mím môi nhìn
như chọc vào mắt Lữ Thông . Tất nhiên Lữ Thông cũng tím mặt khi hắn bị Thu Hà
nói một câu đau như tát vào mặt hắn . Nếu lúc ấy không có một sự kiện thì không
ai đoán được gì sẽ xảy ra nữa . Sự kiện đó là Tử Duyên đột nhiên bị mệt , nàng
ôm ngực thở dốc và kêu lên :
- Duyên mệt quá An ơi , Hà ơi !
Thế là mọi người vội vàng quay qua Tử Duyên , quên luôn chuyện
xung thiên với Lữ Thông . Thu Hà đỡ Tử Duyên trên tay , miệng rối rít goi :
- Tử Duyên ! Tử Duyên ! Mày làm sao vậy nè !
Thanh An hoảng hốt :
- Chị Hai muốn xỉu rồi kìa , làm sao bây giờ hả anh Hiếu ?
- Phải cần có chổ để Tử Duyên nằm nghĩ , ở đây đông người quá
chắc Tử Duyên ngột ngạt khó chịu.
Hiếu nói xong là lập tức đi liên hệ nhà hàng để tìm một phòng
cho Tử Duyên nằm nghĩ . Cũng may đây là nhà hàng khách sạn nên việc tìm một
phòng chắng có gì khó khăn . Thu Hà , Thanh An và Hiếu phụ nhau đưa Tử Duyên
vào thang máy lên lầu , đúng lúc đó hai cặp cô dâu chú rể cũng vừa tới nơi , tiếng
pháo nổ xé trời thay cho tiếng chào mừng hôn nhân.
Mọi người đặt Tử Duyên nằm trên chiếc giường nệm trải ra trắng
xoá như trong bệnh viện rồi dồn dập hỏi thăm bệnh tình trong người nàng . Xong
Tử Duyên gần như ngất đi trong vài phút thôi , sau đó nàng mở mắt nói :
- Mọi người mau xuống dự đám cưới , Duyên hỏng có sau đâu.
Thu Hà nắm lấy tay nàng :
- Mày làm tụi tao hết hồn.
Tử Duyên gượng cười :
- Xin lổi nha !
Thanh An không yên lòng :
- Chị Hai hãy nói thật trong người chị Hai thấy sao ?
Tử Duyên đáp nhanh :
- Rất bình thường.
Thanh An dượm thêm :
- Đừng có dối An nghe không ?
Tử Duyên tạo một nụ cười :
- Làm như Duyên là đứa hay nói dối lắm vậy . Thôi mọi người
hãy mau xuống dự đám cưới kẻo Tố Nữ với Bội Ngọc không thấy bọn mình lại giận đấy.
Thu Hà nói :
- Thanh An với anh Hiếu xuống dự đám cưới đi , để Hà ở đây
trông chừng Tử Duyên cho.
Tử Duyên cãi :
- Làm như Duyên là bệnh nhân không bằng mà cần phải trông chừng.
Hiếu nhìn Tử Duyên nảy giờ và lên tiếng trầm tĩnh :
- Hiếu thấy sức khoẻ của Duyên không có bình thường . Duyên gần
đến ngày sanh mà có hiện tượng khó thở và hay ngất là nguy hiểm lắm.
Tử Duyên điếng người , nàng chợt nhớ ra Hiếu là bác sĩ thì ít
có thể nhìn lầm các triệu chứng của bệnh . Vì thế trong giây phút nàng đâm hoảng
sợ , nếu như Hiếu biết cũng có nghĩa mọi người điều biết nàng bệnh tim đang
trong thời kỳ phát triển , trong thời gian qua nàng đã cố giấu mọi người , thậm
chí nàng không dám đi khám thai theo định kỳ chỉ vì nàng không muốn nghe lặp lại
lời khuyên của bác sĩ . Tử Duyên cũng biết mình liều song nàng không có cách
nào hơn . Vì sống trong ngày tháng suy nghĩ lo âu nên bệnh của Tử Duyên mổi
ngày mổi thêm trầm trọng nhưng nàng lại cố giấu luôn tỏ ra vui vẽ tươi tỉnh trước
mọi người để không ai chú ý tới . Thấy Hiếu chăm chú nhìn mình Tử Duyên nhột nhạt
ghê lắm , nàng tìm cách né tránh ánh mắt ấy rồi bằng giọng hồn nhiên nàng nói :
- Bác sĩ Hiếu ơi , nên nhớ rằng Duyên cũng là bác sĩ tương
lai chứ bộ ! Duyên dĩ nhiên là biết trong người mình hơn ai hết mà.
Hiếu mím môi rồi nói :
- Hiếu cũng biết vậy nhưng Hiếu thấy Tử Duyên có hiện tượng
giống như người đang bệnh tim.
Tử Duyên cười ngất :
- Người mang thai có hiện tượng như vậy cũng thường thôi mà ,
bác sĩ ơi làm ơn đừng có trù ẻo tui nữa được không ?
Hiếu cười :
- Cũng vì ngươi ta lo lắng cho chị Hai tương lại thôi.
Mọi người phì cười , Thu Hà hối :
- Anh Hiếu với Thanh An mau xuống dự đám cưới , người ta ăn hết
rồi lổ vốn đó nghe.
Tử Duyên hích vai Thu Hà :
- Hà cũng xuống đi , Duyên nằm đây một mình được mà.
Thu Hà hất hàm :
- Tao mà xuống dưới đó thế nào cũng không nhịn được cái thằng
Lữ Thông ngang tàng đâm ra ồn ào tao không thích.
Thanh An đứng lên :
- Thôi được , mọi người đưa phong thơ đây để An trao cho hai
cô dâu.
Thu Hà và Tử Duyên moi trong ví ra mổi người hai cái phong
thơ hồng trao cho Thanh An . Thanh An than thở :
- Tụi nó cưới cùng một lúc mình phải mừng tới hai phong thơ
mà ăn thì chỉ có một lần , thiệt là lỗ vốn to rồi.
Hiếu cười trìu mến dìu người yêu bước ra khỏi phòng không
quên khép của lại . Thu Hà ngả người nằm cạnh Tử Duyên bống dưng chép miệng :
- Mày , còn Nữ con Ngọc coi như đã yên bề gia thất , hạnh
phúc trải dài trước mặt . Con an nay mai đây cũng xong với anh Hiếu , chỉ còn lại
tao...
Thu Hà chắc lưỡi đoạn nói tiếp :
- ... Không chừng tao lại ở giá một mình , mày có nghĩ như vậy
không Duyên ?
Tử Duyên nằm nghiêng quay mặt vô Thu Hà nhè nhẹ lắc đầu :
- Tao không tin , mày đã đẹp lại con nhà giàu , thiếu gì đứa
xin chút tình yêu của mày.
- Nhưng trong tình yêu khó nói lắm , và trái tim là thứ bướng
bỉnh nhất không bao giờ chịu nghe theo sự điều khiển của mình.
Tử Duyên đưa tay mân mê mấy cọng tóc mai rất mềm của Thu Hà.
- Mày và Lữ Thông không còn phương hàn gắn hay sao ?
- Hàn gắn với nhau để làm gì ? Để xách cơm vô khám Chí Hoà
nuôi hắn hay tự đào mồ chôn sống cuộc đời mình chứ !
Tử Duyên áy náy :
- Tồi tệ đến thế sao ?
Thu Hà khắng định :
- Còn hơn cả những gì tao nghĩ.
Tử Duyên lắc đầu :
- Mày ác cảm với hắn thôi.
Thu Hà trừng mắt hung dữ :
- Ác cảm ! Tao đánh giá hắn không bằng suy tưởng đâu mà bằng
sự thật trăm phần trăm . Tao đã âm thầm theo dõi việc hắn làm và cả cung cách
ăn chơi của hắn , tao sợ hắn , qua sợ là khác , mày hiểu không ?
- Trong chuyện tình cảm của mày tao là kẻ bên ngoài nên không
hiểu được . Nhưng tư cách của Lữ Thông ban nãy làm cho tao bất mãn thiệt.
Thu Hà nghiến răng trên làn môi một cách không thương xót ,
chỉ nàng mới biết cơn đau tình ái quằn quại trong tim nàng , nhưng nàng cũng thấy
tự hài lòng biết tách lìa đúng lúc một mối tình đã bị hoại thư !
Đôi bạn nằm lặng thinh rất lâu , tiếng máy lạnh trong phòng
chạy ro ro chắng mang âm hưởng gì nhưng lại làm cho Thu Hà rầu tê tái , thế mới
biết kẻ nào trải qua cuộc giải phẩu cũng đều đau đớn , và khi ta đánh mât vật
gì dù vật ấy không còn cần thiết vẫn thấy ngẫn ngơ.
Có tiếng gỏ cửa phòng ,Tử Duyên và Thu Hà choàng dậy cùng
lúc, Thu Hà đứng lên mở cửa , một vùng chói loà ập vào phòng do những chiếc áo
cưới quá lộng lẫy . Thì ra là hai cô dâu dắt tay nhau lên thăm Tử Duyên , họ
chói như mặt trời , rực rỡ như hoàng hôn , gương mặt họ tràn ngập niềm vui và hạnh
phúc . Môi họ là những đóa hoa hồng , sóng mắt lung linh như sao , cả người tỏa
một mùi thơm nồng nàn dành cho cô dâu . Tử Duyên ngắm nghía kêu lên :
- Ồ đẹp quá ! Hai cô dâu đẹp kinh khủng luôn.
Tố Nữ cười xinh như mộng :
- Duyên với Hà cho biết có phải thực sự là Nữ đẹp hơn con Ngọc
không ?
Lập tức Bội Ngọc chắng nể nang gì Tố Nữ dù hai người điều
đang rúng rính trong áo cô dâu . Cái môi đầy son đỏ chót của Bội Ngọc trề ra :
- Thấy ghê ! Cái thân đã ốm nhôm như cây tăm còn chui trong
cái áo rộng rình nhìn cao lỏng khỏng như cây tre đầu đình , ở đó mà đòi đẹp hơn
kẻ này người khác.
Tố Nữ tự ái dồn dập :
- Còn mày ! Tao thấy giống cái lu được trùm cái mền rực rỡ.
Nhìn hai cô dâu kênh nhau hệt bà lớn với bà nhỏ , Tử Duyên
khoát tay :
- Trời ơi ! Cô dâu gì mà dữ thấy ghê ! Nếu như mấy tay phó
nhòm bắt gặp cảnh này thì nhất định sẽ có vài tấm hình đáng giá.
Thu Hà khoanh tay hất hàm :
- Có cần toi xuống dưới mời họ lên đây làm việc không ?
Bội Ngọc cười cầu tài :
- Thôi mày ,để tao bắt tay nó lam huề.
Nàng xoè tay trước mặt Tố Nữ , Tố Nữ lè lưỡi nhái bạn rồi mới
chịu nắm tay Bội Ngọc:
- Nể công lao mày đem đến cho tao một ông chồng nên tao hổng
thèm chấp mày đó nha !
Bội Ngọc cong môi :
- Con khỉ ! Xí được ông chồng trán hói mà khoe hoài.
Tố Nữ tỉnh khô :
- Xời ơi , duyên dáng là ở cái sân bay vùnh vịnh đó đó . Anh
chàng Duy Phương với Việt Anh dĩ nhiên là thua đứt Khôi Nguyên của tao.
Thu Hà , Tử Duyên không thể nhịn được cười , nhưng tràng cười
của họ chỉ làm cho Tố Nữ thêm hạnh phúc , quả là khi yêu người ta chỉ thấy người
yêu của mình là hoàn chỉnh nhất , trường hợp của Tố Nữ là một bằng chứng rất cụ
thể.
Vài phút vui vẽ muôn thởu của nhóm ngũ quái trôi qua , Tử
Duyên đột ngột lên cơn mệt lần nữa làm mọi người có mặt cuống quýt . Tố Nữ và Bội
Ngọc không thể thiếu mặt lâu trong đám cưới nên thu xếp để Thu Hà đưa Tử Duyên
về nhà . Thu Hà cũng chắng thiết tha gì với một đám đông ồn ào , nàng tình nguyện
lấy xe đưa Tử Duyên ra về . Đám cưới vẫn diển ra vô cùng vui vẽ huyên náo , khi
chiếc mô tô của Thu Hà sắp gài số để lao đi Tử Duyên chỉ kịp bóp hai bàn tay của
Tố Nữ và Bội Ngọc nói lớn :
- Chúc Ngọc _Việt trăm năm hạnh phúc . Chúc Nữ _Nguyên trọn đời
trọn kiếp yêu nhau.
Hai cô dâu đều đáp lể nàng bằng nụ cười tươi đẹp nhất . Chiếc
xe đi xa chỉ để lại làn khói mỏng . Tố Nữ và Bội Ngọc vẫn thấy Tử Duyên ngoái đầu
lại cười . Tự nhiên Tố Nữ thốt :
- Kể như con Duyên với con Hà không có dự đám cưới tụi mình
trọn vẹn
Bội Ngọc nao nao trong lòng :
- Con Hà thì tao không nói làm chi chớ còn con Duyên sao tao
thấy trong mắt nó có gì như nổi buồn ấy.
- Có gì đâu , con Duyên sắp tới ngày sanh nên mệt nhọc nặng nề
vậy mà . Mai mốt mầy cũng giống y chang chớ không khác đâu.
Bội Ngọc khó chịu :
- Mày lúc nào cũng giỡn được , tao đang không hiểu vì sao con
Duyên có ánh mắt rất lạ lùng , buồn buồn và xa thăm thẳm.
Tố Nữ vẫn phản đối nhận xét của Bội Ngọc :
- Tao cho là mày suy diễn lung tung có thể tại con Duyên nó
nhớ... chồng.
Bội Ngọc bực dọc :
- Nói chuyện với mày thiệt mệt , thôi vô đi kẻo "anh chồng"
của mày đang rối rít vì sự mất tích trong đám tiệc của mày kìa.
Tố Nữ trỡ vô nhà hàng ,nàng không quên kéo tay Bội Ngọc :
- Làm như đám cưới của một mình tao không bằng.
Bội Ngọc đi theo Tố Nữ nhưng tâm hồn nàng cứ bị chi phối bởi
ánh mắt và nụ cười của Tử Duyên.
Tử Duyên cố gắng lắm mới viết xong cho chồng một lá thư , cơn
đau bụng ầm ĩ làm nàng toát mồ hôi lạnh . Thư Thanh Tịnh gởi về với những lời nồng
nàng tha thiết , với những nhớ nhung xé lòng , với tất cả trìu mến dấu yêu có
làm cho Tử Duyên sung sướng dịu đi cơn đau chuyển dạ trong đôi ba giây phút .
Bà vú và Thanh An đã chuẩn bị đầy đủ cho nàng thế nhưng nàng đề nghị mọi người
phải chờ đợi nàng để nàng viết xong lá thư hồi âm cho chồng . Ký tên xong Tử
Duyên hài lòng hôn rất nhiều lên trang thư có ý gởi đến chồng ở phương xa những
nụ hôn yêu thương vô vàn . Trong thư có đoạn Tử Duyên ghi : " Chỉ vài tiếng
đồng hồ nữa thôi con anh sẽ mở mắt chào đời , ở nơi ấy anh có cùng em vui mừng
không Tịnh ơi !"
Thanh An lại hối :
- Mau đi chị Hai , chần chờ nấn ná hoài coi chừng không kịp
đó !
Tử Duyên đau đớn mệt lả , nhưng lòng thanh thản :
- Duyên xong rồi nè , đừng có hối mà coi chừng Duyên ghi lộn
địa chỉ thư không tới tay anh Tịnh là An chịu trách nhiệm đó nha !
Thanh An cằn nhằn :
- Từ sáng tới giờ chị Hai đã ngất mấy lần làm cho mọi người xợ
xanh chả mặt , vậy mà chị Hai cứ coi thường hoài , thiệt là An phát tức lên đó.
Tử Duyên mệt lả tái ngắt nhưng nàng vẫn mỉm cười :
- An biết không bằng mọi giá Duyên phải viết xong thư cho anh
Tịnh , lỡ mai đây không còn viết được nữa anh ấy khỏi đợi thư tội nghiệp.
Thanh An gắt gỏng :
- Làm gì mà không viết được ! Chị bữa nay ăn nói làm xàm ghê
đi ! Thôi mau ra xe , anh Hiếu đã kêu được tắc xi rồi kìa.
Tử Duyên gập người xuống để ôm chiếc bụng căng tròn , nhìn cảnh
đó ai cũng hiểu nàng đau đớn đến tận cùng . Thanh An và bà vú dìu hai bên , bà
vú thương hại xoa liên tục lên chiếc bụng của nàng với hy vọng mong nàng giảm bớt
cơn đau khi sanh nở . Ra đến xe Hiếu cùng phụ Thanh An đưa Tử Duyên ngồi vào
băng ghế rồi họ cùng chui vô chỉ để bà vú ở lại coi nhà . Trước khi xe chạy bà
vú còn lau mồ hôi lẫn nước trên mặt Tử Duyên mà động viên :
- Con can đảm nghe Tử Duyên ! Chỉ một lát thôi khi sanh ra là
sẽ hết đau đớn ngay.
Tử Duyên chỉ đưa mắt nhìn vú biết ơn , nàng không nói nổi vì
sức lực mỗi lúc mỗi như tàn dần . Chiếc xe chuyển bánh Tử Duyên như ngã hẳn
trong lòng của Thanh An , nàng bỗng ngửa mặt nói :
- An nè , thí dụ như Duyên có thế nào đi nữa cũng không được
báo cho anh Tịnh biết nha ! Hãy để anh ấy học xong , không được làm gián đoạn sự
tiến thân của anh ấy.
Thanh An và Hiếu đều hết sức căng thắng lo âu , nghe Tử Duyên
nói những lời lẽ như thế cả hai phát lạnh dọc sống lưng , quá sợ hãi Thanh An mắng
át đi.
- Chị Hai nói bậy bạ gì thế ! Khi sanh con ai cũng đau đớn
như vậy nhưng rồi sẽ qua đi chứ !
Tử Duyên nhắm mắt , môi mấp máy :
- Duyên cũng cầu trời như thế
Rồi nàng hoàn toàn không nói gì nữa , Hiếu theo dõi từng cử động
nhỏ trên nét mặt Tử Duyên , chàng hoảng hốt thật sự liền cầm tay Tử Duyên xem mạch
, mặt chàng bỗng tái xanh , chàng biết Tử Duyên đang trong tình trạng vô cùng
nguy nan.
Không dám nói cho Thanh An biết điều gì , Hiếu hối anh tài xế
tácxi tống ga rút ngắn đoạn đường đến bệnh viện . Đến nơi thì Tử Duyên đã ngất
lịm hôn mê , các y bác sĩ hối hả khẩn trương cho một ca cấp cứu nguy kịch . Vì
Hiếu là bác sĩ nên chàng được vị nể theo băng ca vào bên trong , còn Thanh An bị
loại bên ngoài . Nhìn những bước chân dồn dập của tập thể y bác sĩ Thanh An nôn
nóng trong lòng , nàng không hiểu mức độ nguy cập của Tử Duyên nhưng nàng bứt rứt
không yên đi tới đi lui rồi lại ngồi nhìn chăm chăm vào khung cửa kính sơn mờ hồi
hợp nghĩ tới bên trong ấy không biết diễn biến nào đang xảy ra với Tử Duyên !
Thanh An trông ngóng đợi chờ khoắc khoải , nàng chấp tay giữa lòng ngực thành
tâm cầu xin sự an lành đến với chị dâu và cũng là bạn chí thân của nàng . Không
biết có phải trời đất nhận lời cầu xin tha thiết của Thanh An hay không mà nàng
nghe từ phòng trong vọng ra tiếng khóc thét của hài nhi chào đời , Thanh An mừng
rỡ thở một hơi dài như trút gánh nặng . Song nàng chưa kịp mừng cho trọn thì Hiếu
mở cữa bước ra , đôi mắt chàng nhìn xuống thê thiết như mặt biển vừa nhận chìm
một con tàu . Thanh An không để ý , nàng vội vã hỏi người yêu.
- Chị Hai sanh con trai hay con gái ?
Tiếng của Hiếu buồn hơn tiếng mưa rơi.
- Tử Duyên sanh con gái nhưng...
Chàng bỗng ngập ngừng , Thanh An vô tình :
- Chị Hai sanh con gái thì hay quá , anh Hai dặn đặt tên cho
nó là bé Tịnh Duyên đó.
Hiếu ôm chầm lấy Thanh An rồi nói nhanh như thể lâu chàng sẽ
không đủ can đảm để nói ra một sự thật quá ư phũ phàng đau đớn :
- Tử Duyên không còn nữa...
Thanh An điếng người , nàng ngỡ mình nghe lầm :
- Anh Hiếu ! Anh vừa nói điều gì ?
Hiếu vỗ lưng Thanh An như có ý giúp nàng bình tĩnh , rồi
chàng nói nhỏ :
- Tử Duyên vĩnh viễn ra đi rồi em à.
Một tiếng sét vừa đánh ngang tai Thanh An hay trung tâm quả địa
cầu vừa nổ tung , Không ! Nếu như hai sự kiện đó xảy ra thì Thanh An cũng không
bàng hoàng bằng những gì Hiếu vừa nói ra , nàng thất thần cứng đơ như dòng máu
chợt ngưng hoạt động . Hiếu ôm người yêu chặt hơn :
- Bình tĩnh Thanh An ơi , em đừng làm cho anh thêm lo sợ.
Thanh An bất thần thét lên :
- Tại sao Tử Duyên lại chết ? Tại sao chứ ?
Nàng khóc nấc lên thương tâm , Hiếu nói nhỏ trong tiếng thở
dài hối tiếc :
- Tử Duyên bệnh tim và ở vào giai đoạn ba , các bác sĩ đành
bó tay chỉ kịp cứu cháu bé.
Thanh An cắn môi cố nén cơn đau :
- Tử Duyên bệnh tim ư ? Nghĩa là Tử Duyên cố giấu mọi người ,
trời ơi không thể nào như thế , không thể nào đâu anh Hiếu ơi ! Anh mau cầu khẩn
các bác sĩ hãy cứu Tử Duyên.
Hiếu chớp mắt để rơi một giọt nước nóng bóng trên cánh tay
Thanh An :
- Tử Duyên đã đi xa lắm , không thể nào trở về...
Thanh An lả dần ngất lịm trong vòng tay Hiếu , nàng không chịu
đựng nổi sự ra đi bất ngờ của người thân , bên tai nàng văng vẳng tiếng khóc trẻ
thơ , nó làm sao hay biết ngay sau khi lọt lòng nó đã mất mát quá lớn lao , đó
là mất đi người mẹ thân yêu nhất !
Hiếu đưa mắt nhìn ra sân bệnh viện , xác lá khô nhiều quá ,
chúng đang bị cuốn bay theo gió , không biết chiếc lá nào là số phần của Tử
Duyên vừa rụng xuống ! Thốt nhiên chàng thở hắt ra :
- Thanh Tịnh ơi , anh đã mất đi người vợ mà anh vô cùng yêu
quí !
Giờ tẩn liệm thi thể Tử Duyên mới là giây phút cực cùng bi thảm
. Nàng nằm như ngủ , cứng đơ bình thản không còn vật vã đau đớn . Nàng không
nghe , không xúc động trước những tiếng khóc nức nở , những tiếng kêu gào thảm
thiết của người thân và bạn bè.
Nhân viên mai táng ẳm xác Tử Duyên đặt vào quan tai , Thu Hà
cắn chặt môi khóc lặng lẽ nước mắt thành suối thành sông . Tố Nữ vừa khóc vừa dậm
chân kêu thống thiết :
- Tao không chịu đâu Tử Duyên ơi ! Tao không chịu mày ra đi
thế này mà.
Bộ quần áo trên người Tử Duyên thật trắng và chiếc khăn thật
trắng phủ kín thân thể giá lạnh của nàng cũng như phủ cả cuộc đời nàng . Cha mẹ
và các em Tử Duyên gục đầu nấc lên từng cơn , cha mẹ Thanh An khóc thành tiếng
xót thương cho phần số ngắn ngủi của đứa con dâu hiền . Bội Ngọc ẩm con bé Tịnh
Duyên mới hay ngày tuổi đứng gần đó , một mảnh tang nhỏ vắt ngang chiếc khăn
bông phía đầu đứa bé , không ai nhìn thấy cảnh ấy lại không đau lòng nhỏ lệ . Bội
Ngọc khóc to nhất :
- Mày ác vừa vừa Duyên ơi , mày cũng biết đứa con thiếu mẹ là
khổ lắm mà sao mày nỡ đành lòng bỏ con thơ dại chứ ?
Tiếng thút thít rụt rịt vang lên khắp căn phòng tang tóc , Hiếu
, Khôi Nguyên , Việt im lìm lùi phía sau mấy cô vợ của mình và đốt thuốc liên tục
, khói trầm lẫn khói thuốc làm họ cay xé mắt , tang cảnh của Thanh Tịnh mà
Thanh Tịnh không hề hay biết khiến cho họ điếng cả linh hồn.
Bội Ngọc tiếp tục kể lể :
- Hôm đám cưới của tao lúc Thu Hà chở mày ra về , tao đã nhận
thấy mắt mày buồn lắm , tao không ngờ mày nhìn tao lần cuối cùng Duyên ơi !
Thanh An bước lại gần quan tài , Hiếu tự động tiến lên đứng
ngay phía sau lưng nàng . Thanh An lật tấm khăn đậy mặt Tử Duyên , nàng vuốt ve
vầng trán thanh cao của bạn rồi thì thầm :
- Tử Duyên mơ ước làm bác sĩ mà phải không ? Mơ ước Duyên
chưa làm được sao giờ này Duyên nằm yên lặng thế này ? Duyên không thương anh
Hai , không thương bé Tịnh Duyên sao ? Bé Tịnh Duyên rất dể thương , rất giống
Duyên , Duyện dậy nhìn mặt con đi Duyên !... Duyên... An van xin Duyên mà ,
Duyên đừng có nằm hoài như vậy , con Duyên khát sữa mẹ kìa...
Thanh An run lên bần bật và khóc tức tưởi , mẹ nàng sợ quá
kêu thất thanh.
- An con , đừng làm phiền giấc ngủ của chị Hai con !
Bà vú đứng trong một góc , hai mắt bà sưng vù vì khóc quá nhiều
, rồi từ đây trong căn nhà này còn đâu bóng dáng xinh đẹp của Tử Duyên . Tử
Duyên làm dâu nhà này chưa được bao lâu nhưng vú rất thương mến cô gái luôn vui
vẽ tế nhị với mọi người , kể cả cha mẹ của Thanh Tịnh cũng công nhận đức tánh của
nàng.
Thanh An nghe mẹ nói xong nàng nhìn gương mặt tái nhợt của Tử
Duyên hắt hiu trong ánh đèn vàng và khói nhang , Thanh An choáng váng quay cuồng
, nàng ôm mặt té xỉu ngay vòng tay đỡ của Hiếu . Hiếu thở dài lắc đầu ẳm nàng về
phòng riêng , ngoài phòng tang lễ tiếng réo gào tên người ra đi nghe xé lòng .
Hiếu không cầm được nước mắt , chàng lặng lẽ khóc !
Mọi người không ai nở xa rời Tử Duyên trong những phút cuối
cùng , họ Ở lại chờ tiễn đưa nàng về nơi ngàn thu yên giấc . Bốn giờ chiều chiếc
nắp quan tài được khép kín , từ đây không còn ai nhìn thấy gương mặt xinh đẹp dịu
dàng của Tử Duyên nữa , sau đó là lễ động quan người ta đem thi thể nàng đặt
lên chiếc xe sơn màu đen tăm tối . Bội Ngọc trao đứa bé đỏ hỏn cho bà vú ẳm lui
vào trong , nàng lao ra giữ quan tài của Tử Duyên lại :
- Tao không cho mày đi đâu Tử Duyên ! Nhóm của tụi mình không
thể nào thiếu một thành viên mà.
Việt phải dùng sức để khống chế bà xã của mình bớt cơn xúc động
:
- Ngọc em , đừng có làm như vậy . Hãy để Tử Duyên thanh thản
trước lúc đi xa.
Bội Ngọc lắc đầu nguầy nguậy :
- Nhưng Tử Duyên nó sẽ không về đâu Việt ơi !
- Tử Duyên không về nhưng Tử Duyên luôn hiện diện trong nhóm
của chúng ta.
Bội Ngọc ôm mặt khóc oà . Tố Nữ cũng khóc ngất trên vai chồng
, nàng nói trong tiếng nức nở :
- Anh biết không Khôi Nguyên , Tử Duyên là đứa hiền và thầm lặng
nhất trong nhóm . Nó hạp với tất cả mọi đứa chớ không xung khắc với đứa nào ,
anh chưa biết nó nhiều phải không , nó rất là dễ mến , em tìm đâu ra một đứa bạn
như nó chớ !
Khôi Nguyên dìu vợ , nét mặt ông trân trọng tôn kính nhìn di ảnh
người ra đi vĩnh biệt , lòng ông đầy xôn xao nuối tiếc thế là một bông hoa rơi
rụng khi hương sắc còn đấy !
Thu Hà bây giờ mới bật thành tiếng :
- Tao thật không ngờ những gì mày nói với tao khi nằm trên
khách sạn Hoa sim trong ngày đám cưới con Nữ với con Ngọc là lần cuối cùng . Có
phải hôm ấy tao đã linh cảm về một cuộc chia ly hay không mà lòng tao buồn tê
tái !
Tiếng nấc ngang lời nói của nàng , Thu Hà nhăn mặt biểu lộ cảm
xúc cao độ rồi nàng đưa tay gạt phăng những giọt nước lệ lã chả rơi . Thanh An
nhoài đến chổ Thu Hà :
- Sao đời người ngắn nguổi như thế hả Thu Hà ?Tụi mình hồi
nào tới giờ đi đâu làm gì cũng có đủ năm đứa , bây giờ đột nhiên mất đi Tử
Duyên mình phải làm sao đây Hà ơi !
Thu Hà nuốt nghẹn ngào :
- Chính tao cũng muốn hỏi trời tại sao Tử Duyên phải chết khi
đời nó đang ngập đầy hạnh phúc , lẫn tương lai sáng lạn !
Thanh An úp mặt trên vai Thu Hà :
- Lỗi cũng tại tao không theo sát Tử Duyên nên không biết bệnh
của Tử Duyên, để khiến Tử Duyên phải chết oan uổng.
Hiếu thì thầm bên tai Thanh An mặc cho Thu Hà cùng nghe :
- Em có tự trách mình cũng không ích gì , Tử Duyên bệnh nan y
chớ không phải lổi của em . Có lẽ phần số của Tử Duyên chỉ có vậy . Em không
nên ray rứt mãi em à ! Hiện giờ em đã yếu lắm , vây em ở nhà để các bạn đi tiển
Tử Duyên được rồi.
Thanh An cương quyết không chịu :
- Em phải cùng các bạn đưa Tử Duyên ra nghĩa trang.
Vậy là Hiếu đành chịu , không ngăn cản được người yêu dù
chàng rất lo cho sức khoẻ của nàng.
Đoàn xe tang đến nghĩa trang khi hoàng hôn đỏ óng trải đều những
vệt màu sắc trên hàng ngàn là cây và mộ bia . Gió lồng lộng làm những ngọn nến
cấm trên nắp quan tài tắt ngấm , chỉ có nhang thơm càng cháy mạnh và toa? hương
nghi ngút ngập cả lòng thành phố ngàn thu . Xác lá khô tuôn ào ạt , trút đầy lối
đi vào hố huyệt , tiếng khóc của ai cứ nối tiếp nhau vỡ ra... vỡ ra như không
bao giờ lắng dịu , giữa thinh không buồn ngắt bỗng vang lên tiếng chim thét gọi
bạn nghe nát cõi lòng.
Các nghi thức cuối cùng đơn sơ và nhanh chóng . Khôi Nguyên ,
Việt , và Hiếu đem lại cho bốn cô gái rất nhiều hoa hồng . Thanh An chọn một
hoa màu trắng to nhất cầm tay , Thu Hà , Tố Nữ , Bội Ngọc đều cầm hoa hồng vàng
. Họ đồng nhất đưa lên cao rồi chụm bốn bông hoa lại thả theo quan tài :
- Vĩnh biệt chị Hai !
- Vĩnh biệt Tử Duyên !
Những viên đá sỏi được người thân với bạn bè ném lộp bộp trên
nắm quan tài , những chàng trai vừa nhập nhóm ngậm ngùi gởi vội mấy cành hoa ,
giờ tử ly họ thấm thía tình bạn hơn bao giờ !
Mẹ của Tử Duyên và vài đứa em ngất đi bởi quá đau thương , họ
được đưa lên xe về trước nên không kịp chứng kiến cuộc đời Tử Duyên chỉ còn lại
nấm đất mới với đầy những hoa hồng rắc rãi rác.
Lại một cơn gió nữa vô tình kinh khủnh gieo bao nhiêu là xác
lá trên mộ phần của Tử Duyên . Thanh An đi nhặt từng chiếc , nhưng xác lá khô cứ
rơi hoài , nàng cắn môi khóc ngất . Hiếu cuối gần nàng nói :
- Có lẽ Tử Duyên muốn về trên xác lá khô , thôi em đừng nhặt
lá nữa !
Chương kết
Sáu lần trăng đến rồi đi đối với những kẻ sống trong đau buồn
thật là lê thê.
Mất mát Tử Duyên dĩ nhiên là không có gì bù đấp nổi , nhất là
đối với gia đình Thanh An . Nhưng cú sốc đi qua Thanh An mới là người bình tâm
hơn cả , một tay nàng đảm đang tất cả khi anh Hai vẫn chưa biết gì . Nhớ lời Tử
Duyên dặn Thanh An không báo cho Thanh Tịnh biết tai hoa. của chàng , nàng viết
thư qua Đức còn nói Tử Duyên sanh rất yếu nên không thể tự tay viết thư mà phải
nhờ đến Thanh An . Nhờ xắp xếp khéo léo của Thanh An nên Thanh Tịnh chẳng chút
nghi ngờ , và hôm nay đã đến hồi chàng về nước.
Thanh An nhận diện báo cáo của anh trai đã mấy ngày rồi và
nàng mời các bạn đến để bàn công việc , sau đó cả nhóm nhất trí cho một trương
trình đoán Thanh Tịnh thật chu đáo.
Trước một tiếng đồng hồ ra sân bay cả nhóm đông đủ tại nhà
Thanh An , kể cả Hiếu , Việt và Khôi Nguyên . Tố Nữ băn khoăn :
- Mình có bồng bé Tịnh Duyên ra sân bay không ?
Thanh An lắc đầu :
- Mấy hôm nay bé nóng đầu , bà nội bé và bà vú chắc không cho
đi . Tụi mình đi được rồi , mang theo bé Tịnh Duyên , An sẽ không cầm được nước
mắt đâu.
Tất cả đồng ý với Thanh An , họ sửa soạn rồi cùng ra chiếc
Toyota mười hai chổ ngồi đã mướn sẳn để đi đón Thanh Tịnh . Ngồi trong xe mọi
người im lặng lạ lùng khiến cho Bội Ngọc cảm thấy ngột ngạt , nàng cục cựa lên
tiếng :
- Nói chuyện gì đi tụi bây ! im lặng hoài sao tao thấy buồn
quá hà !
Tố Nữ vẫn muôn đời là khắc tinh của Bội Ngọc nghe thế liền lườm
ngọt :
- Đứa nào cũng mang tâm trạng nặng như đá đeo , tao hỏi mày
nói chuyện gì bây giờ !
Bội Ngọc nhường nhịn :
- Nói chuyện gì cũng được , miễn là mở miệng thì được rồi.
Tố Nữ đưa cái miệng mở tròn vo sát mặt Bội Ngọc :
- Đây nè , miệng của tao mở rồi nè , mày đã vừa lòng chưa !
Giọng điệu của Tố Nữ làm cho mọi người tức cười . Bội Ngọc đẩy
mặt Tố Nữ ra quay nhìn Khôi Nguyên :
- Anh Nguyên , anh thấy bà xã của anh như thế nào ?
Khôi Nguyên cười hiền lành :
- Rất đáng yêu.
Bội Ngọc toác miệng to bằng cái tô :
- Rất đáng... yêu quái thì có.
Việt kéo tay Bội Ngọc :
- Thôi đi bà xã ơi , làm ơn đừng căng thặng với Tố Nữ nữa.
Thanh An , Hiếu , Thu Hà không tham dự một câu nào , họ mông
lung nhìn phố xá qua khung kính . Mọi vật , mọi sinh hoạt đều rất bình thường
nhưng ngay trong cuộc sống con người có nhiều thay đổi . Thu Hà ngày nào hồn
nhiên nghịch ngợm giờ luôn lặng lẽ thầm kín . Thanh An luôn nũng nịu vòi vĩnh
bây giờ thái độ dễ thương đó cũng chẳng còn . Tố Nữ và Bội Ngọc cũng ít có thời
gian gặp gỡ nhau hơn để mà cự cãi ồn ào không ai chịu thua ai như ngày xưa , họ
còn bận với vũ điệu hạnh phúc mới bắt đầu . Tử Duyên thì chọn nơi để nằm ngủ ,
bé Tịnh Duyên lớn lên từng ngày tháng theo sự chăm sóc cẩn thận của bà vú và bà
nội bé . Thanh Tịnh đi mới chỉ một năm mà tất cả gần như xáo trộn hết rồi !
Đến sân bay mọi người xuống xe chỉ để lại bác tài trong bãi đậu
xe . Bội Ngọc đề nghị :
- Mình kiếm gì uống nha !
- An không khát , bộ Ngọc khát nước hả ?
- Không có , là tao thấy đi tới đi lui hoài cũng mỏi chân.
Tố Nữ lại thọc vô :
- Đó là sự bào chữa yếu xìu cho cái tâm hồn ăn uống của nó.
Bội Ngọc xì một cái rất giống viên pháo xì.
- Mày làm như tao sinh ra trên đời này chỉ để ăn uống vậy !
- Chắc là hổng sai.
Hai đức phu quân của họ chỉ khoanh tay đứng cười không có ý
kiến với hai vị bà xã... lắm điều . Hiếu đưa thuốc mời Khôi Nguyên với Việt , họ
vui vẽ nhận và cảm ơn bằng cái gật đầu.
Một lát sau Thu Hà nghiêm nghị nói :
- Máy bay sắp hạ cánh , khi gặp anh Tịnh các bạn nhớ mình phải
làm gì rồi chứ ? Ở tại sân bay này các bạn không được tỏ thái độ gì khiến anh Tịnh
nghi ngờ , hãy để khi về tới nhà anh Tịnh sẽ biết sự thật đau thương của anh ấy.
Ai nấy thinh lặng ngầm đồng ý , tiếng động cơ trên bầu trời
đã rõ dần , không ai bảo ai tự nhiên đều ngửa mặt nhìn lên , một sự dè nén vô
tình ngự trong tâm hồn mỗi người đến ngộp thở dể sợ . Chỉ trong khoảnh khắc nữa
thôi , người đang bồi hồi lâng lâng sung sướng ngày trở về sẽ phải nhận tiếng
sét khủng khiếp nhất đánh thẳng vào cuộc đời . Liệu Thanh Tịnh có chấp nhận thực
tế tàn nhẩn này được không ? Có chịu đựng nổi không ? Chưa ai biết được và họ
chỉ còn biết là hãy chờ !
Cuối cùng rồi Thanh Tịnh cũng bước xuống khỏi máy bay , sau
những thủ tục nhận hành lý xong chàng ra ngoài lập tức bị bao vây bởi một vòng
người đi đón thật đông . Thanh An và Hiếu lao lại ôm chàng :
- Anh Hai !
Hiếu vỗ vai chàng bồm bộp :
- Chà , anh trắng trẻo và mập ghê đó chớ !
Thanh Tịnh nở những nụ cười tươi nhất.
- Và đẹp trai nữa đúng không ?
Mọi người cười ồ , Thanh Tịnh đưa mắt nhìn hết thảy mọi người
có mặt :
- Mọi người đi đón tôi đông đủ khiến tôi thật là vui và xúc động.
Chàng dừng ánh mắt nơi Khôi Nguyên :
- Đúng là ông xã của Tố Nữ đây rồi , ở bên đó khi nhận được
thiệp hồng báo tin vui của hai bạn tôi rất bất ngờ , không ngờ Tố Nữ làm nhanh
như vậy . Còn Việt với Bội Ngọc thì đành rồi , nhưng dù sao tôi cũng thiệt thòi
vì không được thưởng thức rượu hồng của các vị.
Việt vui vẽ :
- Chúng tôi sẳng sàng đền bù thiệt hại cho anh ngay.
Thanh Tịnh đến bắt tay Khôi Nguyên :
- Rất hân hạnh được anh đi đón.
Khôi Nguyên siết chặt bàn tay Thanh Tịnh một cách thân mật :
- Đừng khách sáo anh Tịnh ! Chúng ta đều là người nhà mà.
- Cám ơn anh.
Thanh Tịnh nhìn quanh nữa rồi bỗng chau cặp lông mày :
- Ủa , Tử Duyên không ra đón anh sao ?
Câu hỏi đột ngột giữa lúc vui vẽ làm Thanh An lúng túng , Thu
Hà nhanh trí liền tiếp cứu bằng cách khom người đưa một ngón tay chỉ vào mặt
Thanh Tịnh và dùng giọng hồn nhiên :
- Em bé không khoẻ , Tử Duyên cũng không khoẻ , tụi em không
cho đi.
Bội Ngọc lập tức a dua theo :
- Ờ phải đó , từ lúc sanh xong Tử Duyên không được khoẻ nên tụi
này đâu dám lôi nó ra gió máy , lỡ bác sĩ về nước cự tụi này thì tụi này biết
làm sao !
Thanh Tịnh phì cười :
- Làm như anh thích kiện tụi em lắm không bằng . À , mà Tử
Duyên sanh đã sáu tháng rồi mà vẫn yếu lắm hả Thanh An ?
Thanh An lật đật gật đầu.
- Dạ chị Hai yếu lắm.
Thanh An cúi vội mặt xuống để che giấu cơn nghẹn ngào dâng đầy
ý trong cổ , có lẽ còn nói thêm một câu chắc nàng bật khóc và kế hoạch nguy cơ
vỡ lỡ . Thu Hà biết rõ điều đó nàng liền hích Bội Ngọc và Tố Nữ đồng thời nắm
cánh tay Thanh Tịnh lay lay vòi vĩnh :
- Qùa của em đâu ?
Bội Ngọc , Tố Nữ hiểu ý cũng vây lại níu kéo chàng :
- Của em nữa !
- Còn em nữa !
Thanh Tịnh giơ hai tay lên cao nói lớn :
- Yên trí , yên trí , không thiếu phần ai cả . Ngoài những
món quà mà các em đã dặn anh còn tặng cho mổi đứa một món mà anh tự chọn nữa.
Thu Hà chủ động vổ tay reo :
- A thế thì hay quá ! Anh Hai quả là người ga lăng hết ý.
Thanh Tịnh nhìn Thanh An với Hiếu bằng ánh mắt long lanh trìu
mến :
- Kỳ này là anh hối cha mẹ lo gã em cho thằng Hiếu cho rồi .
Bạn bè của em cũng đã nên đôi gần hết , đặc biệt là anh có đem về cho em gái
chiếc áo cưới rất đẹp , bảo đảm em nhìn thấy là khỏi có chê ở chổ nào.
Thanh An gượng gạo cười e thẹn :
- Anh Hai kỳ quá , em hổng thèm chơi với anh Hai nữa nghen !
Thanh Tịnh cười ha hả , chàng còn nhéo má Thanh An nữa . Sau
đó mọi người kéo nhau ra xe , mấy chàng trai phụ xách hành lý , nghĩa là ai nấy
bình tĩnh thản nhiên làm tròn kế hoạch đã xắp đặt . Khi tài xế cho xe chuyển
bánh , Thanh Tịnh bất chợt hỏi em gái :
- Bé Tịnh Duyên giống anh nhiều hay là giống chị Hai em nhiều
?
Thanh An cắn môi nhè nhẹ đáp :
- Giống chị Hai nhiều.
Thanh Tịnh hí hửng :
- Vậy là tốt rồi , hồi đó anh đã cá với Tử Duyên là con gái
mà Tử Duyên một mực bảo đó là con trai.
Mọi người đều lặng thinh , còn ai biết nói điều gì ! Ngay cả
Tố Nữ và Bội Ngọc là hai đứa lắm mồm nhiều chuyện nhất cũng không thấy mở môi mở
miệng . Nhưng Thanh Tịnh không chú ý nhiều đến từng thái độ khác thường kín đáo
ở mổi người , đơn giản vì chàng đang vui quá , đang nghĩ đến giây phút ôm trọn
vợ con trong vòng tay.
Tố Nữ len lén đưa mắt nhìn Thu Hà thấy mắt Thu Hà đỏ hoe ,
còn Thanh An thì cắn chặt một ngón tay chực khóc . May mắn là Thanh Tịnh dựa đầu
trên nệm ghế mắt khép lim dim chàng không hỏi han điều gì thêm.
Xe đổ trước cổng nhà , Thanh An đã thấy mẹ nàng và bà vú
ngong ngóng như chờ đón . Thanh Tịnh xuống xe bước lại chào mẹ và quay qua bà
vú :
- Vú gầy hơn lúc con đi , tại sao thế ?
Vú để lệ tuôn trên gò má nhăn nheo :
- Tại cậu Tịnh cảm thấy thế chứ vú vẫn khoẻ.
Chàng nắm tay mẹ đi chậm vào nhà :
- Má ở đây với cháu nội luôn hả ? Nhưng ba con dưới quê một
mình sao lo hết công việc.
Má chàng đưa khăn thấm lệ :
- Vài hôm nữa thì má phải về thôi , ba con gọi má về hổm nay
nhưng má cứ không nỡ xa cháu nội , con nhỏ thiệt là dễ ghét hết sức !
Thanh Tịnh nhìn vô nhà như có ý tìm bóng Tử Duyên , các bạn
bè đã kéo vào nhà hết và đem theo hành lý của chàng vào nhà đàng hoàng . Thanh
An khe khẽ nói giọng nước mắt :
- Thôi anh Hai vô nhà đi !
Thanh Tịnh vừa đến thềm tam cấp đã thấy Thu Hà bồng bé Tịnh
Duyên đứng tựa cửa nhìn ra , như có sức phản xạ Thanh Tịnh hỏi gấp :
- Tử Duyên đâu ?
Hiếu đem đến cho Thanh Tịnh một ly nước lọc , chàng gạt qua một
bên và lặp lại câu hỏi :
- Tử Duyên đâu ?
Không ai dám trả lời Thanh Tịnh , điều này khiến Thanh Tịnh
quá đổi sững sờ , cơ thể chàng run lên bần bật không hiểu nguyên do . Thanh Tịnh
trừng mắt lần lượt nhìn mọi người :
- Các người làm sao vậy ? Sao bổng nhiên tất cả đều im lặng một
cách đáng sợ . Thật ra có chuyện gì đã xảy ra , hả ?
Thanh An, Bội Ngọc , Tố Nữ oà lên khóc cùng một lúc khiến cho
Thanh Tịnh bàng hoàng chết trân . Thu Hà áp má mình sát khung ngực bé xíu của
bé Tịnh Duyên , từng giọt lệ ai oán như thấm vào cả cuộc đời đứa bé mất mẹ . Má
của Thanh Tịnh vừa khóc vừa báo tin sét đánh cho chàng :
- Tử Duyên đâu có còn , vợ con đã chết rồi.
Người Thanh Tịnh nảy mạnh như chạm nguồn điện cao thế , có điều
chàng không chết ngay không tắt thở như người bị điện giật mà chàng kinh hoàng
chồm lên :
- Má vừa nói gì ? Tử Duyên chết à ?
Mẹ chàng ôm mặt khóc rưng rức không đủ khả năng lặp lại cho
chàng nghe mà chỉ ôm choàng lấy chàng như ngầm chia sẽ niềm đau to lớn của con
mình.
Thanh Tịnh bất động phóng tầm mắt vô nhà vừa lúc và vú kéo tấm
màn ren che bàn thờ Tử Duyên ra . Chàng nhìn thấy nàng nhưng đó không phải bằng
xương bằng thịt mà bằng bức di ảnh bán thân được phóng lớn . Trước di ảnh nàng
đặt hoa thật tươi , trái cây thật chín , hai ngọn đèn thờ lù mù càng thêm nảo
lòng.
Sự thật là thế nhưng Thanh Tịnh không muốn tin , chàng hét lớn
:
- Các người đừng có giỡn nghe ! Tử Duyên ! Tử Duyên em ! Anh
về với em rồi nè , sao em không ra đón anh ?
Tiếng khóc bị đè nén nãy giờ trong lồng ngực nhiều người liền
vỡ tung ra , ai nấy khóc như mưa gió khi chứng kiến một cảnh quá xót xa tê tái
. Thấy mọi người khóc Thanh Tịnh trở nên đờ dại , chàng nhìn mọi người một cách
ngơ ngác thất thần :
- Sao ai cũng khóc nhiều vậy ?
Hiếu nhăn mặt ôm chặt lấy vai bạn :
- Tư Duyên chết rồi Thanh Tịnh ơi !
Thanh Tịnh trừng mắt :
- Mày nói bậy !
Hiếu lắc đầu đau đớn giùm bạn , trong khi đó Thu Hà đưa bé Tịnh
Duyên đến cạnh chàng :
- Anh Tịnh ơi đó là sự thật vô cùng phũ phàng mà tụi em cố giấu
anh sáu tháng nay . Bé Tịnh Duyên đã mất mẹ khi vừa mở mắt chào đời...
Thanh Tịnh ôm đầu rồi chàng ôm con gái bé bỏng , giọt tình
yêu còn sót lại của Tử Duyên và chàng , chàng kêu lên một tiếng đau đớn rồi từ
từ quỵ xuống :
- Không thể nào ! Không thể nào ! Tử Duyên em không thế nào bỏ
anh , không thể mà... !
Bé con khóc thét có lẽ vì cha nó làm cho nó quá sợ hãi , bà
vú vội vã đón bé trên tay Thanh Tịnh , người nào lòng cũng đầy ái ngại . Thanh
Tịnh lao đến bàn thờ của Tử Duyên , chàng nhìn sững nàng , bất động rất lâu ,
không ai biết nội tâm của chàng bác sĩ trẻ diễn biến thế nào trước sự kiện đột
ngột này :
Nhưng lạ lùng thay sau những phút sốc quá mạnh , ai cũng tưởng
Thanh Tịnh sẽ đổ xuống song ngược lại chàng bình tĩnh hơn , bằng chứng của sụ
bình tĩnh là Thanh Tịnh lặn lẽ rút khăn mùi xoa lau nước mắt rồi chậm chạp đốt
nhang trầm cắm trước bàn thờ vợ . Sau đó chàng hướng về Thanh An có hơi trách
móc :
- Chuyện như vậy mà em cũng giấu anh được sao ?
Thanh An thút thít nhỏ hơn :
- Đó là ý của chị Hai , lúc viết xong cho anh lá thư cuối
cùng là lúc chị Hai chuyển dạ sanh . Chị đã dặn em và anh Hiếu không được làm cản
trở sự học của anh.
Chỉ Thanh Tịnh mới biết trái tim chàng đau đớn tựa hồ ngàn lưỡi
dao nhọn băm vằm tan nát , ngày trở về cũng là ngày đại hoa. đau thương của
chàng . Tiếp sau nữa Thanh Tịnh hỏi nguyên do khiến Tử Duyên phải tử vong .
Thanh An thành thật thuật lại hết với tất cả những kết luận của bác sĩ chuyên
khoa và những gì nàng biết , kể xong nàng chắc lưỡi tiếc thương :
- Chị Hai nhất định bảo tồn sự sống của bé Tịnh Duyên nên chị
phải tử vong.
Thanh Tịnh ngồi lặng đi , chàng không biết mình đang nghĩ gì
, chỉ thấy đâu đó bóng hình , tiếng nói , giọng cười của Tử Duyên . Đêm cuối
trước lúc chàng lên đường đi Đức , Tử Duyên thức trắng với chàng chuyện trò dặn
dò đủ hết . Những nụ hôn nồng nàn để lại , những vòng tay ân ái gởi đi còn chưa
phai nhạt hương say mật tình , vậy mà giờ phút này người thương không còn , tử
ly là mất nhau trọn đời . Thanh Tịnh thầm oán trách ông trời gieo chi nghiệt cảnh
sầu bi tê tái đoạn trường !
Thanh Tịnh lẩm bẩm như nói chỉ để chính mình nghe :
- Danh vọng , tài năng , địa vị mà chi ? Khi Tử Duyên không
còn , là không còn gì cả !
Một mùa mưa đi qua thành phố chẳng để lại dấu vết gì ngoài những
hàng cây trút thêm một lần lá và già thêm chút tuổi tác . Tuy nhiên cũng chẳng
ai cần để ý đến sự kiện của cây của lá . Cuộc sống cứ thoi đưa như một vòng
quay , hết ngày đến đêm , hết đêm lại ngày , những sinh hoạt của con người diễn
ra bình thường , học _ chơi _ làm _ ngủ _ nghỉ muôn thuở dành cho con người . Một
cơn mưa cũng đủ cho một chồi non lớn mạnh , huống hồ một mùa mưa nắng tròn có
những ba trăm sáu mười mấy lần mặt trời thức giấc để bao nhiêu là trận mưa
khoác áo choàng giá buốt trên mặt thành phố này.
Thời gian thấm thoát trôi qua ,bé Tịnh Duyên nay đã biết chạy
,biết đi và tập nói những từ đầu tiên dễ yêu . Thanh Tịnh hiện được bổ nhiệm
giám đốc bệnh viên X , còn Thanh An chuẩn bị từ giã đời con gái để theo chồng .
Mỗi người một cuộc sống một hoàn cảnh không ai giống ai nhưng nhóm "Tứ
quái giai nhân" còn lại vẫn luôn tạo điều kiện gặp gỡ nhau để tình bạn
không chết đi như ngày xưa đã hứa.
Chiều nay , cũng lại một chiều rất nhiều lá rơi , Thanh Tịnh
từ bệnh viện về chàng chuẩn bị hương hoa để đi thăm vợ . Thấy bà vú đang bồng
bé Tịnh Duyên tha thẩn chơi trước thềm , chàng sà lại hôn con gái :
- Ba , ba ! Con kêu ba đi !
Bé Tịnh Duyên lập tức nói theo.
- B... a... ba... !
Thanh Tịnh cười nựng nịu đôi má phúng phính của con gái khen
:
- Giỏi quá ! Bé cưng của ba giỏi quá ! Bây giờ bé ở nhà với
bà vú để ba đi thăm mẹ nghe.
Bà vú ngẩng mặt hỏi :
- Cậu Tịnh lại ra nghĩa trang à ?
- Vâng . Chiều nay nhiều gió vú hãy đưa bé cưng của con vào
nhà , con đi đây sắp tối con sẽ về . Vú và Thanh An hãy ăn cơm trước đừng chờ
con.
Bà vú nhỏ nhẹ khuyên :
- Mấy hôm nay vú thấy cậu làm việc mệt mỏi quá rồi , hay là
ngày mai cậu hãy đi ! Bây giờ nên cần nghĩ ngơi cậu Tịnh ạ.
Thanh Tịnh cười buồn :
- Cám ơn vú lo cho con , nhưng đã một tuần lễ nay vì quá bận
con chưa đi thăm Tử Duyên . Vú biết không nếu để ngày mai Tử Duyên sẽ buồn và
thêm nhớ con.
Vú thở dài xót xa , bà qúa thương cho cuộc tình gãy đổ nửa chừng
của Thanh Tịnh . Bà thầm hỏi ông trời có bất công không mà sao nỡ chia rẽ một
đôi vợ chồng thương yêu nhau hết lòng như vợ chồng Thanh Tịnh ! Một năm Tử
Duyên khuất bóng mà Thanh Tịnh chưa nguôi ngoai nổi buồn , cứ đôi ba hôm một lần
chàng lái xe hơi ra vùng ngoại ô tìm đến thành phố ngàn thu thăm vợ mình.
Vú không ngăn cản Thanh Tinh nữa , bà đế cho chàng đi . Thăm
Tử Duyên rồi có thể Thanh Tinh sẽ tự thấy tâm hồn yên tĩnh và ấm áp hơn.
Thanh Tịnh lái xe chầm chậm , chỉ có một mình nên chàng thấy
lòng xe thênh thang quá , chàng bỗng ước giá như có Tử Duyên nàng sẽ bồng con
ngồi ngay bên cạnh chàng để những chiều sau những giờ bận rộn ở bệnh viện chàng
sẽ được đưa vợ con ngắm phố xá , dạo chơi một vòng trước giờ ăn tối , ôi sẽ
không có hạnh phúc nào bằng !
Thanh Tịnh nghĩ lại rồi lại cảm thấy buồn , Tử Duyên còn đâu
trên trần thế này , em hỡi mọi thứ trên tầm tay em nhưng sao em lại bỏ cuộc khi
trời xuân đang rực rỡ ánh nắng sưởi ấm cho tương lai mình.
Lát sau Thanh Tịnh tay cầm hương hoa bước lặng lẽ trên xác lá
khô tiến về phần mộ của Tử Duyên . Đên nơi chàng cắm hoa vào bình rồi bật lửa đốt
nhang, khói thơm như hơi thở người vợ hiện lan tỏa trong không gian vô tận nghe
nhung nhớ triền miên . Hoa hồng vô tư đùa gió gợi sóng mắt làn môi người thương
trở về trong ký ức , chàng đứng lặng mắt nhìn thẳng chân dung thân yêu lồng
chìm trong đá hoa cương :
- "Anh đến thăm em nè Tử Duyên ! Em có vui không ? Hãy
yên tâm ngủ ngon em nhé , con chúng mình vẫn khoẻ rất ngoan và thông minh"
Thanh Tịnh cảm nhận được nụ cười vô hình của Tử Duyên , nàng
có vẻ vui và hài lòng nữa . Thanh Tịnh đốt thuốc hút , tình yêu lắng sâu cuối hồn
, chàng như hoà hồn mình trong phiêu lãng vô hư , cỡi ấy không biết là nơi nào
mà mênh mông quá , cảm giác nhẹ bổng cứ rõ mãi khiến cho Thanh Tịnh không hay
mình đứng bất động đã lâu lắm.
Chợt bóng dáng một người con gái khác từ hằng bia mộ bên kia
bước tới gần chàng , nàng mặc đầm đen rải rác gắn những chiếc khuy vàng mạ lóng
lánh dưới hoàng hôn nhạt . Nàng cất tiếng khe khẽ :
- Anh Tịnh !
Thanh Tịnh giật mình quay lại , chàng đầy ngỡ ngàng :
- Hạ Thư ! Sao cô lại ở đây !
Phải ! Người con gái mặc đầm đen ấy không ai khác hơn là Hạ
Thư , người Thanh Tịnh từng yêu tha thiết trước khi đến vơi Tử Duyên . Chỉ vì
bương bỉnh kiêu kỳ đối nghịch nhau trong quan niệm sống mà hai người đã chia
tay nhau , huỷ bỏ hôn nhân đã chuẩn bị . Khi Thanh Tịnh phát hiện ra Tử Duyên
yêu thầm chàng từ lâu lắm và chàng cũng thật sự yêu thương Tử Duyên thì chàng đã
loại bỏ hẳn cái tên Hạ Thư ra khỏi cuộc đời, mối tình đầu của chàng coi như
không đáng nhớ và những ngày chung sống với Tử Duyên hạnh phúc ngập đầy , lý tưởng
tâm đắc đã làm Thanh Tịnh không có thời gian nào để một lần nhớ đến cái tên cố
nhân . Bây giờ bổng dưng gặp lại người con gái ấy giữa lòng nghĩa trang buồn ,
chàng thoáng chao động hồn như chiếc lá bỗng rơi trên mặt hồ yên tĩnh làm lung
linh đọng đầy làn nước.
Hạ Thư nghe Thanh Tịnh hỏi , nàng khẽ nghiêng đầu kèm theo một
ánh mắt :
- Mẹ em đã mất rồi , chiều nay em cũng đến thăm me.
Thanh Tịnh nhếch môi.
- Bác gái đã mất rồi à ! Tôi thật vô tâm chẳng biết gì cả ,
thôi tiện gặp cô ở đây cho tôi gởi lời chia buồn đến gia đình cô.
Hạ Thư hờn trách.
- Anh tệ quá anh Tịnh à , chẳng lẽ không thể kêu em bằng em
như ngày xưa ! Đành rằng mình không có duyên nợ nhưng tiếng xưng hô cũng đâu ảnh
hưởng gì.
Thanh Tịnh nhún vai vô nghĩa :
- Cũng được thôi , điều đó không có gì quan trọng.
Hạ Thư đưa mắt nhìn chân dung Tử Duyên trong mộ , nàng thấp
giọng thật trầm buồn :
- Em không ngờ Tử Duyên lại vắn số đến thế , nếu hôm nay
không gặp anh ở đây em sẽ không biết rằng anh đã sớm... mồ côi vơ.
Hạ Thư hơi e dè nhưng rồi nàng cũng nói hết câu . Thanh Tịnh
lặng yên không ai biết chàng phật ý hay chấp nhận sự thương hại của Hạ Thư
trong lúc này . Hạ Thư đốt nhang cắm vào lư bình cho Tử Duyên , nàng nghĩ gì
cũng chẳng ai biết chỉ nghe nàng nói với Thanh Tịnh :
- Cũng đừng nên buôn nữa Thanh Tịnh không ai thay đổi được số
phận của mình.
Thanh Tịnh thở dài :
- Số phần ! Phần số ! Đôi lúc anh không muốn tin con người ta
có phần số nữa.
Hạ Thư mỉm cười diễm lệ :
- Thôi , không nói chuyện đó nữa , anh về chưa ?
Thanh Tịnh hỏi lại :
- Còn em ?
Hạ Thư ngửa mặt nhìn trời :
- Sắp tối rồi em cũng định về.
- Em về bằng gì ?
- Khi nãy thằng em chở em tới , không biết nó có quay lại đón
không ?
Thanh Tịnh tỏ ra chân thành :
- Nếu không có xe thì anh đưa về , tiện anh có xe ở ngoài
kia.
Hạ Thư không từ chối nhã ý của Thanh Tịnh , nàng cùng chàng
bước song song ra cổng nghĩa địa . Lâu lắm rồi Hạ Thư mới bắt gặp cảm giác rung
động trong tim , vì cũng lâu lắm rồi nàng mới có dịp sánh vai đưa bước cùng
Thanh Tịnh dù là chỉ trong trường hợp ngẫu nhiên.
Thanh Tịnh lại mồi thuốc nhưng gió làm lứa tắt hoài , Hạ Thư
bảo :
- Anh ngồi xuống để em che gió cho.
Thanh Tịnh nhìn nàng , không hiểu sao chàng gật đầu đồng ý ,
họ ngồi thụp xuống nép bên một ngôi mộ bia Hạ Thư xoè tay và dùng cả thân người
để che gió , lúc ấy Thanh Tịnh mới mồi được điếu thuốc chàng hít thật sâu làn
khói không hiểu sao trong làn khói ấy mang theo cả hương vị của con gái , tự
dưng chàng đâm ngấn ngơ...
Ra xe, Thanh Tịnh mở cửa sau mời Hạ Thư nhưng nàng lại
nghiêng đầu nũng nịu :
- Em ngồi phía trước với anh , có phiền không ?
Trong lòng của Thanh Tịnh không muốn vì chổ ngồi ấy chàng thường
hình dung Tử Duyên đang ngồi , tuy nhiên chàng lại không tiện nói ra liền nhún
vai :
- Không sao , nếu em thích thì cứ ngồi . Hạ Thư lách mình vào
ngay và thả người trên nệm êm ái , Thanh Tịnh đóng cửa nhè nhàng chàng vòng đầu
xe mở cửa bên kia ngồi vào tay lái . Suốt đoạn đường trở về thành phố chàng
chăm chú lái xe chớ không nói chuyện , thỉnh thoảng Hạ Thư hỏi thì chàng trả lời
, khoảng cách của chàng thật rỏ ràng như lằn ranh biên giới giữa hai quốc gia ,
thế nhưng Hạ Thư thì khác nàng đang tìm cách để gần gũi chàng hơn.
Thanh Tịnh đố xe trước hẻm vào nhà Hạ Thư có ý để nàng xuống
, song nàng chưa vội xuống xe mà quay hẳn qua chàng mời mọc :
- Vô nhà uống nước nghe anh !
Thanh Tịnh lắc đầu từ chối :
- Cám ơn em nhưng anh hơi bận , để lúc khác vậy
Hạ Thư hờn trách :
- Anh hứa lúc khác mới vô nhà em chơi nhưng cụ thể là lúc nào
?
- Lúc nào anh cảm thấy tiện.
Hạ Thư cố tình dai dẳng :
- Nhưng bao giờ anh mới thấy tiện kia chứ ?
Thanh Tinh chau mày hơi khó chịu :
- Anh cũng không biết nữa.
Rồi chàng nhấn mạnh giọng :
- Tạm biệt.
Hạ Thư đâu còn cách nào hơn , nàng đành mở cứa xe bước xuống
và giơ tay :
- Tạm biệt.
Thanh Tịnh nhếch môi song không cười chàng lái xe về thẳng
nhà , bươc vô phòng khách chàng thấy Thu Hà đang ôm bé Tịnh Duyên trong lòng và
cúi sát mặt bé trò chuyện :
- Con cười vầy nè , cười giống cô đi !
Con bé nhoẻn cười đưa ngón tay non tơ chỉ vào môi Thu Hà ,
nàng khen :
- Ồ con ngoan quá ! Bây giờ con nói đi , nói theo cô nè ,
nào... ba... ba Tịnh !
Bé Tịnh Duyên uốn lưỡi ngọng nghịu nhái theo không rõ âm lắm
- Ba... ba... Tịnh.
Thu Hà ré lên cười , nàng dùng ngón tay cù nhẹ vào cổ con bé
khiến nó rụt cổ cười khanh khách , nhìn cảnh vui vẽ ấm áp ấy lòng Thanh Tịnh thật
xúc động , chàng đến ngay sau lưng Thu Hà khe khẽ lên tiếng :
- Em qua từ bao giờ hả Thu Hà ?
Thu Hà ngước lên vô tình chạm ánh mắt chàng , nàng vội vàng
ngó lơ đi chổ khác :
- Em cũng mơi qua thôi , à anh Hai , anh vừa đi thăm Tử Duyên
về phải không ?
Thanh Tịnh ngồi xuống cạnh nàng , bé Tịnh Duyên thấy cha thì
rời Thu Hà nhoài sang ,chàng đưa tay đón con , bàn tay vô tình chạm tay Thu Hà
, không ai cố ý nhưng bỗng nhiên vẫn cảm thấy nao nao làm sao . Thanh Tịnh hôn
con và đáp :
- Đúng là anh mới đi thăm Tử Duyên về , à Thanh An đâu Thu Hà
?
- Nó đang phụ vú dọn cơm bên phòng ăn . Thôi em về đây anh
Hai à !
Thanh Tịnh giữ chân nàng bằng giọng thân tình :
- Hà ở lại ăn cơm với Thanh An và anh cho vui.
Thu Hà suy nghĩ tìm cách từ chối :
- Em nhớ bé Tịnh Duyên nên từ trường đại học ra là ghé thăm
bé , chơi với bé một chút đỡ nhớ . Bây giờ em về thôi kẻo tối rồi.
Thanh Tịnh đành chịu không thể giữ được Thu Hà , trong khi đó
Thu Hà thoăn thoắt phóng qua phòng ăn chào vú với Thanh An . Trở ra nàng nựng
má bé Tịnh Duyên thêm lần nữa :
- Cô về , hôm nào rảnh cô lại đến thăm Tịnh Duyên nữa nhé !
Bé con không biết tạm biệt chỉ biết toe miệng cười . Thanh Tịnh
nhìn theo bước chân Thu Hà , không hiểu sao chàng lại thấp thoáng thấy bóng Tử
Duyên trong mắt nàng.
Thanh Tịnh ngạc nhiên khi thấy Hạ Thư ngồi chờ trong phòng
giám đốc bệnh viện , tự dưng vầng trán của chàng nhăn lại :
- Ủa , Hạ Thư ! Em đến bệnh viện thăm ai à ?
Hạ Thư chu cặp môi thật đỏ :
- Hông phải , em chỉ đến khám bệnh thôi !
Thanh Tịnh không niềm nở gì cho lắm nhưng cũng tỏ ra thanh lịch.
- Khám bệnh ư ! Nhưng em bệnh ra sao ?
Hạ Thư thật là thản nhiên :
- Em bệnh mắt.
Thanh Tịnh nhướng mắt :
- Bệnh mắt à ?
- Và em biết anh là bác sĩ chuyên khoa mắt từng được tu nghiệp
ở Đức thế nên em đến tìm anh không biết anh có sắn lòng giúp đỡ không ?
Thanh Tịnh không thích giọng điệu như tán dương , song không
tiện biểu lộ ra , chàng chỉ hỏi :
- Mắt em đau ra sao ?
Hạ Thư chớp đôi mắt rồi khẽ liếc chàng kín đáo đưa tình :
- Em thường thấy nhức mắt mổi khi tiếp xúc ánh sáng chói loà
,còn khi thiếu ánh sáng thì mọi vật trở nên mờ ảo khiến em vô cùng khó khăn
trong sinh hoạt hàng ngày.
Thanh Tịnh suy nghĩ sao đó chàng bèn rút cây viết ghim từ túi
áo định ghi vào một mảnh giấy có sẳn trên bàn giám đốc nhưng Hạ Thư đã nhanh
như cắt bạo gan nắm tay chàng :
- Anh không thể tự tay điều trị bệnh cho em sao ?
Thanh Tịnh ôn tồn :
- Phải xét nghiệm để tìm bệnh đà chứ Hạ Thư.
- Nhưng em tự biết mắt của em bệnh gì.
Rồi nàng buông giọng ai oán :
- ... nhớ ngày xưa bất luận là em bệnh gì anh đều tự tay lo lắng
và điều trị cho em...
Thanh Tịn chau mày :
- Em lạ lùng quá , chẳng lẽ em lại không nhớ chúng ta đã làm
mất đi cái ngày xưa ấy từ lâu lắm rồi !
Hạ Thư trở nên đắm đuối :
- Sao em lại không nhớ ! Nhưng chẳng lẽ mình dại dột một lần
trong đời để làm mất đi rồi không bao giờ được chuộc lại lầm lổi ấy.
Thanh Tịnh dư sức hiểu Hạ Thư muốn nói điều gì , chàng lặng
đi ngỡ ngàng . Hạ Thư đó , người con gái trời ban cho sắc đẹp kiêu sa lại mang
luôn cái tâm hồn cũng quá kiêu sa . Nếu điểm này không có ở nàng thì không chừng
chàng và nàng đã cặp duyên chồng vợ không có phần số của Tử Duyên . Tuy nhiên
đó là dĩ vãng , còn hiện tại chàng yêu Tử Duyên không bút nào tả xiết , dù nàng
đã không còn nhưng tình yêu không chút nhoà phai . Thanh Tịnh đứng đắng trầm
tĩnh nói :
- Đừng khơi lại chuyện củ Hạ Thư , nó cũng chẳng còn ý nghĩa
gì khi hai chúng ta mổi người đang bước riêng trên một con đường.
Hạ Thư mân mê những ngón tay nhưng mắt nhìn lại nghiêng
nghiêng tha thiết :
- Hai con đường riêng có khi nào có cơ hội gặp nhau không anh
?
Thanh Tịnh mỉm cười khó hiểu :
- Anh không hiểu.
Hạ Thư cũng cười :
- Anh biết không Thanh Tịnh ? Chính em đã làm vuột mất anh
trong tầm tay , đó là sai lầm lớn nhất trong đời em mà em tự hối hận dằn vặt
mãi không thể tha thứ cho mình.
Thanh Tịnh hơi mềm lòng :
- Em khắt khe với bản thân mình làm chi !
- Em cũng không biết nữa.
Rồi nàng tiếp tục tâm sự đánh vào tình cảm Thanh Tịnh :
- Giá mà đôi mắt em mù đi thì em đã bớt đau đớn khi nhìn đám
cưới của anh đi qua . Tịnh ơi , em không thể tự dối lừa mình mãi ,em thật sự vẫn
yêu anh , yêu anh tha thiết như ngày nào.
Thanh Tịnh sững sờ ,rồi bối rối khó xử , chàng không ngờ Hạ
Thư dạn dĩ đến mức độ :
- Anh... anh thật sự bất ngờ quá !
Hạ Thư chồm người một tí để nắm bàn tay Thanh Tịnh :
- Anh không tin sao ?
Thanh Tịnh lúng túng :
- Không ..không phải vậy . Nhưng... xin em thông cảm , ở đây
không tiện xin em đừng nói gì thêm nửa.
Hạ Thư lúng liếng sóng mắt tình , ai đủ can đảm để không ngả
nghiêng trước sóng mắt giai nhân vừa sắc bén vừa dịu mềm quyến rũ !
Hình như cảm thấy đủ trọng lượng Hạ Thư ướm giọng :
- Thế em có thể tới thăm anh ở nhà được chứ ?
Thanh Tịnh lừng khừng đáp :
- Có thể.
- Anh bao giờ cũng là người đàn ông tuyệt vời nhất trong lòng
của em.
Thanh Tịnh tế nhị đánh trống lãng :
- Bây giờ em ra phòng khám để anh khám mắt cho.
Hạ Thư nghẻo đầu duyên dáng :
- Bệnh mắt của em đã được anh điều trị khỏi rồi , không cần
phải khám nữa.
Thanh Tịnh ngẩn người ra :
- Mắt em không có bệnh à ?
Hạ Thư mỉm cười :
- Không có , nó chỉ sầu luỵ thôi.
Thanh Tịnh lắc đầu , chính chàng cũng không hiểu vì sao mình
lắc đầu . Ngoài hành lang thỉnh thoảng có vài bác sĩ nữ qua lại khẽ liếc vào
phòng giám đốc , dĩ nhiên họ cũng tò mò khi bác sĩ giám đốc ngồi tiếp một cô
gái đẹp lâu đến như vầy . Thanh Tịnh có vẽ ngượng , chàng khéo léo gợi ý tiễn
khách :
- Anh còn vài công việc cần giải quyết.
Hạ Thư tươi tắn hơn bao giờ :
- Được rồi , em không làm phiền anh nữa bác sĩ ạ !
Hạ Thư đứng lên , Thanh Tịnh đứng lên theo , chàng nhấc điện
thoại quay số như khẳng định với Hạ Thư công việc của chàng , cô gái bắt buộc
phải tự ra về khi lòng vẩn còn hơi tiếc tiếc . Nàng mãi miên man thích thú với
sự kiện vừa qua với Thanh Tịnh nên đụng vào người một vị bác sĩ đi ngược chiều
, hốt hoảng nàng lật đật xin lổi nhưng người bác sĩ ấy khi nãy đã thấy nàng
chuyện trò thân thiết với bác sĩ giám đốc nên chỉ cười :
- Không sao , không sao , chỉ là vô ý thôi mà.
Bà bác sĩ bỏ đi còn Hạ Thư nghe niềm sung sướng cứ lan mãi
trong lòng...
Buổi trưa nắng thật gắt Thanh An bấm chuông nhà Thu Hà ỏm tỏi
, đang mơ màng sắp ru hồn vào mộng trong tiếng nhạc giao hưởng êm đềm phát ra từ
máy cát xét , Thu Hà phải nhỏm dậy khỏi lòng ghế nệm dài êm ái . Hôm nay gia
đình nàng tổ chức đi tăm biển Vũng Tàu nên chỉ một mình nàng tình nguyện ở nhà
trông coi giang sơn . Có một mình nên Thu Hà làm biếng ăn cơm , thế là nàng
dùng một gói bún ăn liền cho xong bữa , kế đến thả người nằm dài trên ghế nghe
nhạc định ngủ trưa , giây phút yên tĩnh tâm hồn và yên tĩnh cả không gian này
thật quí hóa làm cho Thu Hà có cảm giác bình lặng thú vị , vậy mà kẻ nào dám to
gan dám phá đám nàng vào giờ này , Thu Hà xỏ chân vào đôi dép mode bảy màu rực
rỡ , nàng không khỏi lầm bầm bực mình :
- Có một ngày chủ nhật của riêng mình cũng không được yên nữa
, hừm !
Nhưng đến khi nhìn qua khe cổng sắt thấy Thanh An đứng nheo mắt
vì nắng bên chiếc xe cub thì nàng không còn bực bội nữa mà trở nên ngạc nhiên ,
mở chốt kéo rộng cánh cửa Thu Hà hỏi ngay :
- Ê , mày với anh Hiếu hôm nay không có chương trình hay sao
mà tìm tới tao vậy ?
Thanh An dẩn xe qua cánh cổng sắt kiên cố , động tác của Thu
Hà là gài chốt cẩn thận , sau đó Thanh An nắm cánh tay Thu Hà lôi nhanh vào nhà
. Thấy thái độ của bạn , Thu Hà lại hỏi :
- Có chuyện khẩn trương hả ?
Thanh An nghiêm nghị gật đầu , chỉ khi buông người trên ghế rồi
nàng mới mở miệng :
- Mày nghĩ coi có tức không ? Anh Hai và bà Hạ Thư không biết
gặp lại nhau bao giờ mà hôm nay giao du với nhau thân mật lắm.
Thu Hà bất giác sầm mặt :
- Có chuyện này sao ?
Giọng Thanh An còn đầy nổi tức :
- Sao lại không có , lâu nay tao bận bài vỡ túi bụi nên không
để ý nhiều tới anh Hai . Không ngờ là ảnh có quan hệ mật thiết tình cảm với Hạ
Thư
Thu Hà không muốn tin :
- Căn cứ vào cái gì mà mày dám nói vậy ?
Thanh An có vẽ giận :
- Căn cứ vào mắt thấy tai nghe của tao chớ còn vào cái gì nữa.
- Có nghĩa là mầy thấy họ... thân mật !
Thanh An nghẹn lời biểu lộ sự tức tối , nàng không biết rằng
trái tim ai đó vừa chợt lạnh buốt khi nghe tin này . Nhìn ly cam vắt của Thu Hà
để trên bàn hơi loảng vì tan đá Thanh An vớ uống luôn như cố tống khứ cái bực bội
, chợt nàng nghiêng đầu nhìn Thu Hà :
- Sao mày giống khúc cây vậy ? Không có ý kiến à ?
Thu Hà nhún vai :
- Tử Duyên chết rồi anh Tịnh có quyền tái lập hạnh phúc , mày
bảo tao có ý kiến gì bây giờ ?
Thanh An kêu ca than phiền :
- Trời ơi ! Tao đội nắng chang chang đến đây tìm mày không ngờ
được nghe những lời vô trách nhiệm đến vậy.
Thu Hà nổi nóng vô cớ :
- Thôi nha , nặng lời nhiếc mắng gì đây bồ ?
Thanh An trợn mắt , thái độ này ít có ở nơi nàng :
- Nhiếc mắng , nhiếc mắng cái gì ! Tao hỏi mày chẳng lẽ mày lại
đồng tình khi anh Hai nối lại tình xưa với Hạ Thư !
Thu Hà úp mặt trên thành ghế nói :
- Tao đồng tình hay không đồng tình thì quan trọng gì ! Không
lẽ anh Tịnh lại chịu nghe lời tao !
- Không phải tao muốn nói như thế , nhưng mình phải làm sao
đi chứ Thu Hà ! Nếu anh Hai tao mà bị rơi vào sự chinh phục của Hạ Thư thì cháu
tao bé Tịnh Duyên sẽ khổ biết chừng nào khi có một bà kế mẩu chẳng tốt lành gì.
Thu Hà ngẩng mặt lên :
- Sao mày biết Hạ Thư tìm cách chinh phục anh Tịnh ?
Thanh An nghiêm túc đáp :
- Khi nãy Hạ Thư đến nhà tao tìm anh Hai , cung cách đối xử với
nhau và qua những mẩu đoái thoại của họ tao biết là họ gặp gỡ nhau nhiều lần rồi
và từng có đi chơi với nhau.
Nàng ngưng một chút rồi kết thúc bằng cái chép miệng :
- ..mày không biết đời có câu tình củ không rủ cũng theo đó
sao ?
Thu Hà lặng đi nhưng nàng không phản ứng , chỉ gượng nói :
- Thì mày nên nói với anh Tịnh hãy thận trọng vấn đề tình cảm
chớ còn biết sao bây giờ.
- Khổ nổi ảnh là anh Hai tao chứ có phải tao là chị Hai ảnh
đâu mà làm được chuyện ấy.
Thu Hà nói xuôi :
- Khó khăn vậy tao cũng đành chịu.
Nhưng Thanh An không chịu , nàng nhìn Thu Hà khẩn khiết :
- Từ nào giờ mày là đứa đa mưu sao lại nói thế chứ ! Hãy mau
nghĩ ra cách để cứu vãn chuyện này giùm tao !
Thu Hà đưa hai tay lên trời :
- Đừng quá suy tôn tao nữa , Thu Hà đâu còn được như ngày
xưa.
Thanh An ngơ ngác nhìn bạn không chớp mắt :
- Hình như giọng điệu của mày có gì bất mãn , mày có tâm sự
phải không ?
Thu Hà cười buồn :
- Tâm sự cóc khô gì đâu . Trở lại vấn đề anh Tịnh , mày khoan
hãy kết luận hoặc đánh giá con người của Hạ Thư . Biết đâu , thời gian qua tâm
tánh người ta đã tốt hơn nhiều , và nếu như thế thì người ta cũng đủ tư cách
cũng như hạnh kiểm đạo đức để làm chị Hai mày chứ !
Thanh An làm thinh chẳng ai biết nàng nghĩ gì . Thu Hà vổ vai
nàng :
- Suy nghĩ làm gì cho mệt , hãy lo cho mày và Hiếu sao cho
sau này thật tâm đầu ý hợp là tốt rồi.
Thanh An cãi :
- Mày cho rằng tao lo chuyện bao đồng chứ gì ! Tao ái ngại
cho anh Hai thì ít nhưng lo sợ cho cháu tao thì nhiều . Mai này đám cưới xong ,
tao với anh Hiếu ra ở riêng tao đâu còn lo cho bé Tịnh Duyên được , mà mày cũng
biết là mẹ ghẻ thì chẳng yêu thương con chồng bao giờ đâu , thế có phải là tội
nghiệp cho con của Tử Duyên không chứ !
Lòng của Thu Hà thật nặng nề :
- Thật tình thì tao chưa khi nào nghĩ đến cái mặt phức tạp của
cuộc đời ấy . Nhưng dù sao anh Tịnh cũng là một người đàn ông chín chăn cương
nghị , ảnh lại rất yêu quí bé Tịnh Duyên vậy mày không nên cho cái đầu uống quá
nhiều thuốc phòng xa , chẳng có ích gì hơn ngoài triệu chứng ung mục niềm tin.
Thanh An ngao ngán ,đúng hơn là nàng không tìm được chổ trút
bỏ ý nghĩ của mình . Nếu bảo rằng nàng ác cảm với Hạ Thư cũng không ngoa , nàng
quá hiểu con người của cô gái có nhan sắc nghiêng trời ngửa đất ấy . Ngoài cái
kiêu kỳ hợm hĩnh Hạ Thư còn mang một tâm hồn nhỏ nhoi ích kỷ , nếu không thế mà
khi Thanh Tịnh cưới Tử Duyên , Hạ Thư đã sỉ vã người tình thậm tệ không tiếc lời
trong khi đầu mối của sự đổ vỡ do chính Hạ Thư gây ra . Tiếp theo là Hạ Thư
thách thức kênh kệu Thanh Tịnh hòng hạ người tình bằng sự ngạo nghễ , hả hê bất
cần . Song rất tiếc là Hạ Thư đã thất bại hoàn toàn , nàng cay cú nhìn con thuyền
an toàn rời khỏi bến khi nàng đã hết sức phá hoại . Đó , người con gái ấy là
như thế , thiếu lòng tự trọng , thiếu tính cao thượng . Hạ Thư có gì đâu ngoài
một sắc đẹp , mà con người có nhan sắc không có nhân cách khác nào hoa Trà my dại
chẳng thể quyến rủ nổi một con ong chuyên hút mật nói gì con bướm hào hoa . Có
lẽ thiên hạ cũng nhiều người nhận thấy Hạ Thư như vậy nên đến giờ này Hạ Thư vẫn
còn lẽ bóng và luôn khát thèm một cuộc tình nóng bỏng , tất nhiên cô ta không bỏ
qua dịp may hiếm có để trớ về với người tình củ hiện đang giữ trong tay quyền
thế cao địa vị trọng.
Bất thần Thanh An đứng lên :
- Thôi tao về.
Thu Hà nhìn lên :
- Giận hả ?
Thanh An đáp cục ngủn :
- Không biết.
- Không biết nghĩa là có giận chớ gì !
- Đã bảo không biết mà.
Thu Hà nắm tay bạn :
- Chớ mày muốn tao làm gì ?
Thanh An chỉ chờ có thế , nàng nói như phát lệnh :
- Làm gì đó thì tùy mày nhưng miễn anh Hai đừng có ý tái lập
gia đình với bà Hạ Thư là được rồi.
Thu Hà làu bàu :
- Khi không mày giao cho tao một trọng trách nặng hơn núi...
Thái Sơn.
Thanh An nài nỉ :
- Thôi mà ráng giúp tao , ngàn đời không dám quên ơn mày.
Thu Hà gật đầu đại , thật lòng nàng ngổn ngang như tơ vò ,
làm gì nàng cũng còn chưa biết nữa . Tuy nhiên Thanh An lại cảm thấy quá an
lòng , nàng nhoẻn miệng có lẽ đây là nụ cười đầu tiên trong ngày !
Thu Hà thật bâng khuâng ngập ngừng khi không khẳng định được
là mình vô tình hay cố tình mà đến nhà Thanh Tịnh vào buổi tối nay . Bấm chuông
rồi nàng bổng run và muốn thối lui , nhưng không hiểu sao lại ngập ngừng nửa để
bàn tay không chịu đề máy chiếc mô tô mà nàng vẩn gọi là người tình khổng lồ của
nàng . Bà vú chạy ra nhận Thu Hà qua khe của và ánh đèn cao áp , bà liền mở cửa
:
- Thanh An đi với Hiếu rồi Thu Hà ạ !
Thu Hà cười hỏi vú :
- Bé Tịnh Duyên ngủ chưa vú ?
- Bé vừa ngủ . Vô trong đi cháu , vú đóng cổng nghe !
Thu Hà hơi ngần ngại nhưng rồi nàng cũng đủ can đảm để hỏi
thêm :
- Anh Hai có ở nhà không vú ?
Bà vú chợt thấp giọng :
- Có , nhưng có cả cô Hạ Thư.
Thu Hà đâm lóng ngóng :
- Thế à...
Rồi nàng không biết nói thêm gì ,may mắn sao lúc ấy cũng đúng
lúc Thanh Tịnh tiễn Hạ Thư ra . Tiếng cười yêu đời của Hạ Thư làm màn đêm không
còn tĩnh lặng , mùi nước hoa đắt tiền nồng nàn át cả mùi hương của hoa hàm tiếu
vừa nở dưới trăng . Thu Hà bập hàm răng lên làn môi , trăng làm ướt môi nàng ,
trăng đẩm cả trong mắt , trăng thu gom những hạt sương bơ vơ ném vào mắt nàng
làm ứa thành lệ . Thu Hà dậm chân một cái , tức điên cho sự vô lý của nàng . Tại
sao lại phải ứa lệ ? Chắc là hạt sương vừa rơi đấy thôi !
Thấy Thu Hà đứng bên cống với vú , Thanh Tịnh tự nhiên nói :
- Em đến bao giờ , Thu Hà ?
- Em vừa đến.
- Thanh An không có ở nhà.
Thu Hà đáp :
- Em không có ý đến thăm con An em đến để thắp cho Tử Duyên mấy
nén nhang để đỡ nhớ nó . Ngày còn học trung học mổi lần trăng sáng tụi em đều họp
nhóm ở đây hoặc trên sân thượng nhà em . Tóm lại mổi khi có trăng là nhớ nhau dữ
lắm , dù không họp nhóm tụi em vẫn tìm cách gặp mặt nhau để ăn uống quậy phá .
Đêm nay nhìn trăng em nhớ kỷ niệm dễ yêu thời nữ sinh và em nhớ Tử Duyên nhiều
, anh Hai cho phép em vô đốt nhang cho bạn nhé !
Thanh Tịnh đầy suy tư trước những lời lẽ của Thu Hà , cuối
cùng chàng nói với Hạ Thư bằng chất giọng bình thường đến nổi khó đoán là thân
mật hay lạnh lùng :
- Hạ Thư về ngủ ngon , anh xin lổi vì không thể tiển.
Hạ Thư nhún vai , không nghe nàng lên tiếng nên không ai đoán
được nàng có phản ứng gì hay không . Thanh Tịnh không cầu kỳ nói thêm , chàng mặc
kệ Hạ Thư quay sang cùng Thu Hà vào nhà :
- Em ngồi đi, uống nước nhé !
Thu Hà liếc nhìn hai cái ly còn quá nữa nước cô ca mà người
con gái kia vừa uống cùng với Thanh Tịnh ,bổng dưng nàng dổi hờn :
- Em không uống.
Thanh Tịnh không do dự :
- Hình như em không vui ?
Thu Hà bậm môi :
- Em không vui cũng chẳng có sao.
Thanh Tịnh chăm chú dò xét nét mặt nàng , chàng chợt khám phá
ra một điều mới lạ : mắt Thu Hà như giận mà mênh mang quá , không sóng mà như
sóng , không phải hồ thu lại long lanh đọng nước . Rõ ràng từ đôi mắt ấy phát
ra ránh nhìn dịu dành tình cảm làm sao , chàng cũng phát hiện rằng Tử Duyên và
Thu Hà là hai con người khác biệt nhau gần như tất cả , từ vẻ bề ngoài đến tánh
tình và sở thích như : Tử Duyên đằm thắm trầm lặng thích nhường nhịn thì Thu Hà
sôi nổi mạnh mẽ thích tranh đấu , thích bảo vệ bạn bè . Họ khác nhau như vậy nhưng
sao giống nhau ở ánh mắt tha thiết quá đi ! Thanh Tịnh cho rằng mình cảm giác lầm
và vội gạt ý nghĩ ấy ngay.
Không cần sự đồng ý của Thu Hà thì Thanh Tịnh cũng đi mở tủ lạnh
tự tay lấy nước cho nàng :
- Uống đi em !
Thu Hà chu mỏ phụng phịu :
- Hông !
Thanh Tịnh phì cười khi bắt gặp nét ngây thơ tinh nguyên
trong thái độ của nàng :
- Anh thay mặt Tử Duyên mời em uống nước đó.
- Anh khôn thấy mồ.
Nàng nói thế nhưng cũng nhận ly nước từ tay Thanh Tịnh . Bất
ngờ nàng nhướng mắt hỏi :
- Chị Hạ Thư hay đến đây chơi lắm hả anh Hai ?
- Thỉnh thoảng thôi.
- Em không tin.
Thanh Tịnh kêu lên :
- Kìa ! Anh hay nói dối lắm sao ?
- Từ trước tới giờ thì không nhưng có lẽ từ đây thì có.
- Anh không hiểu em muốn nói gì nữa.
Thu Hà vụt đứng lên.
- Để em thấp nhang cho Tử Duyên.
Thu Hà muốn nói vơi Thanh Tịnh những gì Thanh An nhờ nhưng
nàng không biết bắt đầu như thế nào , và nàng còn rất ngại chàng cho nàng là kẻ
vô duyên thích dòm ngó vào đời tư kẻ khác, thế nên nàng rất lúng túng tự nhủ chắc
đành chịu thôi không thể thực hiện điều Thanh An muốn là phải cản trở Hạ Thư đến
với Thanh Tịnh.
Nhang đã cháy lớn mà Thu Hà vẫn không hay , Thanh Tịnh phải
nhắc :
- Nhang cháy lớn rồi kìa Thu Hà !
Thu Hà giật mình vội vàng quơ tay lia lịa để dập tắt ngọn lửa
trước khi cắm nhang vào lư bình , hai má nàng đỏ bừng như bị người ta đoán được
ý nghĩ . Thanh Tịnh rất đổi lạ lùng trước những cử chỉ vụng về của nàng , có gì
đó ngộ nghĩnh vừa len vào hồn chàng chăng ? Cảm giác này từa tựa như ngày nào
chàng đang quen Hạ Thư mà bắt gặp ở Tử Duyên , sao lúc này tâm trạng chàng cũng
giống y như lúc ấy . Thanh Tịnh một lần nữa cố xua đuổi ý nghì kỳ quặc kia đi !
Tiếng Thu Hà thầm thì :
- Duyên à , đêm nay tao buồn ghê ! Thế là tụi mình đã mất đi
cái tuổi hồn nhiên ngày nào , tao quá nuối tiếc đi nhưng biết làm sao để lấy lại
những gì đã trôi qua . Sao thời gian không ngừng hẳn ở tháng ngày vui của tụi
mình nhỉ ?
Thanh Tịnh se lòng, chàng cũng đốt hương cho vợ , từ trái tim
của chàng hướng về Tử Duyên :
- Anh rất biết ơn những người bạn của em đó Duyên à ! Nếu
không có họ lui tới đây an ủi , thăm hỏi , động viên thì anh không làm sao có
được niềm vui . Những gì anh đang nghĩ trong lòng chắc em biết phải không
Duyên.
Thu Hà đứng im lặng lẽ , chàng cũng vậy , rồi đột nhiên mắt
hai người gặp gỡ nhau . Thu Hà cúi vối mặt che giấu tim lòng run rẩy , nàng là
một cô gái mạnh mẽ thế mà vẫn cảm thấy nhỏ nhoi yếu đuối trước mặt người đàn
ông . Tình cảm ở trong nàng không giống như đối với Lữ Thông mà nó... làm sao ấy
, tuyệt vời và bàng hoàng thật khó định nghĩa.
Thanh Tịnh thấy được tâm trạng của nàng qua ánh mắt , người
ta đã bảo "đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn" mà ! Chàng bất ngờ bước lại
nắm tay nàng , bàn tay nàng lạnh toát , còn tay chàng thật ấm áp , đầu chàng
nghiêng nghiêng , mắt môi và cả giọng nói đều chân tình :
- Anh tìm thấy em như tìm thấy ngọc trai giữa đại dương sóng
gió . Anh biết viên ngọc trai có phép mầu làm cho biển cả lặng cơn giông bảo.
Thu Hà ngỡ ngàng run lên :
- Ơ ..kìa... anh Hai...
Thanh Tịnh âu yếm :
- Hãy gọi anh như Tử Duyên thường gọi : Thanh Tịnh ! Hoặc anh
Tịnh !
- Em...
Thanh Tịnh đặt một ngón tay lên môi nàng :
- Anh biết Tử Duyên sẽ đồng ý để Thu Hà làm mẹ bé Tịnh Duyên
mà.
Thu Hà thẹn thùng nóng ran cả người . Nhưng nàng không phản ứng
bởi đây cũng là ước mơ thầm kín của nàng.
Thanh Tịnh mỉm cười :
- Trong đời của anh hạnh phúc luôn luôn đến bất ngờ.
Thu Hà chợt hỏi nhỏ :
- Còn chị Hạ Thư thì sao hả anh ?
- Hạ Thư chỉ là người bạn không hơn không kém.
Thu Hà tin ngay ,đêm nay từ tâm sự buồn nàng trở nên vui nhất
, thế mới biết ở trên đời này không ai đoán trước được điều gì sẽ đến . Mới hôm
qua đây thậm chí vừa ban nãy Thu Hà đầy thất vọng khi nghĩ Thanh Tịnh có thể
thành đôi với Hạ Thư , nàng buồn héo sầu cả góc tim càng lo sợ hơn cho tương
lai bé Tịnh Duyên . Bây giờ mọi chuyện lại biến chuyển khác hẳn và hiển nhiên
nàng nhìn thấy từ mắt Thanh Tịnh ngầm trao gởi nàng niềm tin yêu rạo rực buổi
ban đầu.
Khi hai người đang đứng lặng ngây ngô là khi bà vú vô tình đi
ra từ phòng bé Tịnh Duyên , nhìn thấy cảnh Thanh Tịnh nắm lấy tay Thu Hà , vú
vô cùng ngạc nhiên nhưng lấy làm thích thú :
- Á ra cậu Thanh Tịnh mến Thu Hà chứ không phải là Hạ Thư !
Vú thụt lui ngay trở vô phòng không dám gây tiếng động mạnh sợ
tình cảm của hai người giật mình hoảng hốt . Vô phòng rồi vú hôn bé Tịnh Duyên
đang say ngủ mà mỉm cười lẩm bẩm :
- Con sắp co mẹ rồi đấy , nếu mẹ của con là Thu Hà thì tốt lắm
!
Chưa bao giờ Thu Hà được đắm mình trong mộng đẹp triền miên ,
trên đỉnh cao hy vọng như lúc này . Thanh Tịnh thực tại đến với nàng và nàng chấp
nhận ,họ đang chờ đợi ngày trọng đại nhất : ngày thành hôn !
Mãi suy nghĩ miên man Thu Hà không hay là lũ bạn gôm Tố Nữ ,
Bội Ngọc , Thanh An và cả bé Tịnh Duyên kéo vô phòng mình đầy đủ . Bội Ngọc cười
khanh khách :
- Con khỉ Thu Hà ! Mày mời bọn tao tới họp nhóm mà còn ngồi
đó lo mơ màng , đã chuẩn bị gì để lát ăn đỡ buồn chưa ?
Thu Hà đưa tay đón bé Tịnh Duyên hôn bé tới tấp và trả lời Bội
Ngọc :
- Bịch đậu phọng da cá chành bành đó mà còn hỏi hả ?
Bội Ngọc liếc mắt một cái để tận tường thấy bịch đậu phộng rồi
nàng mới gất gù :
- Ừa , được đó.
Tố Nữ chỏ vào chọc quê bạn :
- Tụi bây dòm cái bụng con Ngọc... sắp bự rồi mà nó còn ham
ăn thấy ghê !
Tố Nữ nói rồi phá ra cười trước làm các bạn cười theo . Thanh
An hích Tố Nữ :
- Mày đã lấy chồng từ đời nào rồi mà cái tật nhiều chuyện
không bỏ.
Bội Ngọc trề môi :
- Cái miệng của tao dùng để ăn đỡ tội lổi hơn cái miệng mày
dùng để nói . Bởi vì ăn không thôi thì đâu mích lòng với ai , còn nói nhiều là
dễ mích lòng lắm đó.
Không ai giận ai họ cười với nhau thật vui vẽ , Thu Hà đưa bé
Tịnh Duyên quay mặt ra rồi nói :
- Tụi bây biết tao biểu họp nhóm để làm chi không ?
Cũng tiếng của Bội Ngọc xớn xác :
- Để nhai đậu phộng da cá chớ để làm chi ?
Thu Hà đập lên vai Bội Ngọc:
- Mày tào lao vừa chứ ! Hôm nay tao muốn nói với tụi mày
là...
Tố Nữ đột ngột cắt ngang :
- Là mày sắp làm chị Hai con An chứ gì !
Thu Hà đỏ lừ đôi má , nàng vội nói :
- Con khỉ , nói bậy.
Bội Ngọc hùa theo :
- Vậy chứ mầy muốn nói điều chi ?
- Tao muốn nhóm "ngũ quái giai nhân" của tụi mình
mãi mãi tồn tại.
Thanh An không hiểu :
- Chớ nhóm tụi mình tan rã hồi nào ?
Thu Hà trầm giọng :
- Nhưng Tử Duyên chết đi còn lại có bốn đứa , tao có ý kiến
mình đưa bé Tịnh Duyên vô nhóm thay cho mẹ nó . Thứ nhất là để tất cả tụi mình
cùng yêu thương nó ,thứ hai nhóm mới đích thị là "Ngũ quái giai nhân"
Tố Nữ với Bội Ngọc vổ tay :
- Hay ! Ý kiên hay.
Thanh An ái ngại :
- Cháu tao còn nhỏ xíu làm sao đứng ngang hàng với tụi mình.
Thu Hà lại cúi hôn lên đôi má thơm tho của bé con.
- Tại sao lại không được , bé Tịnh Duyên là hiện thân của Tử
Duyên kia mà.
Thanh An vẫn áy náy :
- Sau này nó gọi Hà bằng mẹ , chẳng lẽ no đương nhiên ngồi
chung với người lớn.
Thu Hà cãi :
- Có quan trọng gì đâu , miên là mình làm gì đó có ý nghĩa để
tình bạn còn tồn tại mãi mãi . Với lại mình làm như thế mình sẽ không bao giờ
quên được Tử Duyên.
Tố Nữ đưa nắm tay lên :
- Tao tán đồng.
Bội Ngọc la to :
- Tao cũng vậy
Thế là Thanh An cũng phải đồng ý , đa số luôn luôn hơn thiểu
số mà . Tuy nhiên Thanh An cũng kiếm cách nào đó để chì chiết lại Thu Hà :
- Chuyện kết nạp bé Tịnh Duyên coi như xong đi , không nói tới
nữa . Còn vụ này tao hỏi mày , bộ kiếp trước tao có nợ nần gì tụi mày hay sao
mà kiếp này tự nhiên tao phải kêu Tử Duyên bằng chị Hai, giờ sắp sửa phải kêu
mày bằng chị Hai nữa ,là sao vậy ?
Thu Hà cười ôm siết bé Tịnh Duyên :
- Tao đâu biết.
- Hứ ! Không biết , Ở đó mà không biết.
Rồi Thanh An quay qua phân bua với các bạn bằng giọng hày hước
:
- Ngọc với Nữ biết không ,tao nhờ con Hà can thiệp anh Hai
tao đừng có lấy vợ kẻo cháu tao khổ vì cảnh mẹ ghẻ con chồng . Không ngờ nó giải
quyết thế nào mà rút cuộc là ..làm chị Hai tao luôn , sướng chưa ?
Mấy tiếng cười ré cùng cất lên chọc quê Thu Hà ,Bội Ngọc oang
oác :
- Đề nghị con Hà giải thích !
Tố Nữ cũng chẳng buông tha :
- Đề nghị nhóm trưởng tường thuật cuộc tình này cho rõ ràng để
mọi người cùng hiểu biết !
Thu Hà giao bé Tịnh Duyên cho Thanh An rồi nàng lôi bịch đậu
phộng xuống đổ ào ra dĩa dằn trước mặt các bạn :
- Làm ơn ăn đi và bớt vô duyên cho tao nhờ.
Cá nhóm khoái chí bốc đậu phộng ném vào miệng nhai dòn vui
tai , không khí lúc này ôn ào không kém những ngày còn áo trắng sân trường và họ
biết họ sẽ còn vui mãi cho đến hết đời . Thanh An thông báo với cả nhóm tin vui
:
- Ba má An đã định rồi , đám cưới anh Hai với đám cưới của An
sẽ tổ chức chung một ngày.
Đề tài nóng bỏng đây ,lập tức Tố Nữ và Bội Ngọc bàn tán :
- Con An vơi con Hà lên bộ cô dâu đứa nào đẹp hơn ?
Bội Ngọc thì ngã về Thu Hà :
- Con Hà sẽ giống nữ hoàng Ai Cập.
Tố Nũ cong môi :
- Con An giống nữ hoàng Si- Si
- Con Hà cứng rắng nghị lực như Mariana.
- Con An dịu dàng thùy mị như con gái phật Bồ Tát.
Nghe hai nàng xung khắc cãi qua cãi lại mà Thanh An với Thu
Hà tức cười không nhịn nổi , cuối cùng hai nàng phải lăn ra mà cười đến tuôn cả
nước mắt , những giọt nước mắt trong mát như nước mưa không hề có vị mặn của bể
dâu cuộc đời.
Bội Ngọc bỗng nghiêm nghị hẳn và nhìn chăm chú Thu Hà :
- Mày đã biết gì chưa Hà ?
- Biết gì kia chứ ?
- Về Lữ Thông ấy ?
Thu Hà gật đầu :
- Hắn tham gia vụ cướp có vũ khí nên bị tống vào khám chí Hoà
rồi.
Mọi người im lặng vì ai cũng biết chuyện này qua thông tin đại
chúng . Họ không dám nói gì với Thu Hà sợ chạm kỷ niệm đớn đau đầu đời của nàng
. Song thực tế không phải như thế , khi hay tin này Thu Hà có buồn và nuối tiếc
thay cho tuổi trẻ của hắn rồi đây âm thầm đày đoa. trôi qua trong sám hối ăn
năn muộn màng. Nàng nhìn các bạn rồi se sẽ nói:


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét