Chủ Nhật đẹp trời, chủ nhật tươi nắng, vẫn tại nhà của Thanh
An với đầy đủ gưong mặt "bá quan văn võ" Bội Ngọc với Việt hễ ngồi
đâu đứng đâu là có đôu có cặp, hổng ai thấy họ tách rời nahu nửa bước. Tố Nữ vẫn
có tật ưa bị... ngứa miệng, mà kẻ "xung khắc" vời nàng không ai khác
hơn là Bội Ngọc. Thấy họ cứ tò tò bên nhau, Tố Nữ chướng không chịu nổi. - Nè, các người làm ơn ngồi xa ra một tí có được không? Không ngờ Bội Ngọc tỉnh queo lắc đầu: - Không được đâu, anh Việt nồi xa một chút tao sẽ … lạnh. Thu Hà che miệng cười ghé tai Lữ Thông: - Thông thấy không! Hà đâu có dạn như con Ngọc. Vậy mà ai
cũng nói Hà "dữ" hơn nó. Lữ Thông nịnh: - Ai nói Hà dữ! Thông thấy Hà hiền khô à, hiền như … ma sơ á! Thu Hà lườm sắc lẻm: - Đừng có xạo ghen! Lữ Thông lập tức thề thốt: - Bà bẻ cổ đỨa nào nói láo! Thu Hà gắt nhỏ: - Thôi đi! Đụng chút là thề thốt, Hà thấy Thông … ba trợn thấy
mô. Lữ Thông cụt hứng nhăn mặt: - Ê! Sao đánh giá người ta kỳ vậy? Thu Hà cười trêu chọc: - Bộ giận hả! Thông đâu lạ gì nhóm "Nũ quái giai
nhân" toàn là quỷ sứ con ruột cuả Diêm Vương. Lữ Thông ngủng ngoẳng: - Không thèm giận các người - Nghe cái giọng cũng đủ hiểu rồi, đàn ông con trai gì mà hay
hờn như con gái thế! Trong khi cặp của Lữ Thông, Thu Hà lời qua tiếng lại nho nhỏ
thì Hiếu khe khẽ bên tai Thanh An: - An nè, mình cưới nhau đi nha! Thanh An e thẹn cắn móng tay, tình yêu thơ mộng được nuôi bằng
trăng được ủ bằng hương hoa tinh khiết bao ngày tháng, nhưng mỗi lần nhắc đến
chuyện trăm năm nàng không tránh khỏi cảm giác mắc cỡ ngượng ngùng như ngày đầu
tiên nhận tiếng yêu đương. - An … chưa muốn đâu … Hiếu càng tha thiết: - Tại sao chứ ? Cô bé có biết là anh nôn nao chờ đợi ngày hạnh
phúc lắm không? Thanh an càng cúi mặt sâu: - Em biết rồi … Hiếu tiếp: - Biết rồi còn muốn làm khổ anh đến bao giờ ! Thanh An nhìn lên, mắt nhung huyền trao ân tình: - Em đâu có muốn làm khổ anh, là em nghĩ chưa lớn lắm, em
tính học xong ra trường… Hà nhanh nhẹn ngắt ngang: - Chờ đợi như vậy chắc anh chết, em nhìn Thanh Tịnh với Tử
Duyên đó, họ đâu có ảnh hưởng đến việc học hành đâu. - Sao lại không! Anh Hiếu có biết là Tử Duyên đang có thai,
và như vậy làm dỡ dang việc học hành rồi không? Hà làm thinh ngớ ngẩn nghĩ thầm" - "Ôi! Thanh Tịnh nó là bác sĩ mà sao để "bể kế hoạch"
nhỉ!" Hơi lúng túng Hà cười cười nói: - Chà gay nhỉ! Nhưng ai biểu nọ. không chịu cẩn thận. Hà đã tế nhị nhưng Thanh An vẫn đỏ mặt nhìn đi nơi khác: - Anh Hiếu kỳ quá hà! Đúng lúc ấy Tử Duyên dưới nhà mang lên hai dĩa khoai mì hấp
nước dừa thật lớn, đây là món rất ưa chuộng cuả nhóm "Ngũ quái" nàng
vừa đắt. lên bàn vừa la lớn: - Xin mời quý vị tự nhiên cho. Tử Duyên nói chưa dứt câu thì một bàn tay đã thò vô bốc luôn
hai củ bự nhất. Mọi người nhìn lại té ra đó là tay của Bội Ngọc. Tố Nữ chỏ loa
miệng vào Bội Ngọc ngay lập tức: - Thật không biết xấu hổ, người yêu kè kè bên hông mà cái tật
tham ăn không bỏ được. Bội Ngọc tỉnh khô trao củ khoai trắng còn nóng nguyên vào tay
Việt với một câu ra lệnh: - Ăn đi! Rồi nàng nheo mắt chọc tức Tố Nữ : - Yêu thì yêu mà ăn thì ăn chứ nhỏ! Tố Nữ trề môi dài.. thước tây: - Danh từ "cái lu" đặt cho mày giờ không đúng
nghĩa, phải gọi mày là "thùng phuy" biết di động thì mới chíng đáng. Bội Ngọc vừa nhai khoai một cách thú vị vừa trả lời: - OK thôi ! Mày có dùng danh từ gì đi nữa anh Việt vẫn hổng
có chán tao đâu mà lo. Nàng quay sang nhìn người yêu mộy cái và nháy mắt: - Phải hôn anh Việt! Việt tỏ ra rất ga lăng: - Đúng rồi. Tố Nữ bị thua tức lắm liền nguýt dài: - Ốí trời! Tui mới thấy ở trên đời có mộy cặp hợp gu ham ăn uống
giống như cặp này. Thu Hà ngồi gần đập vai Tố Nữ : - ê, mày hổng sợ mích lòng hay sao mà phát ngôn bừ a bãi vậy
? Việt xua tay: - Không sao, không sao! Anh hổng có mích lòng đâu. Đúng là
anh cũng rất thích ăn uống, bởi nó không bổ bề ngang thì cũng có lợi bề dài. Mọi người cười ruồi, Tử Duyên nhắc Tố Nữ : - Mày bao giờ cũng ham nói nên hay lỗ vốn, mày nhìn kìa khoai
mì chỉ còn có một củ ốm nhom… giống mày. Tố Nữ giảy đùng đùng: - Ê, ê! Tự ái dồn dập à nha! Tao không thích bị ví von giống
như củ khoai mì à nha! Bội Ngọc đằng hắng: - Tao chúa ghét cái vụ ăn không đã miệng, ở dứơi còn khoai nữa
không Tử Duyên? - Hết rồi, trong diã con` đó Ngọc ăn đi! Bội Ngọc toan thò tay thì Tố Nữ nhanh hơn đã chộp lất cái
diã: - Tao chưa ăn miếng nào, sao mày khôn thế! Bội Ngọc giả lả: - Ạ à! thế ra mày cũng cần ăn hả! Tố Nữ thè lưỡi nhái Bội Ngọc rồi đưa củ khoai lên bờ môi mộng
thắm cắn một miếng: - con khỉ! Dại gì hổng ăn để cho mày có lợi à! Mọi người cười ngất, Thanh Tịnh lắc đầu bảo với Tử Duyên: - Cái nhóm của em thật là quái quy. Tử Duyên mỉm cườo: - Nhưng mà vui chứ! - Ừ thì vui, nhưng mà quậy quá xa. Hiếu ngồi cạnh Thanh Tịnh cũng xoay qua nói với bạn: - Tụi mình gia nhập nhóm của mấy nhỏ tự nhiên cảm thấy như trẻ
lại mấy tuổi ấy. Thanh Tịnh vui vẻ đồng tình: - Mấy nhỏ đáng yêu thật, nhưng đáng yêu nhất dĩ nhiên là Tử
Duyên rồi ! - Mày khôn quá trời! Mày thấy "bà xã" của mày dễ
yêu nhất, còn tao lại thấy Thanh An mới dễ yêu. Thanh Tịnh đập vai bạn: - Thôi thì hu^`, củ ai nấy yêu vậy. Tử Duyên nghe thiếng được tiếng mất, nàng lườm yêu chồng: - Anh nói xấu gì em đó! Hà xen vô đáp: - Hổng dám nói xấu đâu. Thanh Tịnh nó nói Tử Duyên của nó là
… nữ hoàng Ai Cập đó chứ ! Thanh Tịnh thò tay bấm lấy lỗ tai Hiếu: - Cái thằng … Sao hồi trước mày ít ăn ít nói, gặp con gái là
đỏ mặt tiá tai, mà bây giờ mày ba xạo quá vậy ? Hiếu cười trừ, trong khi Thanh An đưa mắt ngầm trao ân tình. Ở
góc bên kia Thu Hà bỗng dưng đưa ý kiến: - Hà đề nghị tụi mình tổ chức một cuộc picnic. Cũng khá lâu rồi
tụi mình chưa có dịp quậy. Kẻ hưởng ứng đầu tiên là Lữ Thông, anh chàng đưa tay giơ cao: - Tui đồng ý gấp. Tố Nữ ngừng ăn miếng khoai cuối cùng và cũng giơ tay: - Tui cũng đồng ý. Bội Ngọc và Tố Nữ quả là " khắc khẩu" với nhau, nếu
ai trò chuyện thì không sao mà cứ hễ Tố Nữ mở miệng là Bội Ngọc canh me ào vào
xỉa ngọt: - Ê, mày cũng đồng ý hả ? Tố Nữ ngơ ngác: - Sao lại không! Tao rất khoái những cuộc picnic thú vi. - Có cần tao viết thư mời Thiên Kiệt không? Tố Nữ sầm mặt, giống như bầu trời dự báo thời tiết bão cấp
chín…! Nàng rít lên một tiếng gió rít qua rừng Nam Cát Tiên nghe lạnh sươơng sống: - Tao trân trọng thông báo cho mày biết đừng có đào bới
"mốt tình đầu" của tao lên ạ! Vì thế những "năm tháng thù hận"
của mày sẽ phải đổ thì đừng trách tại sao "biển đời giông tố"! Bội Ngọc bịt miệng cười khanh khách: - Ôi, laỵ chúa! Bửa nay "cây tăm" bày đặt xổ tựa
phim nử a chứ . Nếu những điều đó có thể xảy ra thì tao sẽ dùng "lời thề
trong án tử " mà trừng trị mày trong một "đêm tren đỉnh sầu" . Để
cho đời của mày dang dỡ như "tình lỡ" tàn úa như "tình ngàn
thu", lúc đó trước mắt mày là "mặt trời đen" chớ không còn là
"hoàng hôn đỏ" … mày sẽ khóc như những kẻ rơi "nước mắt đêm tân
hô" và thắm thía "đời ngọc hận". Nhớ đừng van này tao "trả
lại em yêu" đó "hoa thạch thảo", vì tao sẽ không nghĩ đến
"ân tình" đâu, vì là "áo cưới" tao sắp khoác lên vai, mày
có quằng quoại vì mốt tình khăc' khoải thì cũng kệ mày. Tao chỉ thích những
trái tim "sỏi đá cũng biết yêu" vì nó mãi mãi "chưa dứt
tình" với "người tình trong mộng" . Tao tự hỏi "có phải là
định mệnh" hay không mà xui khiếng cho "khi lòng c'ach biệt" tao
vẫng dửng dưng với mày không hề "nuốt tiếc". Bội Ngọc tuôn ra mô,t tràng giang đai. hải những tưa. tiểu
thuyết làm Tố Nữ nghệch mặt trước tiếng cười ngất của các bạn. Bội Ngọc tỉnh
queo đá lông nheo Tố Nữ : - Sao? Tao với mày sổ nửa xem đứa nào ác chiến hơn nha! Tố Nữ ngủng ngoẳn quay đi: - Xị.! Không thèm! Tôi biết các người có đôi có cặp nên ăn hiếp
tôi chỉ có một mình. Giọng giận dỗi của Tố Nữ càng khiến gây tức cười nhưng Tử
Duyên đã lên tiếng: - Bội Ngọc! Mày đừng có chọc Tố Nữ nữa được không? Hồi nào tới
giờ mày vơi nó giống như chó với mèo cứ ráp lại là có cãi lộn vậy mà cứ thích
ngồi gần nhau là sao! Thu Hà xúi dại Tố Nữ: - Mày yêu đi Nữ, có người yêu rồi no không dám ăn hiếp mày
đâu. Tố Nữ hoang mang: - Yêu, mà yêu ai? Cũng tiếng của Bội Ngọc: - Đăng báo tìm người yêu đi! Tố Nữ thét: - Con quỷ Ngọc! Bội Ngọc không nhượng bộ: - Con ma Tố Nữ! Tố Nữ thở mạnh giống như sắp bị nổ lòng ngực:
- Tao không bao giờ cho mày ăn bánh sèo nữa con quỷ ạ! - Chiều nay tao với anh Việt đến quán mày ăn bánh xeò đây.
Mày có tức thì bỏ ớt cho nhiều vô chứ làm gì được tao! Tố Nữ bậm môi: - Tao không bán bánh xeò cho mày. Bội Ngọc nghiêng đầu thật dễ ghét: - Tao mua của má mày chứ đâu có mua của mày! - Tao không bán! - Vô lý! Tao có tiền thì tao mua chứ! Mày không bán bánh xeò
tao quậy! Không ai giữ được tiếng cười nho nhỏ nơi cổ họng, một không
khí ồn ào không chịu nổi vờ ra trong phòng, giọng của Lữ Thông to nhât' kế đến
là Việt. Thanh Tịnh và Hiếu là hai bác sĩ nên dù vui xong không để ngã nghiêng.
Thanh An thương Tố Nữ cô thế nên la Bội Ngọc: - Mày thật là quá quắt, coi chừng mai mốt đám cưới của mày nó
không thèm dự cho biết tay! Bội Ngọc nhún vai: - Tao không tin có chuyện đo. Tố Nữ gân cổ rủa: - Mày có chết tao cũng không đi phúng điếu, chớ đừng nói tao
mừng đám cưới cho mày. Bội Ngọc nhăn răng: - Nếu mày không đi đám cưới tao là mày sai lầm cả một đời - Hứ! Tố Nữ tức đến độ không cãi được, mặt nàng đỏ gaỵ Thu Hà la
lên: - Con Nữ sắp lêng "tăng xông" máu coi chừng nó
"đứt bóng" là mày ở tù đó Ngọc ơi ! Bội Ngọc coi vậy mà nhát gan, nghe Thu Hà hù nàng tưởng thật
nên hoang mang: - Ủa! Uả! Bộ mặt đỏ là sắp lên "tăng xông" hả ? - Mày hỏi bác sĩ Tịnh hoặc Hiếu chứ mắc mớ gì hỏi tao. Bội Ngọc hồi hộp ngó ngó Tố Nữ và dịu giọng: - Ê …! Mày có sao không? - Xí! Tố Nữ nguýt một cái dài kinh khủng: - Tối mới có sao, bây giờ không có. Việt sợ Tố Nữ giận người yêu của mình nên xen vào cứu bồ: - Anh thành thật… nghiêng mình xin lỗi dùm Bội Ngọc, Tố Nữ đừng
có giận nữa nghen! - Tui hỏng có hơi đâu mà giân người dưng Việt nháy mắt với Bội Ngọc: - Nghĩa là Tố Nữ hết giận rồi đọ Tố Nữ nè, em có khoái ăn cốc
ngâm chấm mắm ruốc không để anh mua đền bù thiệt hại? Nghe nói đến cóc ngâm chấm mắm ruốc dằm ớt cay xé lưa?, không
chỉ Tố Nữ mà hầu hết Thu Hà, Bội Ngọc, Thanh An lẩn Tử Duyên đều âm thầm nuốt
nước miếng cái ựt. Xong Tố Nữ vẫn giữ giọng cằn nhằn: - Người ta hông phải con nít mà đem cóc ôi? ra dụ ! Việt gãi đầu, gãi tai: - Trời ơi , anh có thiện ý chứ nào phải giở trò dụ dỗ. Tố Nữ hất hàm: - Không thèm nhiều lời với mấy người, hãy chờ đấy! Bội Ngọc chỉ chự vỡ ra cười, nhưng nàng kịp bịt miệng, nàng sợ
Tố Nữ tự ái nữa thì sứt mẽ tình bạn hết. Tố Nữ hầm hè đe doa. thêm: - Tao thề nếu có dịp sẽ trả thù mày. Vẫn cái tật không bỏ Bội Ngọc liền khiêu khích: - Mày chắng làm sao trả thù tao được. Tố Nữ tức mưốn…đứt mạch máu não: - Được! Được Hã chờ đấy "cái lu" ạ! Đó là một trong những lần họp nhóm của "Ngũ quái giai
nhân" vấn đề đôi lúc không đi đến đâu nhưng bao giờ cũng vui nhộn, hả hệ
Ai nấy đều có chung một ý nghĩ : Có tình yêu đời ý nghiã hơn nhiều! Sáng hôm nay vì có công việc gấp nên Việt thức dậy sớm. Chàng
mở mắt là nghĩ đến Bội Ngọc. Chỉ cách có một bức vách th^i mà chàng không nhìn
thấy được nàng, tưc' thật! Giờ này Bội Ngọc thức chưa hay vẫn còn ngủ ? Chỉ có
vậy mà Việt cũng không biếy nữa, chàng nguyền rủa bức tường vô duyên cản trở sự
gặp gở của hai kẻ yêu thương nhau. Việt đã nghĩ đến đám cưới rồi sau đó là những
ngày trãi dài hạnh phúc ái ân, nhưng Bội Ngọc lại cho rằng con` quá sớm, nàng
không muốn lìa xa tu^?i đời con gái trong trắng. Nàng bao? muốn làm nười yêu
hơn là làm vợ, dù với bạn bè nàng dan. Dĩ trong lời ăn tiếng nói nhưng khi trước
mặt cha mẹ của Việt thì nàng nhỏ bé run rẩy đến đáng thương. Việt dĩ nhiên là
phải chìu người yêu dù chan`g rất non nóng… chỉ muốn làm chồng. Chưa phải là vợ
chồng thì việc giữ khoảng cách là hiển nhiên. Việt phải giữ tư c'ach và phong
cách vời gia đình Bội Ngọc, chàng yêu nàng tha thiết nên cũng không kém phần lo
toan mỗi khi vắng nàng bên cạnh. Việt đến mở máy "cat- xét" ngầm báo hiệu vơi Bội Ngọc
là chàng đã thức, không ngờ chỉ vài phút sau là đứa em trai của Bội Ngọc đã đập
cửa phòng chàng làu bàu la lớn: - Anh làm cái gì mà mở nhạc giờ này ồn ào hàng xóm thế! Bộ
anh tính phá đám không cho tui học bài hả ? Việt lật đật tắt máy kèm theo mộy nụ cười..heó queo: - Xin lỗi., xin lỗi. anh quên là em có thói quen học bài buổi
sớm Việt tính hỏi thằng nhóc xem Bội Ngọc đã thức chưa thì nó đã
đóng ập cửa lại. Nhún vai một cái, Việt thụt vào phòng mình và phát hiện một
phong thư rơi trên nền gạch bông ngay chỗ cửa ra vào, chàng hiểu ngay chặp chiều
qua ông đưa thư đã nhét vào khe cửa nhưng vì không chú ý nên chàng không nhìn
thấy. Cầm phong thư trên tay là Việt thoảng nghe mùi thơm nồng nàn
toát ra từ phong thư, chàng đưa lên mũi ngửi và bất giác nhăn mặt lầm bầm: - Bày đặt quá, thư mà con` xịt nước hoa nước hiếc cho thêm
phiền. Tiếp theo là dòng chữ được đánh máy đàng hoàng .có chữ : To …
"Bội Ngọc" căn 53, chung cư … Việt lẩm bẩm: - Cha đưa thư hôm nay thật lẩm cẩm, thư cuả căn 53 lai. nhét
vào nhà 52, hị.ờ mà thư cuảa Bội Ngọc mình đưa cho nàng cũng được. Lật qua bên kia Việt bỗng chau mày khi thấy dòng chữ cũng bằng
loại đánh máy: "người bạn trai ngày đó". Người Việt run lên như chạm
luồng điện nhẹ, giọt nghi ngờ cứ lớn mãi trong cái đầu tưng tức của chàng. Bội
Ngọc từng có bạn trai mà giấu chàng ư ? Hắn là ai, quen Bội Ngọc thế nào mà bỗng
dưng hôm nay biết thư gởi đến cho nàng! Càng nghĩ Việt can`g khó chịu vì chàng
chẳng đồng ý với bất cứ một giả thiết nào mà chàng tự đặt ra. Thế nên từ chỗ
hoài nhi chan`g đâm ra tò mò kinh khủng dù xưa giờ chan`g chẳng hề có tánh xấu
này. Cầm lên cầm xuống bức thư mãi Việt nghe trong lòng dằn xé dữ dội, chan`g rất
muốn xem nội dung bức thư nghưng lý trí lại chẳng cho phép chàng làm điều tồi
bai. ấy . Chan`g để bức thư lên bàn dằn mạnh bằng cái gạt tan` thuỷ tinh rồi đi
làm vệ sinh cá nhân, tuy nhiên tâm trí chàng cứ bị ám ảnh maÌ về một hình tượng
đàn ông do chàng tưởng tượng . Hắn to cao lịch thiệp và cả sang trọng, hắn có đủ
điều kiện hơn chàng nhiều và hắn đang muốn chinh phục người yêu của chang`.
Không! Không thể như thế, Việt nghe cái gì như sự ghen tức bốc lên đầu chan`g
và thế là chàng quyết định phải xem thư . Chàng xé toạc phong thư bên trong là
tờ giấy màu hồng! Hắn cố ý gởi gấm tình cảm à ! Việt làm mặt ngầu dù trong
phòng chỉ có mình chàng mà thôi. Tờ thư hồng thơm ngào ngạt can`g làm cho Việt
tức điên, chan`g mở to đôi mắt hết ga để nhìn cho kỹ những dòng chữ đánh máy
ngay thẳng nhưng thật đáng ghét: Ngày … tháng … Bội Ngọc rất thân thương! A! Hắn dám dùng danh từ ngọt lịm thế nữa kia! Việt cắn môi
lúc nào không hay, cố trấn tĩnh mình: - "Bình tĩnh đi nào! Để xem hắn là ai và hắn muốn
gì!" Tự vỗ về mình như thế, Việt mới đọc thêm: - … Lâu quá tụi mình không gặp nhau chắc Ngọc không quên anh
chứ hả! - "Thì ra hắn và Bội Ngọc từng thân thiết lắm!" Chàng đọc tiếp: - Thời gian trôi nhanh N nhỉ! Nhớ ngày ấy tụi mình vui ghê .
Nếu anh và em đừng xa nhau không chừng bây giờ mình đã nên chồng vợ … ! Trời! Con` thế nữa! Việt bị chao động mạnh như con sóng lớn
làm lắc lư cả con tàu, tự nhiên mà hơi thở chàng hào hển… tức nghẹn vô cùng. Không con` đủ can đảm nữa Việt nắm bàn tay chặt lai. và đương
nhiên "lá tư goi. tình cũ" bị bóp nhàu nát dưới cơn ghen tức của
chàng. Hầm hầm cái vẻ mặt, có lẽ hiện tươn.ng này lần đầu tiên xuất hiện tron
con người V, chàng bỏ luôn bữa an( điểm tâm cần thiết phải có và cũng quên mất
là sáng hôm nay mình có vài công việc phải làm. Việt giật mạnh cái áo sơ mi
trên mắc áo như chính nó là tác giả bức thư không băng, cái quần tây cũng bọ hằm
hè nặng tay, số phận cái lược còn thảm hại hơn, Việt cầm nó lên liền quăng một
cái lăn lóc tuốt vô gầm giường. Không dịu cơn bực tức, chàng dậm chân năm ba bảy
lần khiến khu chung cư muốn rung rinh rồi chàng xoè năm ngón tay làm cái bàn
cào đư lên mớ tóc cào hai ba lần, cũng may là tóc anh chàng mới hớt ngắn nên
không đến nổi rối như tổ quạ … Chàng vơ cái ổ khoá hậm hực ra khỏi phòng móc
khoá lại…bop' mạnh. Chợt có giọng nói rất là thân yêu: - Ah đi đâu sớm vậy ? Việt quay ra, Bội Ngọc mặc áo thun thể thao quần sọt làn da
trắng của nàng lấm tấm mồ hôi chắc mới đi tập thể dục về . Chàng trừng mắt trả
lời cụt ngủn cộc lốc : - Hỏi làm chi? Bội Ngọc tròn xoe mắt, phải nói là nàng cực kỳ kinh ngạc khi
nghe cái giọng đầu bất mãn cuả Việt Chưa hiểu chuyện gì nàng cau mặt hỏ ngay: - Gì kỳ vậy? Không kềm chế được lòng mình, Việt lườm người yêu rất kinh khủng
và phang một câu năng như đá: - Hừm! Thừ đồ giả dối! Bội Ngọc chưng hửng: - Hả! Cái gì giả dối! Anh sao vậy Việt? Việt nạt: - Đừng có hỏi tôi! Thứ đồ vờ vĩng, gạt gẫm ái tình! Từ kinh ngạc, Bội Ngọc trở nên tự ái nặng nề, trong người
nàng nóng phừng phừng bởi sự vô lý của người yêu . Nàng cố suy nghĩ lại để khẳng
định mình chă"ng làm gì cả, chẳng có lỗi gì cả . Vậy là tự nhiên giọng
nàng đanh đá dễ sợ: - Làm cái gì mà anh vô cớ mắng chửi tôi! Việt gằn giọng, mắt không ngơi tóe ra những đốm lửa: - Cô làm cái gì thi cô biết! Cô tưởng tôi là con nít hay sao
mà tiêp tục chơi trò "bịt mắt bắt dê". Đôi mắt Bội Ngọc trơn. trừng, cái miệng của nàng mím chặt rồi
bạnh ra: - Anh nói năng làm xàm bậy bạ, nếu anh không giải thích đàng
hoàng những gì anh nói thì anh đừng có trách tôi. Việt nổi xung: - Tôi không them` giải thích, am` cô cũng không xứng đáng cho
tôi giải thích. Hừm! Tôi mà biết vậy ngày đó cô xách nước lên cầu thang tôi đụng
mạnh hơn cho cô gẩy giò luôn. Bội Ngọc sửng sờ: - Xí! Đừng hòng! Anh đừng tưởNg tôi dễ để anh đụng té gẩy giọ
Chẳng qua hai cái xô nước nó không co giò nên mới té nhào thôi. Việt hậm hực đi xuống cầu thang gót giầy chàng nện ầm ầm. Bội
Ngọc háy một cái rồi xô cửa bước vô nah` dĩ nhiên cái cửa bị đóng ập mạnh tay,
nàng đi thẳng vô phòng tắm mở vòi xen xịt ào vô mặt mũi đầu tóc như cố tìm sự
nguội lạnh từ cái tức nóng bỏng tim. Nhìn vào kiếng Bội Ngọc thấy mặt mìng thật
dễ sợ, mắt hung hăng, làn môi cong veo bướng bỉnh sẳng sàng… cãi lộn. Bội Ngọc
thè lưỡi nhái , nàng tưởng tượng bóng nàng trong gương là Việt không bằng. Ngâm
nước hồi lâu Bội Ngọc thấy lạnh và nổi da gà nhưng trong lòng nàng sự bục tức
không ta, nàng hất nước tung tóe mu^'n hét lên: - "Hắn vô duyên, vô lý! Mình có lỗi gì mà bỗng dưng hắn
xung chứ!" Lau người qua loa cho ráo nước rồi Bội Ngọc lấy bộ đồ lửng
treo sẳn trong phòng tắm mặc. Nàng cầm cái lược bứơc ra khỏi ph`ong tắm thì đụng
Tố Nữ đến từ bao giờ không biết, Tố Nữ nheo mắt lạ lùng nở nụ cười nhìn Bội Ngọc
rồi thản nhiên cất tiếng hỏi: - Mày sao vậy ? Trông không được vui, "bò đá" ha? Lập tức Bội Ngọc quắc măt' mỉa mai: - Sao bữa nay mày có lòng tốt tăm tao sớm vậy ? Tố Nữ tỉnh queo: - Ờ thì nhớ mày nên đến thăm vậy mạ Mày thiệt tệ, bạn bè tao
đối xử tốt vậy con` hỏi giọng đểu nữa, x…í …xí! - Cám ơn! Cám ơn lòng tốt đáng nghi ngờ của mày. Tố Nữ nhột nhạt: - Mày nghi ngờ gì tao, hả "cái lu"! Bội Ngọc làm thinh gở tóc, thật ra nàng với Tố Nữ quen đốp
chát vậy chớ nàng có nghi ngờ gì Tố Nữ đâu. Tuy nhiên Bội Ngọc có hơi thấy lạ
là hôm nay Tố Nữ đến chơi sơm' vậy, mới có bảy giờ sáng! Tố Nữ đến cạnh Bội Ngọc hích vào tay nàng: - Cái mặt quau. quọ thấy ghê! Bộ có chuyện gì hả Ngoc.? Bội Ngọc vênh mặt: Bội Ngọc vênh mặt: - Ừ đó, có chuyện. Nhưng mắc mớ gì đên' mày! Tố Nữ cười nham nhở: - Hì! Có chuyện dễ xa nhau quá! Mình là bạn bè có gì thì nói
ra để cùng chia xẻ chứ! Bội Ngọc phồng mang thật bướng: - Nhưng mà tao không thích nói. Tố Nữ dại dột nói: - Mày hổng nói tao cũng biet^'t , xí! Bội Ngọc trợn mắt: - Mày hổng nói tao cũng biết, xí! Bội Ngọc trợn mắt: - Mày biết gi? Tố Nữ dại dột lần thứ hai, nàng nhún vai khinh khỉnh đáp: - Mày với ten Việt thương nhau lắm thì cắn nhau dau chớ còn
gì nữa. Bội Ngọc sử ng sốt: - Sao mày biết tao với anh Việt mới co chuyện? Tố Nữ ưỡng ngực kiêu hãnh: - Sao lại không biết! Xời ơi, tao chức đâu phải là ai tầm thường Bn nguýt: - Thôi đi, đùng có lao toét! Lâu lâu nói trúng được một lần
đã lên mặt. Nhìn mặt Bội Ngọc sửng sộ . Tố Nữ cố gắng lắm mới khỏi bật cười,
nàng làm điệu bộ sưa? giọng: - Làm gì nóng dữ vây.! Tao thành thật chia buồn "chuyện
sứt mẻ" của hai đứa mày đo. Bội Ngọc dài giọng: - Cám ơn…cạm…ơn…ợ.n… Tiếng cười khoái trá đã bắt đầu vỡ ra từ cổ hô/ng Tố Nữ nho
nhỏ: - Mày chưa ăn sáng phải hông? Tao bao mày đi ăn bún riêu nha
Ngọc! - Tao hông ăn. Tố Nữ chịh không nổi liền oà cười lớn: - Chuyện lạ à nghen! Tao nhớ mày đâu bao giờ từ chối lời mời
ăn uông. - Nhưng sáng nay không lòng dạ nào mà ăn uống. - Á ạ. nặng tình đến thế kia! Thì mày cứ ca& t…phụp đi là xong chứ gi. Bội Ngọc thở ra cái phì: - Mày đã từng đau khổ vì thằng Kiệt mà chẳng hiểu quái gì về
tình yêu cạ Hèn nào mày cứ thoi thóp đọc thân … Bội Ngọc rên rỉ nháy một bài hát: - ….Lỡ yêu rồi lam` sao "tu" được mày ơi…! Tố Nữ bịt mũi cười: - Nghĩa là mày không thể nào thiếu người ta! Vậy là mày tầm
thường hơn tao rồi, hãy coi tao đây.. một mình khỏe re, nhẹ te… Bội Ngọc hỉnh mũi: - Hổng dá, đâu, chẳng qua không có thằng nào dám yêu mày đó
chứ! Nếu bình thương` câu này chắc chắn là điều xúc phạm tự ái của
Tố Nữ rồi, nhưng hôm nay đặc biệt Tố Nữ không giận mà cừ hề hề: - Hổng dám yêu thì tao càng khỏ, con` mày yêu chi cho dữ đi để
rồi "cắn nhau" cũng dữ Bội Ngọc nghĩ lai. lúc nãy không dưng nàng bị người yêu mắng
một trận nặng lời thì phát tưc' trở lại, cơn tức làm mặt nàng đỏ ngầu dễ sợ: - Kệ xác tao! Sao mày ưa tóc mách tò mò nhiêu chuyện quá vậy
? Bội Ngọc lừ đừ, có lẽ nàng sắp phun ra nhừng lời ghê gớm đây,
nhìn vào mắt nàng là biết điều đó . Tố Nữ linh cảm "cơn bão" có thể đổ
bộ vào ngay căn phòng này mà trung tâm bão sẽ là trên cái đầu nàng vì thế nang`
hối hả rút lui để tránh sức gió tàn phá không ai biết hậu quả mà lường. - Thôi tao về đây Ngọc, tao có công chuyện cần gấp lắm. Tố Nữ bươn bã về ngay không chờ sự đồng 'y cuả Bội Ngọc . Khi
xuống hết lầu bốn rồi lầu ba chung cư, Tố Nữ mời ngồi thụp xuống lấy dep' da
lót ngồi cười ngặt nghẽo. Chương 2 - Hừm mày chọc nghẹo tao thì bây giờ dừng trách tao nha. Cười một lúc hảy cả nước mắt, Tố Nữ bất chợt nghĩ ra thêm một
kiểu nữa để chọc Bội Ngọc, nàng tức tốc đứng lên phóng hai bậc thang xuống dưới
lấy xe cub đến nhà của Thu Hà . May quá Thu Hà mới tập thể dục xong đang cuẩn bị
ngồi vào ăn điểm tâm , thấy Tố Nữ đến Thu Hà dùng chân đẩy cái ghế xích lại
phiá bạn: - Ngồi đây ăn sáng với tao luôn. Tố Nữ xua tay: - Không ! Không ! Tao không ăn và mày cũng đừng có ăn, Thu Hà
ơi. Hà nheo mắt: - Sao vậy ? Không ăn sáng ở đây chắc mày muốn bao tao ăn sáng
hả ? Tố Nữ bình thản nói: - Không fải tao bao mà con Ngọc nó có ý mời tụi mình đi
"Hồng Phát" ăn sáng . Eo ơi ! Ăn sáng ở Hồng Phát bá cháy à nha. - Nhưng măc' thấy mồ , sao con Ngọc hôm nay xôm thế, bộ nó
trúng số độc đắc hả ? Tố Nữ cũng không ngờ mình có khả năng làm diễn viên kịch nói
Trong Nhà Ngoài Phố. - Ồ ! Không quá may mắn đến như vậy . Số là người yêu của nó
vừa được lãng tiền thưởng ở cơ quan, "hắn" mời nó đi ăn , nó nghĩ đến
bọn mình nên "khều" hết đi cho vui. Hà khen: - À , con Ngọc với tên Việt này coi vậy mà tốt bụng ghê . Ờ
thì tụi mình đi , không thôi lại phụ lòng tốt của người ta. Tố Nữ cười khúc khích khiến Hà ngây người , ngạc nhiên : - Mày cười cái gì ? - Buổi sáng hôm nay vui tươi , tao cười mày không cho sao ? Hà nhún vai: - Không phải không cho mày cười mà tao thấy lạ vi ` hôm nay
may vui vẻ qúa đáng , vui vẻ hơn thường lệ. Tố Nữữ giải thích hoa loa: - Ờ thì tại vì tao có niềm vui thế thôi. Hà nhìn bạn, liếc mắt một lượt như dò xét cái gì rồi mới bắt
đầu cật vấn: - M`y mới "cua" được thằng bồ chăng ? Tố Nữ hếch ngược mắt, dáng dầy gò của nàng đứng dang tay chống
nạnh nhin tức cười, nàng cãi : - Bộ kiếm được bồ mới vui sao ? Mày nghĩ như vậy là coi tao tầm
thường rồi. - Nếu không phải thì thôi, chứ làm gì mà thấy ghê, thôi đi
thôi Tố Nữ. Hà nói xong chỏ miệng vào phòng mẹ : - Con đến nhà của ban. Chút mẹ Ơi ! là con gái cưng Hà rất được nuông chìu, nên` sự tự do trong
sinh hoạt của nàng rất thoải mái . Nàng nói qua với mẹ xong là nắm tay Tố Nữ đi
lền: - M`y đến tao bằng gì Tô" nữ ? - Cub - Vậy xe ai nấy đi nha ! - Okie Hai cô gái hồn nhiên lái xe trên phố, Hà bao giờ tính khí
cũng như con trai lái xe là lướt dùn đường đông .Tố Nữ cẩn thận hơn, nàng dặn bạn: - Mày đến kêu con Thanh An và Tử Duyên đi Hà . Con` tao ghé về
nhà thay đồ … vía cái đã rồi sẽ bay đến nhà con Ngọc ngay . Tụi mày nhớ đến mau
kẻi nó chờ nha ! Tố Nữ chờ Hà gật đầu là nàng biến thẳng về nhà , ung dung ngồi
trước tô múc nước lèo beó và ngọt lịm đưa lên môi tự thưởng cho mình Trong khi đó Thu Hà khồng hề hay biết gì cả, nàng đến nhà
Thanh An rủ Thanh An và Tử Duyên cùng đi. Nhưng Tử Duyên thật thà nói: - Duyên ăn sáng với anh Tịnh rồi, với lại "cái bụng"
của Duyên kỳ quá nên Duyên hỏng muốn đi đâu Thu Hà nghe và thấy có lý nên thông cảm cho "bà bầu"
nàng kéo Ta ra xe: - Lẹ lên , mày lúc nào cũng lề mệ Mai mốt về nhà chồng là liệu
hồn đó nha! Thanh An mỉm cười: - Hổng lo, mẹ anh Hiếu rất thương tao. Bao? đảm hổng có trục
trặc trên xa lộ. - Ờ thì tao cũng cầu cho mày. Mà hai đứa bây chừng nào cưới! Thanh An cắn móng tay đáp: - Anh Hiếu về quê xin phép ba mẹ tao cho cưới hoài, nhưng tao
thì.. ngại quá hà. Thu Hà nói lớn: - Ngại khỉ khô gì! Trong nhóm mày là đứa bày đặt yêu trước hết,
để lời thề hứa thuở nữ sinh bị phá hủy, con` làm bộ nữa! Thanh An tỏ ra rất chân thật khi tâm sự: - Thiệt mà, tao đâu có làm bộ . Cứ mỗi lần nghe ba má hỏi ý
kiến về chuyện đám cưới là tao thấy run run không hiểu là tại vì sao nữa. Thu Hà cười tươi đầy thông cảm: - Cưới nhau thì vui, chứ có gì mà run! Thanh An vặn lại bạn: - Sao mày vời tên Thông không cưới đi mà hối tao ? Thu Hà trề môi: - Hắn ăn chơi như quỷ, cưới hắn về để tao nuôi hắn hả! Thanh An cau mày: - Sao mày biết Lữ Thông ăn chơi ? Thu Hà cắn môi: - Sao tao không biết! Hắn ưa đi chơi voi+'i bụi bạn xấu, uống
bia như uống nước, rồi đàn đúm, quậy quạng, riết rồi tao thấy chán ghê. Thanh An tỏ vẻ ngạc nhiên: - Uả! Lữ Thông mà sinh tật thế à! Thu Hà bực dọc: - Cũng tại hắn ỷ con nah` giàu thích gần mực cho đen chớ
không thích gần đèn cho sáng. Thanh An ngồi phía sau xe của Thu Hà ngập ngừng nói: - Hay là … bọn mình họp nhóm rồi phê bình hạnh kiểm của hắn! Thu Hà tống mạnh tay ga cho xe chạy nhanh: - Không nghĩa lý gì đâu, tụi mình đâu phải là những thầy cô
giáo hay cha mẹ của hắn mà hắn sợ. Thanh An làm thinh, đưa tay mân mê vài sợi tóc của Thu Hà, chợt
Thu Hà tâm sự thêm: - Nhiều khi tao muốn cắt bụp cho xong nợ, nhưng rồi hắn lại
bò tời ca bài nỉ non … "về đây bên nhau ta nốt lại tình xưa … " và thế
là tao lại yếu mềm để cho hắn làm huề . Cứ vậy hắn giỡn mặt hoài tao ghét quá
đi mất! Thanh An ra chiều suy nghĩ: - Tại sao kỳ này Lữ Thông hư như thế ? Đáng lẽ Hà phải dùng
tình cảm hướng thiện hắn chứ! Thu Hà thở dài thượt: - Tao nói hắn chừng mấy câu là sinh chuyện. Thây kệ hắn! Thôi
mình đừng nhắc tới nữa. Hai đứa im lặng suốt khoảng đường còn lại, cho đến khi leo hết
thang lầu chung cư, hai nàng thở hào hển. Thu Hà cằn nhằn: - Mỗi lần đến nhà con Ngọc là mệt bắt chết hà, nhà gì đâu ở
tuốt trên trời, chán ghê! Thanh An nhỏ nhẹ: - Thông cảm đi, làu bàu hoài cái mặt mày mất duyên, biết
không? - Không biết nó mời mình đi Hồng Phát đãi món gì cho xứng
đáng công sức tụi mình leo lên đây mệt muốn chết! À, mà con Tố Nữ đến chưa nhỉ! Thanh An cười: - Dạo này con Nữ diện lắm, chắc nó còn mắc kẹt cái công trìng
tô vẽ mắt xanh, môi đỏ. Thu Hà oang oang: - Thì mình xông vô nhà con Ngọc chờ nó chứ sao bây giờ! Thu Hà đưa tay đập cửa nhà Bội Ngọc ầm ầm, Bội Ngọc thò đầu
ra, gương mặt nàng vẫn con` nguyên nét bí xị . Thấy các bạn Bội Ngọc bắt đầu mở
miệng: - Tụi mày làm gì kéo tới nhà tao như nhà tao có đại hội vậy ? Thu Hà trợn mắt: - Con khỉ này! Mày mời tụi tao tới còn nói giọng đó hả ! Bội Ngọc chưng hửng tròn xoe mắt chỉ tay vào ngực mình: - Tao mời tụi mày! Mà với mục đích gi?
Thanh An vui vẽ vỗ vai Bội Ngọc: - Tao khổ với mày quá, cái mắt giả bộ nhìn dễ ghét ghê. Bội Ngọc tức mì nh hét: - Tao không có giả bộ, tao không hiểu tụi bay làm cái quái gì
đây! Sáng sớm thì cây tăm đến chả có mục đích gì ngoài sự quấy rối, giờ đến hai
đứa mày, nghĩa là gì mau nói ra! Thanh An ngơ ngác nhìn Bội Ngọc rồi nhìn Thu Hà, Thu Hà thì nổi
sùng: - Đừng có cà chớn à nha! Tao không có th` giờ đâu. Mau qua
"nắm đầu" tên Việt của mày qua đâu rồi dẩn tụi tao đi Hồng Phát ăn
sáng, tao đói lắm rồi. Bội Ngọc trố mắt kinh ngạc: - Kêu anh Việt đi Hồng Phát ăn sáng à , ai mời ha? - Mày chứ ai. - Tao mời hồi nao? Thu Hà phòng mang sắt nổi nóng nhưng Thanh An từ tốn nói: - Con Nữ nói mày với anh Việt mời cả nhóm tụi mình đi Hồng
Phát ăn sáng ma. Giời thì Bội Ngọc đã hiểu Tố Nữ chơi xỏ mình, nàng dậm chân,
chửi toáng lên: - Tổ khỉ con Tố Nữ! Đồ "cay tăm" láu ca. Thu Hà vừ tưc nhưng vừa mắc cười, cô nàng cố nín nhưng không
nuín được liền bật lên cười khanh khách, Thanh An cũng vậy đổ cả vào người Thu
Hà mà cười. Trong khi Bội Ngọc vừa rủa vừa như phân bày: - Tụi mày nhĩ coi bạn bè mà nó chơi tao vậy đó hỏi có tức
can`h hông không chử Tao với anh Việt sáng sớm nay mới có chuyện "khiêu
chiến" với nhau tình hình vẫn còn đầu căng thẳmg ở đó mà ăn với uống. Thanh An hỏi liền: - Ủa! Mày với anh Việt có chuyện à, nguyên do? - Tao còn chưa rõ nguyên do. Thu Hà trố mắt: - Gì kỳ vậy, mày nói rõ đầu đuôi cho tao nghe coi! Giọng Bội Ngọc vẫn đầ vẻ mấ ức: - Sáng này tao tập thể dục trên sân thươn.g, đi xuống gặp hắn
trước cửa ph òng. Thế là tự dưng hắn mắng tao một trận không tiếc lời rồi đùng
đùng bỏ di không cho tao biết tại sao hết. Thanh An đăm chiêu có vẽ suy nghĩ: - Nhất định phải có vấn đề gì đây mà anh Việt rất tức nên
không thèm nói ra. Bội Ngọc cãi: - Vất đề gì phải nói ra để tao biết tao đã làm gì chứ! Thu Hà đồng tình với nhận xét của Thanh An, nàng vung tay
nói: - Để tao đi gặp Việt hỏ cho ra lẽ thì biết. Bội Ngọc nói: - Hắn không có ở nhà, hồi nãy đã đi Đâu rồi. Thu Hà ôm bụng: - Được rồi, chuyện đó tíng sau, bây giờ mày kiếm gì cho tao dằn
bao tử đạ Nói thiệt với mày tao gụt cái vụ đi Hồng Phát này là tao tức ngang cổ
đó nha! Bội Ngọc nhún vai: - Mày đi mà xé xác con Nữ chấm muốt tiêu ăn, tao không có lỗi. Thanh An vỗ vai Bội Ngọc: - ĐỂ xử con Nữ sau, tao chưa ăn sáng nên đói lắm, nhà mày có
gì ăn đỡ không ? Bội Ngọc lừn g khừng không thấy nhiệt tình: - Xuống chân cầu thang ăn bún ốc vậy. Thanh An giãy nãy: - Thôi tao không thíc xuống dưới đâu, lát bò lên tới đây chắc
tao qua đời. Thu Hà cốc đầu Thanh An: - Con này lười ghê gớm, hổng lẽ mua về dâng tận miệng mày! Bội Ngọc nhấc người đứng lên: - Con khỉ! Lười thì ngồi đó tao lấy cơm nguội cho tụi mày ăn
với xì dầu đỡ bụng. Thu Hà nhăn nhó một chút còn Thanh An thì dễ dãi chất thuận
ngay: - Cũng tốt rồi, mau đem ra đây! Thu Hà làu bàu: - Xí! Người ta leo cầu thang hụt hơi nó đãi cơm nguội xì dầu. Thanh An hích Thu Hà một cái: - Mày khó tánh quá, thông cảm cho nó một tí đi, cằn nhằn hoài
mất lòng bạn bè ghê nơi! Bội Ngọc đem nồi cơm nguội đến cho các bạn, Thu Hà háu táu mở
ra rồi la lớn: - Cơm nguội đâu? Không có một hột, tụi mày nhìn coi! Thanh An ngó vô nồi cơm đã sạch bách, còn Bội Ngọc thì thở
ra: - Hữ! Mấy đưa em tao chắc "dộng" hết rồ, bữa nay
ngày gì mà xui xeo? dữ! Thanh An hết ý kiến nhưng Thu Hà thì không thể nhịn được: - Xúi quẩy! Hôm qua tao đi coi bói được biết bữa nay xuất
hành xúi quẩy vậy mà rút cục vẫn.. xui xẻo. Bội Ngọc đang sầu thảm , nàng nổi khùng với Thu Hà luôn: - Tao mệt vời mày quá! Đã bệnh con Tố Nữ hay lải nhãi như bà
già mày cũng không khác gì nó. Thanh An dịu dà ng can: - Thôi, thô, hai đứa không dưng to tiếng. Tao biết con Ngọc
đang buồn còn con Hà đang đói, tốt nhất là tụi bây ở đây lo nấu nước sôi để tao
xuống dưới mua mì goí ăn nhé! Bội Ngọc không nói gì, Thu Hà ngủng ngoẳng lườm Bội Ngọc - Hồi đó n hóm tụi mi nh vui vẽ biết bao và đâu có đưa nào biết
buồn, cũng tại ba cái vụ tình yêu lộn xộn mới làm rắc rối đủ thư chuyện. Phải
mà tụi bay biết nghe lời tao giữ lời thề hưa thì đã không đến nổi nào. Bội Ngọc trề môi: - Hổng dám đâu! Làm như mày không yêu hả ? Mày vơi Lữ Thông
còn mùi quá cha thiên hạ, ở đó mà nói kẻ khác. Thu Hà cãi: - Nhưng tao đâu phải là kẻ đầu tiên phạm lời thê. Thu Hà lia mắt vào mặt Thanh An khiến nàng nhột nhạt cúi đầu,
mân mê những ngón taỵ Bội Ngọc nói trống không: - Xí! Không cần biết đứa nào yêu trước yêu sau, nhưng đứa nào
cũng chẳng tốt lành gì . Vậy đừng đổ thừa tại tình yêu. Thu Hà cắc cớ: - Nếu vậy mày và tên Việt có giận nhau cũng đừng mang bộ mặt
đưa đám với bạn bè. Bội Ngọc đuốt lý, song vẫ cương: - Cái mặt của tao có thế nào cũng kệ tao, ai biểu tụi mày tới
vào lúc không thích hợp. Thu Hà gây gổ: - Nói chung là mày muốn tống cổ tụi tao về phải không? Không có đủ can đảm gâl.t đầu, Bội Ngọc tiu nghỉu làm thinh.
Thanh An phải chen vào: - Thu Hà làm ơn bớt xung một chút đi mà, còn Bội Ngọc bớt quạu
quọ . Hai đứa cứ hung hăng cãi hoài tao rầu quá. Thấy không khí dụu xuống chút đĩnh, Thanh An định đi mua mì ăn
liền, nàng vừa mở cửa phòng nhà Bội Ngọc thì đụng Việt mới từ dưới lên hêt
thang lầu, nàng kêu lên: - Anh Việt về kià Hà, Ngọc! Bội Ngọc bĩu môi: - Kệ xác hắn! Thu Hà đứng phắt lên: - Để tao làm việc với hắn. Không chờ ai can ngăn Thu Hà phóc ngay ra cử chận đường Việt: - Anh Việt! cho Hà nói chuyên một chút. Việt hơi bất ngờ nhưng rồi cũng cười: - Ã Hà với An mới tới chơi nhà Ngọc hả ? Vô nhà anh chơi một
chút nhé! Thu Hà nóng nảy: - Em không có thì giờ rảnh mà đi chơi, chẳng qua bị "mắc
bẩy" thôi, nhưng không thèm nói chuyện đo nữa. Anh nghe em hỏi đây thật ra
anh và con N. đã xảy ra chuyện gì chứ ? Việt nhún vai rồi trách móc: - Anh đã bị dối lừa nên anh rất rức, thật ra cái nhóm
"Ngũ quái giai nhân" của em hồi trước thề không được yêu ai chỉ là lời
thề dỏm … Thu Hà nhăn mặt: - Ê .. ê! Anh nói vậy là đụng tự ái cả đám à nha! Anh có biết
tui là nhóm trưởng và anh phải chịu trách nhiệm những gì anh nói ra! Việt tỏ ra dửng dưng, chàng lấy chìa khoá mở cửa ph`ong và
Thu Hà tự nhiên ào vào hối thúc: - Anh trả lời đi, cớ gì anh vơ đũa cả nắm! Anh và con Ngọc
thì … kệ anh, sao anh động chạm đến tụi tui ? Việt tìm lá thư bị bóp nhàu đưa cho Thu Hà với câu nói: - Anh không cần giải thích, em đọc đi khắc tự hiểu. Thu Hà chụp ngay và banh ra đọc ngấu nghiến, khi đọc xong
nàng đâm hoang mang: - Gì kỳ vậy, tui biết con Ngọc ngoài anh ra no đâu có quen
ai. Việt nhếch môi: - Vậy em lý giải sao về lá tư này ? Thu Hà bối rối: - Có thể … có thể ai đo muốn phá chơi chăng ? - Ai phá ? Anh đâu co chọc ghẹo thiên hạ mà họ phá nah. - Thôi được, anh cho em mượn lá thư này về đưa cho con Ngọc
coi, nó cũng không biết vì sao anh giận nó.
Việt không nói gì, Thu Hà chạy vụt ra khỏi phòng của Việt và
ào vào phòng nhà Bội Ngọc. Thấy hai đưa nó đang nồi bí xị trên ghế, nàng la lớn
: - Rõ rồi đây, mày coi nè Bội Ngọc! Bội Ngọc và Thanh An túm tụm đầu lai. đọc lá thư bằng chữ
đánh máy, đọc xong Bội Ngọc tức giận : `- Đứa nào chơi cái trò này, tao mà biết được tao thề sẽ bẻ
cái xương sườn số tám của nó. Thanh An nói: - Nhưng ai mà lại đùa giỡn kiểi chết người này hả ? Thu Hà nói xuôi: - Làm sao biết được! Nếu biết thì đã chẳng có chuyện đời xảy
ra. Bội Ngọc ngẫm nghĩ hồi lâu, nàng nhớ lai. các sự việc từ sáng
đến giờ, chợt bậm môi: - Đích thị là con Tố Nữ chơi tao chớ không ai vào đây. Thanh An chớp chớp mắt lưỡng lự , không dám hâp' tâp' đồng
tình với Bội Ngọc . Song Thu Hà thì hưởng ứng ngay: - Đúng rồi! Đích thị là nó chớ không ai khác. Thanh An ôn tồn: - Chưa có bằng cớ mà nói thế dễ mích lòng bạn bè lắm . Tao
nghĩ là tụi mày nên bình tĩng để xá minh đã nào. Bội Ngọc nói: - Tao đến nhà con Nữ ngay bây giờ. Thanh An lo lắng: - Rồi mày sẽ làm gì nó ? - Tao hỏi nó có phải nó chơi tao không ? Thu Hà chen vào: - Đời nào nó chịu nhận Bội Ngọc dứt khoát: - Nó sẽ phải nhận. Bội Ngọc đi lục quần áo để thay đổi trước khi ra đường phố,
Thu Hà và Thanh An hìn nhau không có ý kiến. Thanh An rủ Thu Hà: - Thôi mình về chớ ở đây làm chi nữa. Thu Hà gật đầu rồi rờ bụng: - Ôi trời! Mình lo chuyện của thiên hạ mà quên là cái bụng từ
sáng đến giờ rỗng không đói muốn chết. - Ữ, tao cũng đói lắm. Rồi Thanh An đề nghị : - Hay mình đến phòng răng anh H rủ ảnh cùng đi ăn sáng. Thu Hà chối từ đây đẩy: - Thôi, thôi, tao hổng ham mà cũng hổng dại để tụi mày thừa
cơ có dịp gặp mặt người yêu vào buổi sáng. Thanh An ửng hồng má e thẹn nói nhỏ: - Mày kỳ quá, là tao chỉ nghĩ cho vui chớ có ý gì đâu. Thu Hà cười: - Có trời mới biết cái ý của mày! Hai nàng hơ lơn' với Bội Ngọc rồi "thả dốc" xuống
thang lầu khu chung cự Buổi sáng dần trôi qua … trong lòng họ chẳng buồn mà
cũng chẳng vui. Chương 3 Cuộc picnic hôm nay gồm tám người: Thanh An, Hiếu đi chung xe
cub, Thanh Tịnh và Tử Duyên một xe Cub, Việt và Bội Ngọc đã "huề" với
nhau sau cuộc hiểu lầm mà thủ phạm chính là Tố Nữ . Họ vui vẽ trở lai. và dĩ
nhiên là yêu nhau nhiều hơn, hai con người "phì nhiêu" này thì chở
nhau trên chiếc Đ mới tậu của Việt, họ là cặp hí hửng nhất mà cũng … cà tửng nhất.
Thu Hà hôm nay mặc "short" trắng đi chiếc LẠ ngầu dễ sợ nhưng lại đi
cô đơn có một mình, Lữ Thông không tam dự cuộc vu, nguyên do thì ai mà biết cho
được! Tố Nữ thì muôn thuở độc thân rồi, cô nàng đã gầy gò lại diên. quần jean
bó sát nhìn càng "thiếu cơm" làm sao, thấy mà thương … hại ! Áo thun
rộng thùng thình in chim cò hoa hoét đủ màu sặc sỡ khiến Tố Nữ trở nên "bụi"
không kém Thu Hà, nàng đi một mìng chiếc Dream ii, đuôi xe quá dài mà nàng thì
quá ốm nên yên xe có vẻ thênh thang. Nắng chủ nhật làm ửng hồng những đôi má thắm,
gío bay lan` tóc về phiá sau khiến Tử Duyên cứ đưa tay giữ lại . Thanh Tịnh âu
yếm quay hỏi vợ: - Em mệt không? Tử Duyên tưa. má vào lưng chồng: - Lâu lâu mới có dịp đi picnic vơ;i bạn bè, em thấy vui lắm. Thanh Tịnh còn tả một tày cầm lái để nắm bàn tay mềm dịu củ vợ: - Sao em không đề nghị với bạn bè mỗi tháng tổ chức picnic một
lần cho vui. Tử Duyên mỉ cười vì cảm nhận được tình yêu từ chồng truyền
sang: - TẠia nah không biết chứ hồi nào đến giờ kẻ chuyên môn nghĩ
ra trò nghịch phá hoặc đưa ra ý kiến gì là con Hà, con Nữ voi"i con Ngọc
chớ em và Thanh An chỉ có … chấp hành. Thanh Tịnh bóp mạnh tay nàng một cái đùa: - Chà ! Bộ mấy nhỏ đó ăn hiêp' bà xã anh dữ vậy sao? - Nhưng mà tụi nó đưa nào cũng tốt bụng lắm anh à. - Ừ thì anh biết nên anh rất hào đồng với mấy nho? Đia. điểm củ cuộc pinic này là suối Lồ ô, chưa đến nơi đã
nghe nhiều cái miệng la ó: - Tụi bay có đem theo bộ bài để bụi mình "chặt hẻo không
? Tiếng Bội Ngọc lấn át hết thảy: - Tao không thích nhai bánh mì thịt nguội à nha ! Tao thíc
cơm lâũ mắm đặc sản VN Tố Nữ trề môi: - Xí! Mày có giỏi làm "thủ quỷ" nhóm đi nè ! Thừa
thì cho mày hưởng mà thiếu thì bỏ tiền túi ra đáp vào ! Bội Ngọc ngồi phía sau Việt lè lưỡi nhái : - Mày có một thân một mình nhận chức vụ cao quý ấy là chính
đáng là vinh dự rồi còn cằn nhằn nữa, tao thì … bận lắm. Tố Nữ tức lắm liền nguýt Bội Ngọc một cái suýt lạng cả xe,
trong khi đó Bội Ngọc khoái chí cười khanh khách. Việt nói: - Sao em với nhỏ Nữ không hợp nhau vậy ? - Ữ, từ nào đến giờ em với nó vốn không hợp khẩu. Chỉ cần đối
đáp đôi ba câu là có chuyện liền . Vì vậy mà bữ hổm nó bày đặt đánh máy một bức
thư tình nặc danh gởi cho anh khiến anh hiểu lầm suýt chút nữ đòi "xù
" em đó. Việt hích nhẹ chõ tay vào người nàng: - Nhắc mãi, người ta đã xin lỗi rồi con` cô tình nhắc nữa. Bội Ngọc hạ thấp giọng, nàng sợ kẻ khác nghe lén dù rằng tiếng
máy xe khá ồn ào: - Ai mà cố tình, nh+ng kẻ đáng chửi trong vụ này không phải
anh. Việt dãn hoà: - Chắc Tố Nữ cũng muốn đùa cho vui thôi mà. - Thì nó cũng nói như vậy khi em đến nah` nó hỏi, nh+ng em
không tha cho nó đâu, em sẽ có cách "trả thù" Việt xuề xoà: - Bạn bè mà, thù hằn gì! Bội Ngọc mím mím môi tự đắc: - Em có cách rồi, để về nhà em nói anh nghe nhưng anh tuyệt đối
phải giữ bí mất đ'o nha! Việt nhướng mắt: - Anh không hiểu em sẽ làm gì nữa. Bội Ngọc tỏ vẽ bí mật: - Rồi anh sẽ biếy Bội Ngọc này không bao giờ chịu thua
"cây tăm" Việt lắc đầu, chàng cũng hết biết cô nàng mà chàng yêu sẽ
con` xuất chiêu nào nữa trong cái công cuộc phục th`u. Cả nhóm đến đia. điểm, Thanh An và Tử Duyên siêng năng lui
cui dọn dẹp chỗ sinh hoạt cho cả nhóm , Bội Ngọc th`i bận nhop' nhép thứ gì đó
mãi không thấy cái miệng nàng ngĩ ngơi, Thu Hà lừ đừ không nhanh nhẹn ngồi bó gối
ở một góc, Tố Nữ thì nghêu ngao hát một đoạn nhạc tình buồn đứt ruột . Không
hi^?u sao Thu Hà đâm ra bực bội nàng nhìn Tố Nữ hét: - Mày im giùm tao được không Nữ, bữa nay mày hứng cái gì mà
rên rỉ hoài vậy Tố Nữ nhăn mặt : - Mày mới lảng xẹt à nha! Tao hát miệng tao, mày hổng nghe
thì thôi khi không lại sinh sự với tao hà. Bội Ngọc có dịp chỏ miê/ng: - Thà tụi bay cãi lộn tao nghe vui lỗ tai hơn nghe cây tăm mở
máy cát- sét băng nhão. Lập tức Tố Nữ quay phắt qua Bội Ngọc: - Đồ cái lu ! Đừng hòng tưới dầu vào lửa. Bn nheo mắt cười khì, miệng nàng không quên nhai nhai tiếp: - Xời ơi, sao mày hung hăng dữ vậy cây tăm ! Nè thôi nhai một
cục sinh gôm để cái miệng c'o công việc đi! Tố Nữ quăn mũi: - Hổng thèm. - Cám ơn nha! Tao vẫn lo một cục sinh gôm phải hy sinh không
đúng chỗ. Tố Nữ toan sững cổ nhưng Tử Duyên đã vội vàng can: - Cho tao xin đi tụi bay, có anh Tin.h nah Hiếu và Viết tụi
bay cãi lộn lớn tiếng hoài không xấu hổ sao ? Chiến trường im đi được vài phút nhưng rồi cũng tiếng của Tố
Nữ , quả thật người ta kêu nàng bằng "bà già" nói dai nói dài cũng chẳng
sai ! - Xấu mặt nó chư tao có một thân một mình sợ gì ai Thanh An nhỏ nhẹ lên tiếng: - Thôi các bạn "ngũ quái giai nhân" tụi mình hồi
nào tới giờ quá hiểu tánh nhau rồi, Bay^ giờ Tố Nữ vơpi Bội Ngọc tạm gác hai
cái miệng kắc khẩu lại nha để cuộc vui của chúng ta trọn vẹn nè. Mọi người im lặng. Hiếu thầm thì bên tai Thanh An: - Mình đã chọn lầm ngày đi chơi, hình như nhóm của tụi em hôm
nay làm sao ấy. Thu Hà không vui, Nữ và Ngọc thì hổn chiến hoài, hay là mình về
đi thôi. Thanh An lắc đầu: - Đừng làm thế anh Hiếu, từ xưa giờ em chưa khi nào bỏ dỡ cuộc
vui .Lữ Thông hôm nay không có mặt trong khi bữ hổm hắn là người hưởng ứng đầu
tiên, Em có cảm giác tình cảm của tụi nó có vất đề. Hiếu thắc mắc: - Nhưng vấn đề gì, chắc là những giận hờn cỏn con phải không? Thanh An đã được Thu Hà tâm sự sơ sơ về Lữ Thông ăn chơi quá
mạng, giao du với thành phần bạn bè không tốt . Nhưng tôn tron.ng bạn nàng không
nói ra cho người yêu biết mà chỉ lãng qua chuyện khác: - Anh Hai đang dọn sạch đám cỏ kià, anh Hiếu mau phụ anh Hai
đi. - Ờ để anh phu. Hiếu xắn tay áo và bắt đầu ngay, vài phút sau cả nhóm ngồi
quây quần trên những tờ báo trải rộng . Bội Ngọc vui vẽ xoa tay: - Bây giờ ăn cái gì trước bụi bay! Tố Nữ ngứa miệng bèn đáp: - Bộ mày sinh ra trên đời chỉ để ăn thôi hả Sao mày ham ăn
thê? Bội Ngọc tỉnh khô: - Cứ cho là như thế cũng chẳng chết thằng Tây nào . Ăn nhiều
to khoẻ beó bền chớ có sao đâu. Tử Duyên đề nghị át đi cơn kịch chiến có thể xảy ra: - Mình hát bài gì đi cho không khí sôi đông một chút. Bội Ngọc giơ tay: - Tui xung phong hát trước. Nói là làm nàng cất giọng nhay lập tức: - Nếu chiều nay không có anh, ai sẽ đưa em về . Tời sắp đổ
mưa ngâu, sao em còn đứng đó, có phải em giân. Anh? Có phải em giận … Bội Ngọc chưa dứt câu Thu Hà hét như khóc: - Đùng có hát nữ được không? Bội Ngọc bụ cụt hứng tắt ngấm giọng hát đang sung, nành nhún
vai: - Tao nghĩ mày phải đến bện viện để tim` nguyên do nổi khùng
bất tử của mày. Thanh Tịnh ôn tồn nhìn Thu Hà nói: - Cô bé có điều chi bực dọc hãy nói ra để cả nhóm m`inh cùng
mổ xẽ … xin hỗi cùng chia sẽ. Có lẽ với Thu Hà, nàng chỉ nể một mình Thanh Tịnh vì chàn g
là anh Hai của Thanh An và con` là một bác sị Hiếu thi không nhằm nhò gì với
nhóm "Ngũ quái" chàng đã từng bị khốn khổ khi mời dò dẫm tìm đường
thám hiểm trái tim của một thành viên nhóm Ngũ quái. Thu Hà lặng im vài giây, rồi nàng ngước lên vẻ bình thản: - Không có gì đâu anh Hai, chảng qua là trong người em không
được khỏe nên hay bực bội vậy mà. Thanh Tịnh tỏ ra lo lắng : - Hay là cô bé uống thuốc nhé ! Thu Hà khẽ nhăn mặt : - Ồ không, không đến nổi trầm trọng như thế đâu anh Hai. Trong lòng Thu Hà thầm hậm hực: "Đúng là bác sĩ ! Động chút là uống thu^'c .. uống thuốc
, hừ … hừm!" Việt thấy ngán mấy chuyện lủng củng vắt của mấy cô be, chàng
liền rủ rê Hiếu và Tố Nữ : - Tụi mình chắt hẻo thôi các bạn ! Hiếu đồng ý và lập tức bộ bài Tây được ném ra, Thu Hà nhảy
ngay vào: - Mi^.t mình tui một tụ cấm ai ké. Tố Nữ cũng xếp tròn chân: - Tui cũng một tu. Thết là bắt buộc Bội Ngọc với Việt ngồi chung một tụ, còn
lai. là Hiếu với Thanh An . Tuy không thích những con bài Tây nhưng Thanh An vẫn
cận kề ngồi cạnh người yêu , trông họ đẹp đôi như một đôi tiên đồng - ngọc nữ
Thanh Tịnh tìm mắt vợ để mỉm cười: - Hai vợ chồng mình chỉ có nưo"c là đi dạo một vòng suối
Lồ ô. Trong khi cái sòng chặt hẻo lưu đông bắt đầu ỏm tỏi vì sự kiện
Việt và Bội Ngọc để thúi hai con heo đẻ, tiếng cười khoái trá của Tố Nữ tuôn
dài luồn cả qua hàng cây thì Thanh Tịnh dìu Tử Duyên chầm chậm từng bước nhàn
du hạnh phúc. Tử Duyên chợt hỏi chồng:
- Anh nè, anh muốn em sanh cho anh con trai hay con gái ? Thanh Tịnh mỉm cười: - Con trai hay con gái cũng tốt, nhưng nếu đứa con gái thật
giôn'g em, anh sẽ thương thật nhiều. Tử Duyên cười sung sướng khẽ nép mình bên vai chồng: - Em lại thích con trai đầu lòng thật giống anh, để mõi khi
anh đi trực em nhìn con mà đỡ nhớ anh. Thanh Tịnh siết chặt bàn tay vợ trong lòng chàng ngấm ngầm một
nỗi băn khoăn khó tả . Tử Duyên nhạy cảm nhận ra ánh mắt bổng đăm chiêu của chồng,
nàng lay chàng: - Anh sao vậy Thanh Tịnh ? Không bằng lòng em thích con trai
đầu lòng ư ? Thanh Tịnh âu yếm hôn phớt trên má Tử Duyên: - Ồ không, không phải như thế. - Thết sao anh bổng đâm chiêu ? Suy nghĩ một lát Thanh Tịnh quyết định không giấu vợ nữa: - Ở bện viện đề cử anh đi Đức một năm tu nghiệp chuyên môn kỹ
thuật giải phẫu mắt … Tử Duyên hấp tấp nhắt lời chồng: - Và anh vì thương em không nỡ đê/ em một mình ở nhà nên toan
từ chối cơ hội quí giá này phải không ? Thanh Tịnh gật đầu xác nhận khiến Tử Duyên cau mày nói dồn dập
: - Anh Tịnh ơi anh đã bỏ lỡ cơ hội qúi báu rồi, tại sao anh lại
giấu em cái chuyện như thế chứ! Em ở nhà con` có Thanh An, có các bạn và gia
đình em nữa . Dù thương nhớ anh em vẫn cố chịu đưng được mà, anh hãy mau gặp thủ
trưởng và xin rút lại lời từ chối của anh. Tử Duyên nói xong thở manh mẽ vì mệt Thanh Tịnh âu yếm nânh cầm
vợ: - Con của mình hành hạ em nhiều lắm phải không ? Tử Duyên mỉ cười để chồng dan tâm: - Ai ở thời kỳ thai nghén cũng mệt mỏi thế thôi, nhưng qua mấy
tháng đầu em sẽ bình thường. Trở lai. chuyện của anh, em muốn anh đừng vì em mà
bỏ lỡ cơ hội tiến thân . Trong tương lai anh có thể là các sĩ trưởng khoa. Thanh Tịnh cùng vợ ngồi xuống một gốc sạch sẽ và mát mẽ,
chàng suy nghĩ rồi nhìn vợ không hết băn khoăn trăn trở : - anh đi những một năm, nghĩa là khu em sanh nở không có anh
bên cạnh để lo lắng cho em và con, anh không muốn như vậy Duyên à. Tử Duyên trao cho chồng ánh mắt chan chứa yêu thương: - Anh à, anh khéo lo quá đi. Anh cũng biết là em còn bạn bè
và gia đình. Khi sanh em sẽ nghĩ đến anh và con thật nhiều, vậy là em sẽ vượt
qua tất cả đau đớn. Cuối cùng không muốn phụ lòng của người vợ yêu dấu . Thanh Tịnh
đành quyết định : - Thôi được, anh xin tuân lệnh bà xã và ngày mai anh sẽ tiến
hành các thủ tục cần thiết. Trong khi vợ chồng Thanh Tịnh, Tử Duyên trao đổi câu chuyện
tương lai với hạnh phúc hiện tại thì ở đàng kia sòng bái tiến lên càng lúc càng
ồn ào bởo những tiếng la ó om sòm. Người ta dễ nhận ra cái giọng có công xuốt
to nhất la của Bội Ngọc, nh+ng khi Tố Nữ đánh thế nào để thúi hai con heo đỏ
thì tiếng của nàng con` hơ n cả tiếng chuông gíao đường: - Trời! Chết tui! Tổ khỉ con Bội Ngọc sao mày không ra đôi để
tao chạy hai con heo ! Bội Ngọc cười rúc rích: - Nghu gì! Để cho mày thúi hai con heo mới dui Mặt của Tố Nữ trơn ngược rồi di chuyển từ Thanh An qua Bội Ngọc
một cách hung dữ, Thanh An nhọt dạ vội bào chữa: - Tao đâu có muốn ăn hai con heo của mày, nh+ng ai biểi mày để
thúi ! Tố Nữ tức lắm vì thuy cay nên đâm ra vô lý: - Không cần nói với mày, hừm … tụi mày chơi "công-
xi" với nhau chứ gì ! Thanh An nhăn mặt: - Đâu co, Nữ nói k`y quá! Anh Hiếu cầm bài chớ đâu phải tao cầm
mà nói vậy. Bội Ngọc hỉ nh mũi trêu chọc: - Nhỏ này vô duyên lạ, thua rồi sinh sự búa xuạ Nè, nhắm chừng
hết tiền thì nghĩ nha, đừng có thâm lậm vào tiền của qũy nhóm là phiền lắm đó. Tố Nữ đỏ bừng mặt gân cổ không nhường nhịn: - Mày tưởng tao không có tiền riêng hả Đồ mập thù lù hồ đồ … Bội Ngọc bị chạm tự ái vì sực có mặt của V, nàng toan gây gổ
lớn th`i Việt đã kéo tay nàng: - Thôi đi Ngọc ! Cũng tại em hết, lúc nào cũng thích chọc quê
bạn bè nên mới làm cho Tố Nữ nổi nóng đo. Thu Hà bực dọc nín lặng nãy giờ, bây giời nàng đứng lên nhún
vai: - Tao cóc hơi nữa vì quá chán tụi mày rồi, lúc nào cũng gây gỗ
chỉ tổ đem lại phi^`n phức cho người khác. Tố Nữ mở cái miệng tròn vo: - Ai biểu cái lu no chuyên đòi "hứng nước" nhà tao,
mà tao có chọc ghẹo no gì đâu. Hiếu nháy mắt với Thanh An, họ âm thầm lùi xa đám cãi và tim`
một nơi vắng vẽ ngồi tâm tình dệt mộng ngày mai. Còn Bội Ngọc sau khi bị Thu Hà
la liền nắm tay Việt kéo đi luôn, nàng vừ nhún vai vừ liếc xéo Tố Nữ và Tố Nữ
cũng thè lười nhái lại. Nơi ấy chỉ còn lại Thu Hà nằm dài trên những tờ báo trải rông
bên cạnh những con bài vung vãi. Hai tay nàng đan nhau đặt dưới gáy làm gối, nhừng
giọt nắng rơi xuống từ kẻ lá trúng ngay môi nàng nhưng nàng không hề run động,
gu=ơng mặt cưn'g cỏi ngầu đời vẫn vương chút gì như là nỗi buồn. Dôi mắt nàng mở
im lìm nhìn thẳng lên bầu trời như nơi ấy có điều gì nàng cần tìm kiếm. Tố Nữ đếm lai. tiền thấy bị thua khá bộn thì nhăn nhó như hoa
hồng gặp nắng gắt, nàng lau bàu một mình: - Được thôi, khi nào con mập tới ăn bánh xèo mình sẽ chém đẹp
gất đôi cho nó biết tay! Quay qua bắt gặp Thu Hà nằm đó lặng lẽ quá, Tố Nữ quên ngay vừ
đánh bài thua, nàng sà lại bên bạn: - Thu Hà! Sao mày buôn` quá vậy? Thu Hà không trả lời, mắt vẫn một hướng nhìn, hồn như đi đâu
đó chưa về, một làn gió làm tóc nàng bay bay, vài chiếc lá đa tình rơi ngay
trên đôi bờ "núi tuyết" . Ấy thế nhưng Thu Hà vẫn chẳng mảy may động
đậy, chẳng buồn phủi chúng đi, không ai biết nàng đang nghĩ gì! Tố Nữ để mô/t ngón tay lên môi Thu Hà - Ê! Thường ngày mày vui vẻ linh hoạt chớ đâu có vậy. Bộ mày
đang nghĩ đến thằng Thông hả ? Thật là xui sẻo cho Tố Nữ , khi không lại đi khơi mào cái nổi
buồn và tức của người tạ Sẳn tay Tố Nữ để tren môi, Thu Hà há miệ/ng cắn luôn một
miếng vào ngón tay gầy guộc . Tố Nữ tah?ng thốt kêu: - Á! Trời ơi sao mày cắn tao? Thu Hà không thay đổi tư thế nă)`m mà thả n nhiên đáP: - Khi chiếc xe đang lăn banh' ngon trớn mà có một chướng ngại
vật nào tự động nhảy vô đòi cản trở là hậu qủ tồi tệ như thết đấy. Tố Nữ ôm ngón tay dau suýt xoa luôn miệng: - Ôi! Tao nghĩ mày bị man rồi. Thu Hà nhếch mei^.ng cười vô nghĩa: - Man à! Nếu đem cả tao và mày đi thí nghiệm thì mày man hơn
tao . Bởi vì nều không main nặng thì mày đâu có dại dột để ngón tay ngay hàm cá
mập. - Tao không thèm lý luận với mày về vụ này nữa. Nhưng mày nhất
đ.inh phải cho tao biết, mày dang buồn gì vậy ? Thu Hà dửng dưng lia mắt: - Sao mày cứ nhất thiết cho là tao đang buồn ? Tố Nữ ưỡn ngực: - Tao đâu phải con nít Thu Hà? Chẳng lẽ bầu trời ướt sũng và
đầy mây sám lại là một ngày đẹp trời? Thu Hà nhún vai làm thinh, có lẽ nàng đã đuối lý . Tố Nữ xích
lại gần bạn hơn, tỏ vẽ đầy thông cảm: - Hôm nay không có mắt Lữ Thông là tao đã thấy có vấn đề, tụi
mày giận nhau ph?i không? Thu Hà lai. lặng thinh, nàng cũng xúc đôn.g trước sự thông cảm
của Tố Nữ . Ít phút trôi qua mấy con chim trên can`h đùa giỡn lao xao những chiếc
lá Thu Hà vùng dậy nặt sỏi ném chúng: - Đừng lải hai?i bên tai tao những tiếng ríu rít đáng ghét. Tố Nữ thở dài : - Mày bớt bực mình chưa ? Khí thế củ một nhóm trưởng
"nhũ quái giai nhân" đâu mất rồi ! Có tình yêu tì có, không có thì
thôi chớ làm quái gì mày phải buồn dữ dội vậy. Thu Hà trề môi: - Không phải mày không có người yêu thì buồn gân` chết sao ? Tố Nữ bỉu môi: - Còn khuya mới chết, mày thất tao sống nhăn chớ chết đâu .
Thôi tao hiểu rồi, có phải mày vơi Lữ Thông đã đánh lôn vời nhau không ? Thu Hà đẩy hơi thỡ ra cái hì: - Thà là đánh lộn một rận rồi đươờng ai nấy đi tao con` đỡ tức
. Đan`g này hắn … Thu Hà bỏ dỡ câu nói khiến Tố Nữ phải hấp tấp "cạy miệng"
bạn : - Hắn làm sao mà mày tức dư vậy ? Thu Hà nhún vai hụych toẹt : - Hắn toàn là kết băng kết đảng với mấy thăn`ng qúy tộc, đi
nhà hàng này, vũ trường nọ, có khi con` đến cả các quán bia ôm, hớt tóc ôm. Tao
nói hắn không nên như thế sẽ hư hỏng cuộc đời, Nhưng nhắn nhếch mép cười thật
đáng ghét: " Tụi nó bao mình ăn chơi cho biết mùi đời, của chùa không ăn uổng;
nhưng em yên trí là anh hổng có ư hỏng đâu". Tao hỏi mày hắn đã lếch tới
gân` mực thì đen, tao không buồn và lo sao được! Thu Hà nói ra được thì tâm hồn cũng nhẹ nhàng như trút gánh nặng.
Bây giờ thì đến Tố Nữ ú tim: - Chà, gay nhỉ! Không kheó hắn lại sa đoa. giống như mấy băng
cướp quí tộc . Sao bữa nay mày không keó cổ hắn đi theo ? Thu Hà chán chường: - Tao với hắn mới gây gỗ . Với lại hắn nói bây giờ hắn không
thích những trò quậy quạng ấu trĩ của nhóm Ngũ quái giai nhân. Hắn còn khiêu
khíc tao muốn cho đời nể sợ là phải làm người hùng, đua xe tốc độ, uống bia và
hút thuốc … Trong giọng noí Thu Hà như có cả niềm đau, tình đầu an^'n đậm
đà quá để cho một ngày vắng nhau là cả một ngày đau thương . Tố Nữ hoảng hốt
nhìn vào mắt Thu Hà: - Hắn nói bậy! Hoàn toan` nói bậy! Mày đừng có tin nghe Hạ Kiểu
ăn chơi tập tành làm người hùng như hắn chẳng co gì tốtđẹp, cuối cùng chỉ đe, tới
sự hối tiếc muộn màng thôi. Thu Hà cười chua chat': - Mày yên trí đi Tố Nữ , Thu Hà này đâu phải là đứa mất lý
trí mà để mù quáng bởi mốt thằng con trai tầm thương`. Tố Nữ nghệch mặt chẳng biết dùng lời lẽ nào để an ủi bạn, cuối
cùng nàng vỗ vai bạn : - Tao rất là mừng về mày, mày vẫn xứng đáng là nhóm trưởng của
nhóm Ngũ quái giai nhân Thu Hà ngồi dậy nhìn về phía xa nơi văng vẳng co tiếng khúc
khích hạnh phúc của Bội Ngọc và V, Tử Duyên với Thanh Tịnh. Nàng mím miệng răn
cắn vào làn môi đau nhói. Bỗng dưng như dổi hờn nàng nói vu vơ: - Phải chi ngày ấy tụi mình quyết đ+`ng yêu thì bây giờ mình
đâu có biết buồn! Tố Nữ nghe thấy xen vào: - Mày nói thết cũng không được đâu Thu Hà . Con người khi đến
tuổi yêu là yêu và đồng thời là buồn là khổ, hiện tượng đó quá tự nhiên, mình
không thể trách mình. - Thì tao có trách đâu, chỉ lấy làm tiếc! - Thôi đừng tiếc gì hết, chuyện đời khó mà nói lắm . Hay tao
với mày đi dạo chơi một vòng. Thu Hà cười nửa miệng : - Đi dạo với người yêu chớ đi với mày chán thấy mồ. Tố Nữ chớp mắt, nhưng không giận, vì vốn nàng it' khắc khẩu với
Thu Hà . Tố Nữ nghiêng đầu: - Ê … mày nói nhỏ tao nghe coi, bộ đi dạo với người yêu … sướng
lắm hả ? Đang buồn, song Thu Hà cũng phát cười vì cái ngố duyên dáng của
Tố Nữ : - Bộ mày chưa đi chơi với người yêu lần nào hả ? - Đi đâu mà đi . Hồi đó gã Thiên Kiệt đến nhà tao là chỉ cắm
đầu ăn bánh xèo , chớ đâu có rủ tao đi chơi. Thu Hà nở một nụ cười có lẽ là tười nhất từ sáng đến giờ : - Đi chơi với người yêu, dĩ nhiên là sướng rồi. Tố Nữ hỏi tới: - Hưng sao mà sướng ? - Tao đâu phải nhà văn nhà thơ nên đâu biết giải thích với
mày thế nào. Tố Nữ vẫn tò mò: - Thì mày nói sơ sơ nghe coi điển hình như … có nắm tay
không, mà nắm chặt hay nắm lỏng lấy lệ . Rồi.. rồi có hôn không? Thu Hà mở to mắt nhìn Tố Nữ : - Tao không tin là mày không biết những chi tiết đó. Tố Nữ e lệ, than thở: - Làm sao mà tao biết được chứ! Tao đâu có may mắn như tụi
bây được ngụp lặn trong hạnh phúc tình yêu. Thu Hà cười cười: - Ngụp lặn trong hạnh phúc tình yêu! Mày nói như tiểu thuyết
thấy ghê . Nhưng mà sao mày biết cứ yêu là hạnh phúc à ? Tố Nữ sữa chữa lời n'oi: - Thì it' nhất trong bốn đưa tụì mày có bồ đã có ba đứa
tuy^.t hảo hạnh phúcrồi . Còn mày thì chắc qua cơn giông tồ trời cũng sẽ bình
yên thôi. Thu Hà hất mặt: - Tao cóc cần mày an uỉ . Thôi dẹp ba cái chuyện yêu đương
nhăng nhít qua một bên đi . Giờ mày xem có cái gì ăn đem ra đây tao với mày làm
trước cho bỏ ghét. Tố Nữ đồng 'y ngay: - Có nhãn hột tiêu, để tao lấy ra tụi mình lam` việc nha! Tố Nữ mở túi xách lấy nguyên một bọc nhãn, nàng và Thu Hà
dưa. vào nhau ăn ngon lành, nhãn ngọt lịm hột nhỏ xíu khiến cho Tố Nữ vô cùng
thích thú, nàng vừ thưởng thức vị ngọt tuyệt vời của trái cây vừ nghĩ:
"Cho tụi nó lo yêu đương, mình vớic con Hà dứt sạch bọc nhãn này cho biết
tay!" Nhưng chỉ riêng Tố Nữ mới khóai chí như thế chớ tâm trạng Thu
Hà thì hoàn tòan ngược lại, nành ăn nhãn nh+ng chẳng cảm nhận được chút hương vị
nào. Tâm hồn Thu Hà mãi để về bên Lữ Thông, nàng biết nàng quá mâu thuẫn khi đã
bao? dẹp đi ba cái chuyện yêu đương nhăng nhít nhưng nành lai. cứ nghĩ đến nó .
Tình yêu! Ôi, nó là cái quái gì mà đem đến cho nàng bao nhiêu là sầu khổ phiền
luỵ! Ai! Ai hiểu cho tâm trạng nàng lúc này ? Không đâu ? Nàng không cần ai hiểu.
Tố Nữ là "bà già" nói dai, nói dài, nói dở, nó chẳng gíup gì đươc.
Cho tâm sự nàng . Bội Ngọc thì càngkhông đáng tin cẩn, nó ôn` ào dễ sợ chỉ lam`
cho niềm đau của nàng có thời cơ phát triển thêm. Thanh , Tử Duyên thì đang có
trong tay qua nhiều diễm phước. Thanh Tin.h và Hiếu đều là bác sĩ, họ yêu hai đứa
nó chân than`h tha thiết . Thu Hà đã nhận thấy điếu đó mỗi khi Thanh Tịnh âu yếm
săn sóc vợ và H thì ngầm trao ân tình bằng mắt với TẠ Thu Hà không muốn niềm
riêng của mình ảnh hưởng niềm vui của bạn bè, nàng mãi mông lung nên vô tin`h
chẳng cắn vào trái nhãn mà lại cắn nhằm đúng đầu ng'on tay mình đau điếng, đến
nổi phải tự kêu lên. - Á, ui da trời ơi đau quá! Rồi nàng ôm ngón tay nhăn nhó đầy vẻ đau đớn, Tố Nữ ngừng ăn
nhìn nàng. - Gì vậy? Thu Hà vẫb chặt ng'on tay: - con gì mới cắn tay tao. - Kiến phải không? - Không phải, nếu kiến thì tao đâu có la dữ vậy Tố Nữ nhìn quanh. - Vậy chớ con gì cắn, tao đâu có thấy con gì. - Tao cũng không biết con gì nhưng mà răng nó bén quá. Tố Nữ ngạc nhiên: - Sao mày biết nó có răng! Lỡ kiến hoặc ong thì nó dứt mày bằng
càn g với kim thôi. Thu Hà đưa ngón tay ra tước mặt Tố Nữ : - Nh+ng con này có răng, nè mày nhìn dấu răng đây! Tố Nữ xem kỹ ngon' tay Thu Hà rồi nàng bật cười khanh khách: - Ôi, con này nó có tới 28 cái răng à nha! Phải hỏi bác sĩ Hiếu
mới biết là dấu răng của con gì. Thế là Thu Hà rút tay về và mới chịu khai ra: - Răng tao chứ răng ai, khỏi cần bác sĩ H dự đóan đi. Tố Nữ ôm bụng cười ngất: - Thì ra là mày tự cắn vào tay! Sao không nói ra từ đầu mà úp
mở để tao lo lắng muốn chết. Để tao lấy dâu bôi dùm mày há ! Thu Hà vui không nổi với giọng điệu khôi hài của Tố Nữ , có
khi nào nàng như thế đâu trừ khi bước vào yêu … Thu Hà lắng nghe tiếng thở dài
phát ra từ đáy long` mình. Không hiểu sao chiều nay Tố Nữ nghe uể oải trong người , nàng
nằm dài không muốn trở dậy dù hoàng hôn đã đổ dài ngoài hiên . Cha Tố Nữ mấy lần
thò đầu gọi nàng dậy phụ bán bánh xèo bởi chiều nay quán quá trời đông khách ,
nhưng lần nào nàng cũng ậm ừ đáp : - Con mệt lắm , để con ngủ thêm chút mà. Ba nàng làu bàu : - Đà ngủ từ trưa tới giờ còn không chịu dậy nữa . Con gái gì
lười biếng quá , chắc là ế chồng mất. Tố Nữ nghe thế la lên : - Ba trù ẻo cho con ế chồng, con ở nhà hoài cho ba nuôi chết
luôn. Cha nàng chỉ chắc lưởi lắc đầu rồi bỏ đi chớ không có thì giờ
đấu khẩu với nàng, hơn nữa bao giờ đấu khẩu với nàng ông cũng thua vì ông vốn
cưng Tố Nữ hơn cả vàng ngọc. Nằm mãi cũng chán và thêm ê ẩm mình nên Tố Nữ dậy đi tắm để
mong làn nước mát giúp nàng sảng khoái thể xá hơn . Gần một tiếng đồng hồ trôi
qua , nắng úa nhiều hơn và màn đêm nhè nhẹ đâu đó thấp thoáng lưng trời . Tố Nữ
tắm xong nàng mặc bộ váy áo mát ở nhà dáng nàng mảnh khảnh đến nổi người ta
liên tưởng đến một con cò hương vừa tắm mát trong suối nước trong , để tâm hồn
trở nên tinh tuyền và ngan ngát . Đứng chải đầu trước gương Tố Nữ thầm nhận thấy
mình rất đẹp tuy có hơi gầy một chút . Cha nàng thấy nàng gầy đã chạy vô tận tới
chợ lớn mua thuốc bắc và các loại thức ăn bổ dưỡng cho nàng nhưng nàng vãn mập
không được. Chải đầu xong Tố Nữ nghiêng ngó mình , nàng nheo mắt , mím miệng
tự làm duyên và mỉm cười một mình . Thật ra buổi chiều tối nay Tố Nữ chưa có mục
đích , mà nàng không thích ra bán bánh xèo phụ gia đình . Hầu như kể từ khi
Thiên Kiệt không đến ăn bánh xèo nữa thì Tố Nữ cũng chắng thích ra phụ bán bánh
xèo. Nghĩ đến mối tình chua như dấm đắng như mật ấy Tố Nữ vẫn còn
ê răng xót lòng , hắn thiệt là ngu ngốc đã si nàng mà lại không hề có kiên nhẩn
, mới bị mắng mấy trận đã tự ái dồn dập rồi quay số de... Hứ ! Tên đại khờ dại ấy
không biết bây giờ có còn được con nhỏ bên Lê Qúi Đôn ngày nào "bố thí
" cho chút tình không hay là cũng còm cỏi độc thân như nàng ! Đang bất chợt dòm về quá khứ không dưng Tố Nữ bị ngắt ngang bởi
tiếng của cha : - Có khách của "công chúa" tới kìa mau ra mà tiếp ! Tố Nữ quay lại phụng phịu : - Ai kiếm con vậy ba ? - Một thằng cha nào ai biết ! Tố Nữ trố mắt : - Một thằng cha ! Ba giỡn hoài. Nhưng cha của nàng hoàn toàn nghiêm chỉnh : - Ba không có giỡn , có ông nào tới kiếm con thiệt mà. Chữ "ông" mà cha nhấn mạnh không có ý nhạo báng mà
đầy vẻ thắc mắc . Tố Nữ cảm thấy như vậy . Nàng mím môi giây lát : - Lạ quá ! Ai kiếm mình vậy ta ? Cũng may là cha của Tố Nữ bận bịu việc ở ngoài quán nên ông
rút đi ngay không hỏi han lôi thôi . Tố Nữ băn khoăn ngơ ngác nhưng rồi cũng phải
ra phòng khách để nhận diện khách . Một gã trung niên không dưới 40 tuổi ăn mặc
khá bảnh bao , để hàng ria con kiến nhìn rất... băm lăm . Đầu tóc gã chải láng
mượt , môi nở một nụ cười thân thiện như gã đã quen nàng kiếp nào . Tố Nữ thật
sự ngạc nhiên , có lẽ gương mặt nàng lúc đó tức cười lắm nàng chưa kịp lên tiếng
thì gã đã cất giọng trầm trầm hơi trách móc : - Tố Nữ ! Anh đợi em hơi lâu đó. Tố Nữ cau mặt , bản tánh chanh chua của nàng muôn thuở không
bỏ : - Ông đợi tui làm chi ? Gã tròn mắt bỡ ngỡ : - Trời ! Em hẹn anh tới đây sao lại nói thế ! Tố Nữ điếng người , mắt nàng căng tròn tưởng chừng rách ra được
: - Tui hẹn ông ? - Chính Tố Nữ hẹn. Qua một phút bất ngờ kinh ngạc vì bổng dưng có một thằng cha
biết tên nàng rồi nhảy vô nhà nàng bảo nàng có hẹn hò với gả . Tố Nữ bắt đầu nổi
khùng , nàng gay gắt : - Ông nói cái gì mà làm nhàm vậy ! Tui có quen biết gì với
ông mà hẹn hò . Ê , ông có ở trong tâm thần ra không đó ? Người đàn ông tái mặt vì bị phang cho một câu quá nặng nề , tự
ái của ông ta bị choáng váng nhưng chính ông ta cũng không kém phần ngạc nhiên
: - Kìa Tố Nữ , anh thật không hiểu gì cả . À , nhưng mà em có
phải là Tố Nữ không ? Tố Nữ hung dữ hất hàm : - Tố Nữ thì chính là tui , nhưng mà tui hỏng có quen với ông
à nha ! Tại sao ông lại vô cớ đến tìm tui mà nói năng những lời quá lộn xộn vậy
chứ ! Người đàn ông đâm ra lúng túng , gã lắp bắp nói : - Tôi... tôi là... Khôi Nguyên... Không ngờ Tố Nữ phá ra cười : - Ông mà khôi nguyên nổi gì ! Đâu còn trẻ trung nữa phải
không ? Người đàn ông lật đật moi mấy phong bì thư ra coi lại và đưa
cho Tố Nữ : - Có phải đây là địa chỉ và tên họ của cô gởi cho tôi không ? Tố Nữ liếc thấy tên họ và địa chỉ của mình thì hết hồn , nàng
có khựng người trong giây lát nhưng rồi vành môi cong lên ngay : - Ừa , đúng là tên họ và địa chỉ của tui , nhưng mà ông đào ở
đâu ra thế ? - Chính cô đã gởi cho tôi. Tố Nữ trợn trừng mắt : - A còn thế nữa ! Tui gởi thư gởi địa chỉ cho ông hồi nào ? Người đàn ông cũng sượng trân , ông ta liền thảy ra một lúc mấy
cái thư . Tất cả đều một loại bì và một loại tem cũng như một thứ chử đánh máy
: - Cô xem, tôi nhận bao nhiêu thư của cô mà cô cứ đùa hoài. Đến lúc này thì Tố Nữ hiểu có một bàn tay bí mật đã sáng tác
ra trò chơi này và nàng cũng chẳng phải suy nghĩ lâu để biêt chắc đây là sự
"trả thù" của con Bội Ngọc . Tố Nữ trở nên bối rối cực cùng gã đàn
ông này đâu có khùng , đâu có khi không mà xông vô nhà nàng , không biết con Ngọc
bịa ra những lời lẽ gì trong đó ! Nó có viết là... em yêu anh không ? Eo ơi , Tố
Nữ khẽ nhìn gã đàn ông "trán gã sói như sân bay vùng vịnh" bụng mập
thù lù như thùng nước lèo , gã ngồi trên ghế mà hay cục cựa không biết gã có ghẻ
không nữa ! Tố Nữ ngồi mân mê những ngón tay , sượng sùng . Gã đàn ông
hình như cũng kín đáo quan sát nàng , trong một khoảng thời gian rất lâu không
ai mở lời trước , Tố Nữ quên luôn phép lịch sự tối thiểu là rót cho khách một
ly nước . Cuối cùng ông ta đành nói : - Cô Tố Nữ , tôi mong cô giải thích cho tôi biết trong vấn đề
này là thế nào ? Tố Nữ bình tâm đáp : - Tui cũng không biết thế nào để giải thích . Một kẻ nào đó
đã lấy tên và địa chỉ của tui để liên lạc thư từ với ông chăng ? - Nhưng cô có nhận được thơ hồi âm của tôi không ? Tố Nữ lắc đầu : - Tui không nhận được thư nào cả và cũng không biết gì cả. Ông Khôi Nguyên đầy hoang mang : - Vậy là sao nhỉ ! Ai muốn đùa giỡn tôi sao ? Tố Nữ nhớ ra một điều , nàng hỏi : - Tại sao kẻ mạo danh của tui lại biết tên và địa chỉ của ông
để viết thư ? Ông Khôi Nguyên thật thà nói : - Tôi đăng báo Thanh niên mục "Tìm bạn bốn phương"
và sau đó nhận những lá thư này. Trong người của Tố Nữ ngột ngạt thật khó chịu mặc dù phòng
khách quạt trần quay vù vù , cái tức trong nàng muốn nổ tung ra , nàng muốn bay
ngay tới nhà Bội Ngọc tóm cổ nó mà hỏi tội . Thấy nét mặt Tố Nữ đanh lại , hai
bờ môi mím chặt ông Khôi Nguyên đoán nàng giận dữ lắm nên vội lên tiếng rất buồn
bã : - Nếu thật sự cô không hay biết gì trong chuyện này thì tôi
thật có lổi với cô , đã làm phiền cô . Thành thật mong cô tha lổi vì tôi cũng
chung số phận là "nạn nhân" của trò đùa quỷ quái không biết do ai gây
ra . Tôi thật là buồn lòng , khi đã 40 tuổi vẩn chưa gặp may mắn , có lẽ tôi
sinh ra là để cho người ta đùa chơi và gạt gẩm. Giọng nói của ông ta sặc mùi ai oán . Tố Nữ hơi nao lòng
nhưng nàng không cất lời an ủi , nàng tự nghĩ : - "Tội quái gì mình phải an ủi ông ta ! Mình cũng có may
mắn gì hơn ông ta đâu , giờ này mình vần chỉ có một mình" Thấy Tố Nữ không nói gì , ông ta vội nói tiếp : - Cô vẫn giận tôi ư ? Tố Nữ nhún vai , nhạt nhẻo : - Không đâu . Tui giận ông cũng đâu có ích lợi gì. Ông ta thở ra có vẽ nhẹ nhõm : - Vậy tôi thành thật cám ơn cô. Tố Nữ xua tay trịch thượng : - Không có chi. - Hay là... Không biết ông ta muốn nói thêm một điều gì nhưng Tố Nữ đâu
lòng dạ nào mà lắng nghe , bởi thế nàng lại lầm lẫn đứng lên : - Vâng , ông cứ về , tôi hứa là không buồn giận gì ông đâu. Thế là ông ta đành câm nín luôn ! Ôi cái tên Tố Nữ mà ông hằng
ao ước một điều tuyệt dịu qua cánh thư giờ không còn , tất cả vỡ tan , tàn nhẫn
hệt như chiếc bong bóng dưới trời mưa . Ông biết trách ai ! Giận ai ! Thủ phạm
là ông trời chớ còn ai nữa . Tuổi thanh xuân chưa có sự nghiệp trong tay thì
ông không dám đèo bồng xây đắp một tình yêu ! Hai mươi năm đem hết tài sức của
chính mình để có được một cuộc sống tạm ổn lý tưởng cho một mái ấm gia đình thì
hỡi ơi ông nhìn lại mình mới hay tuổi xuân trôi qua mất rồi . Đuôi mắt và cả
chiếc cổ ông đã nhăn, những sợi tóc cứ theo thời gian rụng dần dần để trơ lớp
da nhẳn bóng . Ông thực hiện mục tìm bạn với một hy vọng cuối cùng về thứ hạnh
phúc yêu thương và nghĩa chồng vợ . Vì thế mổi cánh thư gởi đến là một mầm hy vọng
gặp mưa để lớn trong ông , những tưởng phần số của ông đã hết những ngày tháng
cô độc , nào ngờ đâu ông bị hụt hẫng chơi vơi , ai gây ra trò này là kẻ ác độc
nhất trên đời, ông cảm thấy có một ngôi sao sáng vừa lịm tắt trong mắt ông ! Ông Khôi Nguyên tiu nghỉu đứng lên : - Thôi , tôi chào cô tôi về. Tố Nữ đứng lên tiển ông ta : - Ông về vui vẽ. Ông ta quay lại , đôi mắt vào tuổi mùa đông buồn dể sợ : - Vui gì nổi cô ơi ! - Ông yên tâm , khi nào tui tìm ra thủ phạm tui sè chỉ cho
ông tới nhà... chửi. Ông ta lắc đầu : - Thôi , tôi không can đảm đâu . Người ta đùa với tôi thì sẽ
có tội với trời . Còn tôi từ nay sẽ không tin nhừng lá thư đến... Tố Nữ ái náy nói : - Ông không nên quá đa nghi , ngoài trường hợp của tui chắc
không có trường hợp nào như thế. Nhìn dáng ông ta thất thiểu , Tố Nữ hơi thấy tội nghiệp ,
nàng nghiến răng :"con mập này thật quá đáng" Bóng đêm nhạt nhoà trong tầm mắt , bỗng nhiên nàng nghĩ nhiều
đến kẻ cô độc . Ừ , buồn thật chứ ! Thui thủi chỉ có một mình , ăn làm sao ngon
, ngủ làm sao ấm ! Con chim con bướm là những sinh vật bé nhỏ mà nó còn biết có
đôi có bạn để sống vui với cuộc đời huống hồ chi là con người. Ái chà ! Nàng đã hăm mấy tuổi rồi , không mau kiếm một tên bồ
rồi một tên chồng thì không thì ế ẩm mất khi mùa xuân qua vèo . Tố Nữ đưa tay
lên môi cắn , mũi hỉnh hỉnh nghĩ mông lung. - "Nhưng mà kiếm người yêu đâu phải dễ ! Phải hội đủ
tiêu chuẩn và phải vừa mắt mình chứ !" Tố Nữ lại nghĩ đến "ông già" Khôi Nguyên khi nãy ,
rồi nàng vội vàng xua đuôi hình bóng đó ngay . Ổng già thấy ghê ! Lại chắng có
chút gì tài tử , nếu mà có duyên như diễn viên Việt Anh thì cũng đỡ . Hì... Thật
đáng buồn cho cái duyên phận lận đận của mình. Tố Nữ định vào phòng riêng nhưng cha nàng từ ngoài đi vào đã
gọi : - Tố Nữ ! Ông hồi nãy là ai vậy ? Tố Nữ không thể nói thật trường hợp của mình , túng thế nàng
đành nói dối : - Ổng đến xin dạy kèm tiếng Pháp cho con , nhưng con từ chối. Cha nàng tưởng thật : - Sao lại từ chối ? Học thêm Pháp văn bây giờ là tốt lắm. - Nhưng con cùng học với Bội Ngọc , Thu Hà , Thanh An . Học lẻ
một mình buồn lắm con học không vô. Vốn nuông chìu con gái yêu quí nên cha Tố Nữ không nói gì
thêm . Ông lại trở ra quán bánh xèo , còn Tố Nữ về phòng buông mình trên niệm ,
buổi tối nay trong lòng nàng thật lạ lùng , lâng lâng một cái gì như là mơ... ! Thế là Thanh Tịnh lên đường đi Đức , cả nhóm "Ngũ quái
giai nhân" có mặt và có thêm Hiếu với Việt . Hai người bạn trai nắm tay
nói lời tiễn vui vẽ Thanh Tịnh rồi lui về đứng một góc . Thanh An líu ríu dặn
dò anh Hai : - Anh nhớ giữ gìn sức khoẻ , học vừa sức và nhớ viết thư cho
nhóm tụi em. Thu Hà ít nói hơn tất cả , Tố Nữ với Bội Ngọc tranh nhau dặn
Thanh Tịnh : - Khi nào về anh Hai nhớ mua quà cho tụi em nhé ! Thanh Tịnh cười nắm tay từng đứa : - Nhất định anh sẽ mua quà cho mổi người, hãy nói cho anh biết
mấy em thích gì ? Bội Ngọc nham mồm nhanh miệng nhất : - Em thích mấy cái ao Pul Đức thật bụi. Tố Nữ không kém lanh lợi : - Em thích dầu thơm Đức , hương của nó rất tuyệt khác hẳn các
loại khác. Bội Ngọc không bỏ lở cơ hội choc quê Tố Nữ : - Mày có người yêu quái đâu mà cần xài dầu thơm, cứ để mùi
hành mở bánh xèo cũng được mà. Tố Nữ giận lắm nhưng không muốn gây gổ trước lúc Thanh Tịnh
lên đường tu nghiệp nên nàng giả thản nhiên cười lớn : - Ồ , chưa có người yêu thì cũng cần phải thơm tho khi ra phố
chứ . Bởi vì chung quanh tao có biết bao nhiêu là gã Khôi Nguyên với... còn
nguyên âm thầm theo đuổi. Nghe Tố Nữ nói câu này không ai hiểu gì cả nhưng riêng Bội Ngọc
liếc mắt nhìn nàng . Tất nhiên Bội Ngọc chẳng sợ gì cả, nàng chỉ nghe ngấm ngầm
thú vị . Một thằng cha 40 tuổi đến nhà nó theo lời hẹn trong thư... nó ngẩn người
ra chắng hiểu gì cả , rồi đùng đùng tức giận... chà, vui nhỉ ! Đột nhiên Bội Ngọc
bịt miệng cười : - Tao thật không ngờ là còn có kẻ ngu khờ âm thầm theo đuổi
"bà la sát" Tố Nữ dửng dưng ngoài mặt , nhưng thật ra trong lòng nàng tức
lắm , chẳng qua là trong không khí chia tay này không tiện cho nàng nổi sung mà
thôi. Thanh Tịnh đưa mắt về phía Thu Hà : - Cô bé sao im lìm lặng lẽ thế ! Em không nói với anh Hai là
thích quà gì sao ? Thu Hà cười thật buồn : - Anh Hai mua cho em một đôi giầy thế thao. - Được , các em sẽ được như ý khi anh về. Thanh An nũng nịu : - Anh Hai hổng hỏi em thích gì hả ? Thanh Tịnh vuốt tóc em gái : - Là anh chưa kịp hỏi đó chứ , chưa gì đã vội trách anh . Nào
, bây giờ nói đi , em thích gì ? Thanh An ngẫm nghĩ rồi cười : - Em hổng biết thích gì nửa. Thanh Tịnh cốc đầu em gái một cách trìu mến : - Một bộ áo cô dâu lộng lẫy , em chịu không ? Thanh An sáng rực đôi mắt đẹp , niềm vui lấp lánh dưới rèm mi
của nàng . Tuy nhiên nàng hay e lệ khi nhắc đến vấn đề của riêng nàng : - Em dĩ nhiên là đồng ý nhưng anh đừng la to như vậy , lở anh
Hiếu và anh Việt nghe được em quê chết. Bội Ngọc bĩu môi : - Mày ưa lo chuyện tào lao quá An à , ai mà cười mày cái chuyện
này tao sẽ bẽ răng dùm cho. Không còn nhiều thì giờ nữa nên Thanh Tịnh trở nên gấp gáp : - Anh nhờ mấy em ở nhà săn sóc Tử Duyên gìum anh . Tử Duyên
đang thai nghén , phải hết sức thận trọng trong việc giữ gìn sức khoẻ , các em
nhớ nhắc nhở Tử Duyên . Đặc biệt là Thanh An nên luôn ở cạnh chị Hai đế giúp đở
khi cần. Thanh An gật đầu lia lịa : - Em nhớ rồi mà sao anh Hai vẫn chưa chịu an tâm vậy , em đâu
phải còn nhỏ mười mấy tuổi , anh dặn hoài tức ghê đi ! Thấy em gái phụng phịu Thanh Tịnh dổ dành : - Thôi được , thôi được , đừng có khóc nhè giờ phút này anh
không biết đâu mà dổ nha ! - Không cần anh dổ . Anh mau lại với chị Hai đi kẻo sắp tới
giờ lên đường kìa ! Thanh An xô nhẹ Thanh Tịnh đến với Tử Duyên , thật ra nãy giờ
chàng rất sốt ruột từ biệt với vợ nhưng không lẽ lại không nói gì với nhóm ngũ
quái đi tiển chàng ! Đến cạnh Tử Duyên chàng thấy mắt vợ buồn thăm thẳm , điều đó
khiến cho chàng xót xa cả lòng. - Anh thật không muốn xa em ngày nào Duyên ạ ! Tử Duyên gượng buồn thành tươi nói với chồng : - Em không muốn anh Tịnh ngập ngừng trước cơ hội tiến thân chỉ
vì em. - Nhưng nhìn em buồn anh chịu không nổi. Tử Duyên ráng nở nụ cười : - Em đâu có buồn , em rất vui đây mà. Thanh Tịnh lắc đầu , ôm nàng : - Em không nói dối được anh đâu. Tử Duyên ngắt ngang : - Nếu thương em , thương con thì anh đừng nói như thế . Vì
tương lai của anh , của chúng mình , em sẽ chịu đựng tất cả . Nè thôi không nói
đến chuyện đó nữa nha , chỉ biết rằng em mong anh đừng phụ lòng mong đợi của
em. Tử Duyên nép sát vào ngực chồng , vừa dịu dàng nhưng cũng vừa
cứng rắn nói với chàng những lời như thế . Và Thanh Tịnh chỉ còn cách duy nhất
là hôn vợ và tranh thủ dặn dò vợ cũng như nói những lời tạm biệt. Tử Duyên sực nhớ vội để một ngón tay lên má Thanh Tịnh. - Anh đặt tên cho con đi ! Thanh Tịnh siết chặt bàn tay vợ , mũi chàng thoang thoảng cảm
nhận mùi hương thân yêu toát ra từ tóc từ môi từ hơi thở của Tử Duyên , hương nồng
nàn , hương tình ái mà mổi khi tiếp nhận Thanh Tịnh cứ như say như đắm . Hương
lửa tình yêu đương đang nóng bỏng thắm nồng nhất tự nhiên phải xa nhau suốt cả
năm dài hỏi ai không chùng lòng nuối tiếc ? Chàng thì thầm như rót vào tận trái tim . Tử Duyên giọt yêu
ngây ngất : - Đặt tên cho con mình là Tịnh Duyên dù nó là trai hay gái. Tử Duyên mỉm cười : - Vâng , em sẽ cho anh một bé Tịnh Duyên thật dể thương kháu
khỉnh. Thanh Tịnh búng nhè nhẹ vào má vợ : - Nếu nhóm "ngũ quái" tổ chức đi chơi ở đâu đó thì
em nhớ tham gia cho vui . Em cũng phải ăn nhiều hơn để con mình thông minh , nó
đói là hổng có đẹp đâu. Tử Duyên hứa rất nhiều với chồng , nàng chỉ mong muốn chồng
an tâm vê mình . Không có giờ phút chia tay nào mà dài lâu cả , đã đến lúc họ
phải rời nhau khi lòng vô vàn xổn xang bịn rịn . Tử Duyên cố nén để chồng vui ,
còn Thanh Tịnh gượng vui để vợ khỏi buồn , họ đều âm thầm che giấu nổi đau nhức
khó tả trong tận cùng tâm sâu . Hơn bao giờ hết Thanh Tịnh cảm thấy yêu Tử
Duyên đến không nói nên lời , mặc cho Thanh An nhắc đã đến giờ, Thanh Tịnh vẩn
nón ôm riết lấy Tử Duyên như thể là chàng chẳng bao giờ còn được ôm ấp vợ trong
vòng tay nữa . Phút sau cùng khi tách rời Tử Duyên Thanh Tịnh nói thật that thiết
: - Anh yêu em Duyên ơi ! Câu nói ấy không có gì lạ , Tử Duyên đã nghe hàng ngàn lần từ
khi nàng làm vợ Thanh Tịnh , và nó càng không lạ với những người đã từng yêu nhau
. Thế nhưng không hiểu sao nó làm cho Tử Duyên quá xúc động , bốn nàng
"giai nhân" bạn của nàng cũng vô cùng xúc động , ngoại trừ Hiếu và Việt
lẳng lặng hút thuốc còn ai cũng rơm rớm nước mắt trong cảnh chia tay trên phi
trường của vợ chồng Tử Duyên . Thu Hà nãy giờ lầm lì là thế mà lúc này mắt cũng
đỏ hoe , nàng đến vổ vai Tử Duyên an ủi : - Đừng quá buồn kẻo ảnh hưởng sức khoẻ của baby đó Tử Duyên ! Tử Duyên úp mặt trên vai Thu Hà khóc thút thít : - Hà hiểu không , Duyên không muốn xa anh Tịnh một giây phút
nào nhưng Duyên nghĩ mình không được yếu mềm mà níu kéo ảnh ở lại , vì như thế
là Duyên tự huỷ đi tương lai trên tầm tay anh Tịnh. Thu Hà trầm trầm nói : - Tao hiểu mày , và phục mày có ý chí biết nghĩ tới tương lai
. Chứ nếu đặt trường hợp như là tao hoặc đứa khác chắng ai chịu xa chồng như vậy
đâu. Tử Duyên khóc thầm lặng hơn , Tố Nữ , Bội Ngọc , Thanh An ,
Việt và Hiếu cũng quây lại tìm lời an ủi nàng. - Một năm cũng không lâu lắm phải không Tử Duyên ? Chừng nào
Thanh Tịnh về tụi mình lại kéo nhau cả bọn ra đón ảnh , chắc là ảnh vui lắm ! Để cám ơn Hiếu , Tử Duyên chỉ gởi một ánh nhìn . Nước mắt của
nàng không tuôn nữa mà động lại hoen mi , thế mới biết khi có bạn bè thì nổi buồn
nào cũng trôi qua được . Thanh An xin phép bạn bè đưa Tử Duyên và cũng là chị
Hai của nàng về vì nhận thấy trên gương mặt Tử Duyên đầy những mệt mỏi . Thanh
An biết đêm qua anh Thanh Tịnh với Tử Duyên đều không có ngủ , một đêm bên nhau
để rồi ba trăm sáu mươi lăm đêm xa nhau . Thanh An hoàn toàn thông cảm tâm sự của
anh chị Hai nên nàng không hề khó chịu khi họ thì thầm nói chuyện cả đêm. Tử Duyên gật đầu chào bạn bè rồi theo vòng tay dìu của Thanh
An ra bãi gởi xe . Còn lại Thu Hà khoanh tay đứng nhìn khoảng trời mênh mông của
vùng sân bay , tiếng ồn ào của người lẩn trong tiếng động cơ inh tai . Thu Hà
chẳng biết mình đang buồn hay vui , chỉ nghe trong người lan nhanh một sự mệt mỏi
, chứng kiến tình yêu của Thanh Tịnh và Tử Duyên , Thu Hà nghĩ đến mình . Phải
chăng con người ta mổi người có số phận ? Thu Hà này là kẻ có nhiều ưu thế nhất
ở trong nhóm . Đẹp không hơn Thanh An, Tử Duyên nhưng cũng không thua kém . Chỉ
khác là hai đứa nó dịu dàng hơn nàng, nhưng tính cách mạnh mẽ của nàng cũng hay
chứ ! Nàng lại là con nhà giàu , có tất cả trong tay những gì nàng muốn , nhưng
cớ sao tình yêu thì lại không suôn sẻ trong đời nàng ? Tại sao nàng phải yêu Lữ
Thông để rồi buồn vì hắn ? Tại sao nàng cứ phải lo cho hắn khi chưa biết hắn có
yêu nàng thực không ? Thu Hà tự dằn vặt bực mình , Tử Duyên nó đâu có được một
phần như nàng thế mà nó lại vô cùng hạnh phúc kia chứ ! Thanh Tịnh yêu nó tận
cùng của tình yêu , "anh yêu em Duyên ơi " một câu đó thôi với thứ âm
điệu như khúc tình ca cũng đủ chứng minh . Phải chi nàng sinh ra trong một gia
đình khó nghèo như Tử Duyên để lớn lên hưởng được thứ hạnh phúc tuyệt vời thì
nàng bằng lòng ngay ! Cả Thanh An và Bội Ngọc nó cũng sung sướng ngập hồn đi chứ
! Riêng Tố Nữ nó chưa yêu ai nên cũng đở phiền phức hơn nàng, Thu Hà đẩy một
hơi thở ra dài nguyên thế kỹ... - Thôi về tụi bây ! Nàng nhìn lại thì Hiếu đã theo chân Tử Duyên với Thanh An về
rồi, chỉ còn lại Tố Nữ và Bội Ngọc đang cong môi đấu khẩu điều gì rất dữ dội ,
Việt thì nhăn nhó đôi ba bận cũng không làm sao chen vào được một lời . Thu Hà
không hiểu điều gì , nàng chú ý lắng nghe : - Mày đừng hòng chói , kẻ anh hùng dám làm thì dám nhận Bội Ngọc chu mỏ : - Tao sợ gì mày mà không dám nhận , ừa đó... chính tao tác giả
của những bức thư gởi cho "ông già" Khôi Nguyên . Tao tìm "người
yêu" giùm cho , đã không cám ơn còn mắng chửi nổi gì ! Tố Nữ tức muốn điên trước vẽ trân trân của Bội Ngọc , nàng
gân cổ hét : - Đồ "cái lu" đểu cáng ! Đồ "bánh tráng"
cháy đen ! . Đồ "đường phèn" đắng nghét ..đồ ..đồ... Tố Nữ thở hào hển nhưng công suất bộ Óc nàng lại ì ra chẳngn
nghĩ được câu nào độc địa hơn để nguyền rủa Bội Ngọc . Thu Hà lắc đầu , hai đứa
nó chắc một đứa mạng thuỷ , một đứa mạng hoa? nên không hợp nhau bao giờ . Nàng
cũng chẳng buồn can tụi nó , mặc kệ... tụi nó cãi chán mỏi miệng tức khắc sẽ im Có tiếng của Việt : - Tố Nữ đừng giận nữa , anh xin lổi giùm Bội Ngọc đó. Không ngờ Tố Nữ trừng mắt tóm ngay anh chàng vào trận chiến
miệng : - Còn anh nữa, chắc chắn có tham gia đây . Đừng có làm bộ vừa
đấm vừa xoa , xí... bè lũ của các người ai mà không biết. Việt khổ sở oan ức gãi đầu gãi tai : - Trời ! Tố Nữ đừng có hiểu lầm tai hại , anh thật không biết
Bội Ngọc bày ra trò chơi này , nếu không thì anh đã can. Tố Nữ trề môi : - Hổng dám tử tế tốt lành quá đâu . Tui nhìn cái mặt anh thì
cũng đủ biết không có lương thiện Việt nhăn nhó như khỉ cắn nhầm gừng cay : - Em nói chuyện dể mích lòng nhau quá Nữ ơi ! Anh là kỹ sư thứ
thiệt chứ không phải là phường bất lương. Bội Ngọc kéo tay áo Việt nói nhỏ : - Anh đừng hiểu lầm danh tư của nó dùng . Băng ngủ quái giai
nhân tụi em thường chát như chuối xanh chua như dấm vậy đó. Rồi nàng làm bộ hắng giọng nói lớn cốt cho Tố Nữ nghe : - Hơi đâu mà anh đi phân bày với người dưng ! Bởi ở trên đời
người ta nói "làm ơn thì mắc oán" quả đúng trăm phần trăm . Ôi , mà
thôi... để em về nhà đốt nhang vái ông địa cho anh chàng Khôi Nguyên kia trọn vẹn
tình cảm với người mà ông ta yêu thích. Tiếng cười hí hí bị Bội Ngọc cố nuốt vô lòng ngực nhưng Tố Nữ
vẫn nhạy cảm nhận ra sự nhạo báng của bạn , nàng tức đến nhảy đùng đùng cố tìm
cách trã đũa. - Ổng nói khoái mày chơ không phải là tao . Ổng còn hỏi nhà
mày đâu để ổng tìm tơi làm quen kẻ đã viết cho ông ta những lời lẽ ui cha là
mùi mẫn... Tố Nữ làm bộ chắc lưỡi nhái , Bội Ngọc khuynh tay "kên
sì bo" - Ổng khoái kẻ nào tên của một trái mít... - Con khỉ nhà mày cái lu ạ ! Để tao nhớ coi bố mầy tên gì tao
phải đem ra sử dụng mới được Bội Ngọc cười hề hề : - Mày quên để tao nhắc "phụ vương" của chị hai mày
tên là... Cốp... ! ui da ! Bội Ngọc nghe ngần ấy âm thanh nàng nhìn lại
mới hay Tố Nữ bị hai gã thanh niên mặt mũi bặm trợn không hiểu thuộc thành phần
nào chạy đụng đầu vào trán một cái thật mạnh , ôm đầu kêu thảng thốt . Vậy mà
hai gã không chịu nhận lổi lại còn sừng sộ quay ra sinh sự : - Cô không biết né hả ? Viêt vô cùng bất bình trước vẻ xấc xược của hai gã , Thu Hà
cũng cùng chung tâm trạng . Nhưng tất cả mọi người không kịp phản ứng vì Bội Ngọc
đã tiến thẳng đến trước mặt gã vừa cụng vào trán Tố Nữ , giọng của nàng thật
đanh : - Anh làm cái trò gì đây ? Anh cho tôi biết anh vì hấp tấp lỡ
đụng người hay cố tình muốn chọc ghẹo thiên hạ ? Một gã hất hàm đáp : - Cố tình thì sao ? Mà không có tình thì sao ? Mắt Bội Ngọc sáng quắc lên : - Nếu anh mà không xin lổi bạn của tui thì nhất định là không
xong. Hai gã thanh niên nhìn kỹ Bội Ngọc như để đánh giá. Một gã cười khẩy bảo gã kia : - Thứ con gái này mà gây làm chi cho mệt , đi mày ! Bội Ngọc đâu có đơn giản như thế , nàng quát lạnh : - Xin lổi bạn của tui trước khi đi ! Một gã nóng nảy văng tục : - Đụ má ..tao đục gẩy răng hết đường lấy chồng bây giờ ! Gả chưa dứt lời thì bị ăn một cái tát của Bội Ngọc . Hai gã nổi
điên hè nhau đánh Bội Ngọc , Tố Nữ sợ quíu la oai oái . Việt thấy người yêu bị
đánh thì định nhảy vô tiếp cứu nhưng Thu Hà đã can lại : - Công an đến kìa , đừng gây vào mà rách việc , mọi người
chung quanh sẽ làm chứng sự việc. - Nhưng tụi nó hai thằng đánh một mình Bội Ngọc. Thu Hà nhếch môi : - Anh quên con Ngọc nó từng là võ sĩ thượng đài và hạ một tên
nặng hơn nó sáu ký lô hay sao ? Chợt người ta khỉ kịp thấy loang loáng màu trắng của chiếc
giày ba- ta bay tạt ngang tức thì một gã ôm ngực kêu hự lên một tiếng đau đớn .
Trận ấu đã giữa hai gã con trai với một đứa con gái kết thúc ngay tức thời khi
có mặt mấy anh cảnh sát trật tự bảo vệ khu vực sân bay. Ra khỏi sân bay Tố Nũ ôm Bội Ngọc : - Cám ơn mày nha cái lu ! Bội Ngọc rười rất duyên : - Đừng khách sáo cây tăm ! Bảo vệ nhóm Ngũ quái giai nhân là
trách nhiệm của tao mà. Thu Hà đi sau với Việt , nàng nói : - Anh thấy chưa , tụi nó cắn nhau như chó với mèo nhưng người
ngoài đố ai mà ăn hiếp được. Việt gật đầu : - Anh công nhận cái nhóm của tụi em đặc biệt ghê ! Khi nãy
anh rất là lo cho Bội Ngọc. - Em biết chắc là anh lo cũng bằng thừa . Nhưng con Ngọc nó dữ
như vậy anh có ớn nó không ? Việt biết chắc Bội Ngọc đang lắng tai nghe và nguýt chàng nên
chàng mạnh dạn đáp : - Lần đầu tiên anh gặp ở lưng chừng cầu thang anh đà biết là
tiểu la sát rồi , đâu phải tới hôm nay mới biết. Thu Hà gặn hỏi : - Và lòng anh cũng không thay đổi ? Việt xác nhận chắc chắn : - Không hề. Ở phía trên đi song song với Tố Nữ mà Bội Ngọc tủm tỉm cười ,
nàng mãi nghe những lời êm ấm của Việt nên không hay Tố Nữ gọi đến mấy lần : - Ngọc ! Ngọc ! Nụ cười vẩn như hoa trên môi nàng, đến khi Tố Nữ đập tay gọi
to : - Bội Ngọc ! Bộ mày đánh lộn với mấy thằng đó rồi lổ tai mày
bị sút bản lề luôn hả ? Bội Ngọc mới giật mình : - Chứ mày kêu tao cái gì ? Tố Nữ nhăn răng : - Chiêu tới quán ăn bánh xèo nha ! Tao sẽ tự tay đổ bánh đặc
biệt để chiêu đãi. Bội Ngọc vổ tay : - Ý kiến bá cháy , tao đâu có khùng mà từ chối. Tố Nữ lớn tiếng : - Mời tất cả nhóm tụi mình , nhất là Tử Duyên để cho nó vui vẻ
khi anh Tịnh không có ở nhà. Việt xen vô : - Tố Nữ có mời anh không mà không nghe nhắc đến tên ? Tố Nữ nhấp nháy mắt rất hề : - Em mà không mời anh Việt chắc Bội Ngọc nó phát đơn kiện. Bội Ngọc chu mỏ nói : - Tất cả tụi mình trừ tên Lữ Thông và Tịnh ra thì còn bảy người
, mày đãi có mười cái bánh xèo làm sao ăn đủ hả nhỏ ? - Cái máu tham ăn của mày dập tắc không được , chưa ăn mà đã
lo thiếu đủ . Mày cứ ăn đến khi nào bò ra đi , tao sẽ đổ hai mươi cái hoặc ba
mươi , bốn mươi cái con khỉ ạ ! Bội Ngọc khoái chí nuốt nước miếng khi nghĩ đến chất nước chấm
tuyệt hảo ở quán bánh xèo nhà Tố Nữ , nàng ngúc ngắc cái đầu : - Tốt lắm , bữa nay tao thấy mày đẹp gái và dể thương lắm cây
tăm ạ. Tố Nữ nguýt Bội Ngọc một cái thật ngọt ngào nhưng cánh mũi
nàng phập phòng đẫy vẽ khoan khoái : - Bữa nay tao thấy mầy rất đáng yêu nữa . Thôi chuyện hồi nãy
giữa tao với mày coi như huề nha ! Bội Ngọc tỉnh queo : - Ừa , huề thì huề . Có điều tao thấy tội nghiệp cho
"ông già" Khôi Nguyên , chắc là ổng... méo xẹo lắm hả cây tăm ? Tố Nữ liền buông giọng trách : - Mày đùa giỡn ác độc hơn quỷ sứ , nếu như mày nhìn thấy ổng
thảm hại đến như thế nào thì mày cũng nhận ra tội của mày to cỡ nào. Thu Hà ngứa miệng bèn nói : - Nghĩa là mầy đã gặp ông ta ? - Ổng "bò " tới nhà tao mà sao không gặp... Bội Ngọc nén cười làm mặt tỉnh : - Ổng đẹp trai hôn ? Tố Nữ nhún vai đáp : - Không trẻ cũng không lọm khọm , để râu băm lăm... ăn mặc
khá lịch sự đặc biệt vầng trán giống sân bay... vùng vịnh. Thu Hà phải bật cười , còn Việt cố bấm bụng để khỏi làm Tố Nữ
tự ái . Riêng Bội Ngọc thì ôm vai Tố Nữ cười ngấc , Tố Nữ cũng tủm tỉm cười
theo chớ không nổi giận trước tràng cười nghiêng ngã của Bội Ngọc , dỉ nhiên đó
là chuyện lạ nhưng chẳng ai buồn để ý , buổi sáng trôi qua không để lại gì
ngoài cái nắng càng lúc càng chói chang gay gắt. Chương 4 Dìu Tử Duyên ngồi xuống nệm Thanh An phát hiện gương mặt chị
dâu rất xanh, hơi thở nặng nề, nàng phát hoảng: - Có sao không chị Hai ? Tiếng chị Hai này đã được bình thường, tự nhiên theo ngày
tháng, nó không con` ngượng nghịu như khi Tử Duyên chân ứơt chân ráo về nhà chồng.
Đang là bạn bè bỗng nhiên được lên chức chi Hai Tử Duyên cũng thấy kỳ kỳ làm
sao . Nh+ng lâu dần rồn tất cả trở nên quen thuộc không có điều gì trong cách
sưng hô của họ nữa. Tử Duyên không hể đâu Thanh An vì nàng đã biểu lộ rõ ràng nét
mệt mỏi. Tuy nhiên Tử Duyên chưa vội trả lời ngay mà hỏi Thanh An: - Hiếu đâu rồi? - Ảnh phải về phòng răng làm việc rồi, lúc này ảnh bận. Tử Duyên vịn vai Thanh An, nói khẽ: - An lấy dùm Duyên ly nước lọc, có lẽ Duyên bị say nắng nên
chóng mặt chút xíu. Thanh An vội vã lấy nước cho Tử Duyên rồi nói: - chị Hai đừng dấu An đó nha, nếu trong nười không khỏe thì
chị cần phải đi khám bác sĩ. Tử Duyên cười hiền lành: - Ngưòi có thai thường mệt và ốm vặt chớ có gì quan trọng mà
An lo. Thanh An lắc đầu nói rất thân thương: - Tử Duyên đừng khinh thường, khi có thai ngưo=`i mẹ cũng rất
cần sự theo dõi của bác sị Hay là để An đư Duyên đi kám thai nha! Hai gò má Tử Duyên đỏ hồn lên nhìn thật xinh xắn: - Trời ơi, kh'am thai rấ là … kỳ An biết không ? Thanh An cắn môi, nghiêm chỉnh: - K`y thì k`y, chi Hai cũng phải đi khám thôi. Tử Duyên giẩy nẩy trên nệm : - Duyên hỏng đi đâu, trong người Duyên rất là bình thường,
hoàn toàn không có sao. Thanh An cương quyết : - Nếu chị Hai không nghe lời An thì An sẽ viết thư báo cho
anh Hai biết đó nha! Vậy là Tử Duyên nhượng bộ : - Ê, ê Thanh An! Em đừng viết thư cho anh Hai làm ảnh không
yên lòng . Thôi để chờ bà vú đi chợ ve6` rồi hai chị em mình đi. Thanh An bằng lòng và nàng về phòng riêng. Còn lại một mình Tử Duyên nằm dài khép mắt hình dung đên'
Thanh Tịnh giờ này trên cao ngất ngưởng tận làn mây anh đăm đăm ngó bầù trời nhỏ
xíu qua ô kính hay anh đang tranh thủ chợp mắt ngủ đi! Tội nghiệp anh suốt đêm
qua không hề ngủ, anh luông mở mắt ôm em thật chặt trong vòng tay và hôn em thậ
nhiều, anh còn hôn lên bụng em và boa? rằng "Ba hôn con một cái nha! Ở nhà
ngoan với mẹ, đừng làm cho mẹ con bệnh, khi nào ba về sẽ có quà cho cục cưng bé
nhỏ củ ba! " Ôi giọng thì thầm êm ấm mà dí dỏm của anh như còn đâu đây. Tử thở ra, lại một cơn mệt nữa chợt tới làm tim nàng hơi nghẹt
khó chịu . Nàng tự xoa ngực và nghĩ: - "Ba vừa mới đi mà con không nghe lời nha! Con lam` mẹ
mệt, mẹ sẽ viết thư méc với ba con cho mà coi !" Tử Duyên cười sung sưo"ng, Thanh Tịnh yêu thương nàng vô
vàng, cả gia đình bên chồng đều quí mến nàng, mỗi một giờ trong đời nàng là một
giờ hạnh phúc tràn đầy, mai đây con nàng chào đời . Thanh Tịnh ở Đúc về, nàng sẽ
con` vui hơn nữa, cõi thần tiên tuyệt diệu là nơi nàng đang tận hưởng. Một cơn mệt mõi nữa làm Tử Duyên nhăn mặt và đưa hai tay ôm
ngực như là đau đớn lắm . Hiện tượng này xuất hiện ở nàng không lâu nhưng Tử
Duyên vốn là sinh viên y khoa nàng hiểu cơ thể nàng có vấn đề . Song vì ngụp lặn
trong bể tin`h diễm lệ Tử Duyên không cần quan tâm đến một vài triệu chứng lạ ,
và thế là những cơn mệt và khó thở bất thần đến với nàng Thanh An vừ bước vô phòng đã sà lại bên Tử Duyên: - chi Hai làm sao thế ? Mặt tái mét mà người đẫm mồ hôi. - Duyên cũng không biết làm sao bỗng dưng thấy khó thở và tối
mặt … - thiệt là khổ, anh Hai vừa đi là chi eđã không ổn rồi . Hay
là An về quê kêu mẹ Lên gíup chị ! Tử Duyên xua tay rối rít: - Không, không! Anh đừng làm phiền mẹ, Duyên không muốn như
thế đâu. Thanh An chắc lưỡi: - Không muốn thì thô, vậy bây giờ An đưa chị đi bác sĩ. Tử Duyên đồng ý và nàng ra xe để An đưa đi . Đến nơi Thanh An
ở ngoài chờ còn Tử Duyên vào gặp bác sĩ . Vị bác sĩ lớn tuổi có lẽ rất nhiều
kinh nghiệm trong nghề nghiệp ân cần hỏi han những triệu chứng trong người Tử
Duyên. Sau khi được Tử Duyên cho biết nàng đang có thai nhưng hay mệt bất thần,
và đau nhói vùng tim thì nét mặt người bác sĩ trở nên đăm chiêu . Ông hỏi thê, vài
ba câu nữa rồi chăm chú kám bện cho Tử Duyên. Cuốt cùng ông chích cho nàng mũi
thuốc rồi ghi cho nàng mấy chữ hẹn sáng hôm sau đến bệnh viện gặp ông để làm
xet' nghiệm . Tử Duyên hồi hộp: - Thưa bác sĩ sức khỏe của cháu co bình thường không ? Bác sĩ khẽ cười trấn an: - Ngày mai, cháu đến bệnh viện làm xét nghiệm mới khẳng định
được bệnh. Tuy nhiên cháu hãy an tâm rằng bệnh của cháu không có gì đáng lo. Tử Duyên lẳng lặng ra về, Thanh An ùa tới hỏi : - có sao không chị Hai ? Tử Duyên lại nói dối ngon lành: - Không có gì, chỉ những triệu chứng bình thường của người
mang thai. Thanh An thở phào nhẹ nhõm : - Bác sĩ đã khẳng định như vậy thì An mới đỡ lo . Thôi mình về
. An sẽ dăn vú dan`h cho chị Hai một chế độ ăn uống đặc biệt để bồi dưỡng sức
khoẻ. Hai chị em cười thân thiết. Trong lòng Tử Duyên trăm mối ngổn
ngang . Nàng đâu có thể quên một cái mím môi, một nét cau mày như báo hiệu một
điềm trắc trở trên gương mặt của người bác sĩ ban nãy . Đột nhiên, Tử Duyên trở
nên bần thần và Thanh An nhận ra điều đó: - Chị Hai lại mệt nữ a à ? Tử Duyên vội vã lắc đầu: - Mình về đi An, Duyên cảm thấy đói bụng rồi. Thanh An đưa chi dâu trở về nhà . Hôm qua cho tới bây giờ
nàng phụ với Tử Duyên lo cho Thanh Tịnh ra đi , ăn uống và nghĩ ngơi không ra
sao nên chính sức khoẻ của nàng cũng kiệt . Đưa Tử Duyên vào phòng rồi, Thanh
An cũng choáng váng té xuống khiến Tử Duyên hốt hoảng : - Thanh An! Thanh An! Trúng gió rồi phải không ? Thanh An gượng đứng lên: - Chóng mặt chút xúu chắc là không có sao. Tử Duyên rất yếu nhưng nàng vẫn đỡ Thanh An: - An nằm trên giường của Duyên đi, đê Duyên rót nước An uống
nha! Thanh An ái ngai.: - Nhưng mà chị Hai cũng đâu khỏe mạnh gì . Anh gọi vú lấy
giúp mình. Tử Duyên bóp mạnh tay Thanh An: - Duyên hết mệt tự nãy giờ rồi, nằm đây Duyên lấy nước lại
ngay. Thanh An gật đầu đồng 'y, nàng thả người trên chiếc giường hạnh
phúc của anh chị Hai . Đôi gối mềm thêu hai con Long Phụng cuốn lấy nhau mới
tình cảm làm sao . Hương yêu đương con` thoang thoảng trong căn ph`ong, trên
vách tường treo những bức hình phóng lớn của Tử Duyên với Thanh Tịnh chụp
chung, mắt họ trao nhau ngập ân tình . Đứa con trong bụng Tử Duyên là đứa con
tình yêu. Thanh An mỉ m cười nghĩ đến mình, có lẽ nàng cũng đến lúc nhận
lời cầu hôn của H. Tình yêu đã chín mùi chuyện yêu đương nhiên là không thể để
dài thêm. H đã quá kiên nhẫn con` nàng cũng muốn bước vào hạnh phúc. Tử Duyên trở lai. vào lên tiếng: - An đang nghĩ gì mà miệng cười vui thể ? Thanh An ngượng điếng giả bộ: - Ồ, chị Hai còn tốn công pha nước chanh cho An nữa, cám ơn
nhiều nha! Tử Duyên trao ly nước cho cô em chồng và ngo6`i bên cạnh,
nàng quên mất là nàng vừa hỏi mà Thanh An chưa trả lời - An nhiều chuyện thấy ghê, có một ly nước mà cũng bày đặt
cám ơn. Thanh An uống xong ly nước chanh nàng nằm xuống trở lai. và
kéo Tử Duyên nằm theo đoan. gợi nhớ kỷ niệm. - Tử Duyên nè, đâu có ai ngờ rằng Thanh An với Tử Duyên vốn
là bạn th^n, đùng một cái tự nhiên nhảy lên làm chị Hai người ta . Thiệt là
khôn quá đi. Tử Duyên nghiêng đầu duyên dáng, lẩn e thẹn: - Duyên cũng không dám nghĩ là mình có ngày hôm naỵ Hồi đó
Duyên cứ tưởng chính An mai mối … - Hổng dám đâu, ở trên đời này cái ngu nhất là làm ba mai .
An đâu có dại dột như vậy . Nhưng thật tin`h ngày đó An cũng cầu trời phật cho
anh Hia đừng có rước cái bà Hạ Thư về nhà, vì chắc chắn là An sống không nổi với
bả rồi. Tử Duyên tâm sự: - An biết không, mỗi lần thấy anh Tịnh đi với Hạ Thư, Duyên
đau lòng ghê gớm. Nhưng mà Duyên phải âm thầm chịu đựng rồi trút vào nhật ký chớ
biết tâm sự cùng ai. Thanh An cười khúc khích rồi đưa gương mặt đối diện với mặt Tử
Duyên: - An nhớ có lần tình cờ An coi được nhất ký của chị Hai, chị
làm mặt ngầu dễ sợ, còn chửi An một trận tung tóe chớ chơi sao! Tử Duyên thò tay nheó Thanh An: - Nhắc hoài hãy mau quên đi! Thanh An cố tình trêu chọc: - Quên sao được mà quên, để lâu lâu nhắc lại nghe chơi đỡ buồn. - Chọc quê người ta thì có Tử Duyên chớp hàng mi làm xôn xao nước mùa thu, nàng tưa. người
sát Thanh An bỗng la lên: - Trời, sao người của An nóng hổi thế! Thanh An đưa tay lên sờ trán mình: - Ờ nóng thật, chắc An cảm mất rồi. Tử Duyên rối rít: - Bây giờ làm sao đây? An uống thuốc nha! Ăn cháo giải cả
nha! Duyên cao. gió cho An nha, hay là nói với vú nấu cho nồi nước xông. Thanh An bật cười: - Trời ơi! Chị Hai làm gì mà cuống lên như An chết đến nơi vậy
. Cả sơ sơ tự nhiên sẽ hết chớ có gì mà lo lắng. Tử Duyên lắc đầu: - Không được đâu. An giỡn chơi hoài lỡ đau nặng thì khổ lắm. Thanh An nói cách nào Tử Duyên cũng không nghe, nàng đành dể
mặc Tử Duyên chờ vú nấu cháo giải cảm cho nàng ăn và con` phải uống thuốc, chao
oi^ là rắc rối! Đúng là bác sĩ tương lai có kác, mai mốt đây rồi cũng giống y
như anh Tịnh ,động một chút là áp bức người ta uống thuốc, con` đòi chích nữa …
chà, mình đi lấy chồng quách họ khỏi ăn hiếp! Nhưng mà H cũng là b'ac sĩ nữa, hừm…
thiệt là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà! Thanh An co mình lai. khiến Tử Duyêndang cao. gió cho nàng phải
dừng tay: - Đau hả An? Được dịp Thanh An rên rỉ: - Ờ đau quá đi, Duyên lam` lột da An hết rồi. Tử Duyên xoa nhẹ lên lưng nàng: - Duyên không phải là anh H đâu mà nhõng nhẻo nha! Thanh An phụng phịu: - Anh đâu có thích nhõng nhẽo với anh H. An chỉ thích nhõng
nhẽo với chị Hai thôi hà. Tử Duyên xúc động, nàng mân mê máii tóc cuả Thanh An: - Anh làm Duyên muốn khóc, nhiều khi Duyên nhgĩ là An đi lấy
chồn g rồi, nah` này sẽ buồn biết bao nhiêu. Hồi nào tới giờ sống bên nhau
trong một gia đình, Duyên quen với tình cả chị em dằm thắm, hai đứa mình con`
thứ tih`nh ban đẹp đ~ nữa. Duyên không muốn An rời xa nơi đây dù biết như vậy
là mình có ý nhĩ ích kỹ. Thanh An xúc động bật ngữa người nhìn vào sóng mắt long lanh
của chị dâu: - An hổng lấy chồng, chị Hai chịu hông? Tử Duyên chợt trầm giọng: - Không được đ^au, An và Hiếu cũng đến lúc phải cưới nhau chớ,
nhưng nếu hai người cu1ng về đây ở để anh em có nhau thì vui biết mấy. Suy nghĩ một lát, Thanh An gạt đi: - Chuyện đó con` xa xôi lắm chị Hai đừng nghĩ tới nữa. Tự nhiên hai nàng lặng đi không trò chuyện thêm nữa, mỗi người
theo đuổi ý nghĩ riêng của mình … Nhớ là có hẹn với Tố Nữ , Bội Ngọc, tối nay sẽ đến nhà Tố Nữ
ăn bánh xèo nên Thu Hà bỏ buổi cơm chiều, nàng có thói quen như thế cứ mỗi lần
có chương trình ăn uống, với bạn bè là nàng thường để danh` bụng để ăn cho ngon
miệng. Tắm xong, Thu Hà ngồi trang điểm và lên bộ thật ng^`u , giống
hệt minh tinh HongKong. Liếc đồng hồ thấy còn hơi sớ Thu Hà lôi ghế bố ra sân
buông mình nằm hóng gió chờ đợi thời gian. Đang vu vơ nhìn mây trôi và nắng úa
với một cõi lòng thản nhiên như người giũ bỏ trần tục thì bất chợt Thu Hà thấy
mô,t khoảbg tối trước mặt che khuất tầm nhìn của nàng, hoá ra đo là cái bóng của
Lữ Thông, hắn đến từ lúc nào mà Thu Hà cũng chẳng biết nàng nhìn lên thấy một nụ
cười trên môu hắn lẫn trong làn khói thuốc hắn đang cầm ở tay . Hăn' để một
chân lên chân Thu Hà rất bụi đời cất giọng: - Người yêu của anh đang chờ ai vậy ? Bao nhiêu ngày Thu Hà rất nhớ cái bản mặt bậm trợn này, vây
mà khi gặp nàng phát nổi nóng: - Anh tới đây chi ? Và ai là người yêu của anh ? Lữ Thông cười còn đáng ghét hơn: - Bộ giận anh hả ? Mà anh có lỗi gì với em ngoài vài lần
không tham gia mấy cái trò chơi nhàm chán củm nhóm con gái bọn em . Chẳng lẽ chỉ
vì thế mà em khai trừ không nhìn nhân người yêu! Thu Hà lầm lì: - anh đi chỗ khác mà tim` cái lũ bạn bè du côn của anh, tui
chẳng bao giờ muốn gặp anh. Lữ Thông chẳng hốt hoảng gì, hắn cứ nhởn nhơ như đua. - Giỡn hoài, đi chơi với ai thì chơi chớ tình yêu của anh chỉ
gởi cho em thôi . Và hôm nay anh muốn rủ em đi dự tiệc chứng minh với tụi bạn
điều đó. Thu Hà nhìn thẳng vào Lữ Thông, mắt nàng như bất động: - Anh rủ tui nhập cái băng quậy quạng của anh bao nhiêu lần rồi!
Xin lỗi anh, anh tưởng tôi là hạng con nhà ăn chơi như bọn anh là anh đã lầm rồi.
Thu Hà này là trưởng nhóm quậy nhưng quậy kiểi khác, không có giống bọn anh
đâu. Lữ Thông nóng mũi: - Ê nặng lời rồi nghe bồ! Tụi này mời bồ thích thì OK, không
thích thì thôi … tạm biệt, chớ đừng có dùng giọng lưỡi hạ nhục nhau chứ! Thu Hà trừng mắt: - Vậy thì anh mau biến khỏi mắt tôi đi còn chần chờ gì nữa. Lữ Thông nhún vai, búng mạnh điếu thuốc ra xa: - Em thật tình muốn good bye ? Thu Hà hừ giọng không thèm trả lời gã người tình, nàng cũng
không hiểu vì sqo nàng có thừa bản lĩnh khi đối diện Lữ Thông. Hắn nhịp nhịp
chân cao giọng: - Không phải cô nữ sinh Thu Hà bướng bỉnh đã từng thì thầm
bên lỗ tai này là "em yêu Lữ Thông ơi!" hay sao? Thu Hà quát: - Bỉ ổi, anh không câm miệng thì đừng trách tui! Lữ Thông bình thản: - Lữ Thông bây giờ chứ không phải Lữ Thông ngày xưa mà để Thu
Hà cho một cái tát giữa đường đến té xe. Gắn liền theo cái giọng ngạo mạn ấy là cái cười khẩy phớt đời.
Trái tim Thu Hà đau đớn kinh khủng khi nghe chính miệng Lữ Thông gơi. lai, kỹ
niêm thuở mới vào yêu củ hai người. Một cảm giác tan vỡ, thất vọng, hụt hẫng
dâng lên trong lòng Thu Hà, hai môi nàng mím chặt, mắt long dữ tợn nhưng hồn
nàng run run se thắt. Trời khônglạnh nhưng nàng cảm thấy giá băng, thân thể
không thương tích mà nàng thấy đau vô vàn . Vậy là hy vọng cuối cùng về Lữ
Thông sẽ hồi tâm tránh xa lũ bạn dữ mà quay về với hiện tại và tương lai tươi
sáng vụt tắt ngay trong đầu óc đang dần tê dại của Thu Hà. Một tình yêu đầu đời
cất cánh hay một vết nhơ ái tình vừ được nàng ly khai! Không biết! Thu Hà không
biết nữa. Trong khi đó Lữ Thông hất hàm. - Sao ? Không nói được chứ gì ? Thu Hà nghiến răng, nàng thét cho cơn đau xé vỡ tung lồng ngực: - Đi đi! Và đừng bao giờ tời nhà của tui, coi như tui và anh
chưa khi nào gặp nhau quen nhau trong đời. Đi đi! Lữ Thông mồi điếu thuốc khác, hắn hơi nheo mắt: - Rõ ran` g bồ đang mất bình tĩnh, tốt nhất hãy bình tĩnh rồi
nói. Thu Hà muốn nghẹt thở, nàng tức không gì tả nổi, Nhưng vốn có
bản lĩnh nàng phá lên cười một tràng dài mà không biết vì sao mình cười. - Anh qủa là quá ngao. mạn đó Lữ Thông! Một thằng con trai
nghĩa lý gì trong đời tui mà tui đến nổi phải mất bình tĩnh! Thật ra cái tên của
nah cũng như lời lẽ yêu đương nói với nhau lúc ban đầu tui đã quên và đã coi nó
như trò đùa thú vị thôi. Tui chỉ sợ rằng kẻ nuối tiếc đứt ruột chính là anh. Lữ Thông trợn mắt nặng lời: - Đừng nói láo Thu Hà . Tôi biết từng đêm cô thao thức không
ngủ được vì nhớ tôi kia mà. Đôi môi Thu Hà bỗng dưng rung lên, nàng cắn môi một cái thật
đau để tự nhủ mình: - "Thu Hà! Hãy cứng rắn lên, mi luôn luôn là một cô gái
thông minh đầy mưu trí lúc con` nữ sinh đó, đừng yếu mềm mà mắc mưu hắn. Hãy
cho hắn biết Thu Hà này không phải tầm thường như hắn tưởng!" Tự ra lện cho mình xong. Thu Hà khoanh tay đứng kiểu cách và
giọng nàng cũng không kém phần ngạo nghễ: - Nè Lữ Thông! Anh thật không biết xấu hổ . Căn cứ vào cái gì
mà anh biết tui từng đêm thao thức vì nhơ anh? Lữ Thông chẳng do dự đáp ngay: - Đôi mắt sâu trũng thâm quầng của cô cũng đủ tố cáo điề đó. Thu Hà trố mắt nhìn hắn rồi cười ngặt nghẽo: - Khôi hài chết được! Anh cho rằng tôi nhớ anh mà tui cứ tỉnh
khô ngồi ở nhà hoặc thỉnh thoảng đi chơi với bạn bè một cách thoải mái . Bằng
chứng là tui đã sẵn sàng rồi đây, chỉ chờ tụi nó đến đủ là … biến ra đường phố
vui vẻ . Trong khi đó chính anh la1 kẻ lết tới tận đây tim` tui để rủ rê mời mọc,
vậy … ai là kẻ luỵ ai xin mời anh lên tiếng giùm ! Thu Hà nói xong nhún vai một cái xoè hai bàn tay nhìn hắn
trêu tức .Quả nhiên sự bình tĩnh kịp thời của Thu Hà thật là lợi hai. , những lời
lẽ chắc nịch của nàng làm cho gã con trai ăn chơi trác táng bí cứng, hắn lóng
ngóng không tìm ra câu gì trả đũa. Thu Hà nhếch môi mỉa mai. - "Tứ qúi già" vẫ con` thua "tứ quí ách"
mà phải không? Nhưng thôi, tui không thèm tranh luận với anh . Kể từ giây phút
này đường ai nấy bước. Ok! Lữ Thông mím chặt vành môi, cuối cùng hắn đan`h mỡ miệng kèm
theo một cái nhún người kiểu cách: - OK Thu Hà cố nén cảm giác đau đau nơi ngực để giữ nguyên nụ cười
giả tao.: - Một sự kết thúc tốt đẹp, thôi nhé tạm biệt. Lữ Thông quay mặt và bước đi cũng nhanh như khi hắn đến, bên
tai Thu Hà chỉ con` một a&m thanh sót lại: - Chào nhé. Bóng Lữ Thông không con` trước mặt nàng, hắn không con` gây
cho nàng nỗi bực mình, nhưng cớ sao mắt nàng buồn quá, nó cay và hình như ngân
ngấn nước, không biết giọt sương hay giọt đêm rơi vào mắt gây xốn xang ghê quá,
nàng lắng nghe tiếng thở dài như tiếng khóc của trái tim bị tình phụ. Lữ Thông! Tại sao hắn lai. bỏ đỉ Tại sao hắn lai. bằng lòng
đường ai nấy bước? Ôi hãy quên hắn đi , hãy coi như chưa bao giờ gặp hắn trong
đời! Thu Hà! Tại sao mi lai. cư lẩ quẩn ới cái tên của hắn chứ ? Thu Hà ôm đầu, đau đơn kinh khủng khi thư kỷ niệm đời chợt bị
vỡ oà . Nàng cắn môi nhưng lai. thấy đau trong lòng, không làm chủ được nổi buồn
tê dại Thu Hà vào nhà lấy mô tô và chạy ào trên phố đang bắt đầu về đêm . Đi
đâu ? Thu Hà lắc đầu vô định , nàng chỉ biết cần phải đi để khuây khỏa một cơn
đau tức tưởi. Những cây đèn đường ngàn năm yên phận đứng lặng lẽ không gây
oán thù với ai vậy ma lúc này Thu Hà ghét nó quá lắm bới vì no quá ư thành thật
hắt xuống mặt đường chỉ một bóng hình nàng. Không biết đi bao lâu và qua bao nhiêu con phố, Thu Hà nghe
tâm hồn rời rã tê cóng, đêm nay trời rất đẹp, trăng phớt vàng và mây trong
xanh, mấy vì sao xa tít nhấp nháy như cợt đùa cùng gió, nhưng gió đâu có đau khổ
như nàng bởi lẽ nó chẳng đa tình cũng chẳng lãng mạn chỉ có nàng mới yếu đuối
và mâu thuẩn thôi đã không muốn quan hệ với một kẻ không ra gì nhưng lòng lai.
cứ đắng cay như người chiến bại giữa tình trường. Chiếc môtô "con ngưa sắt" yêu quý của nàng hình như
cũng buồn với nổi niêm` của cô chủ, tiếng máy nhẹ như hơi thở và con mắt đèn
pha của nó đìu hiu đến lạ lùng. Thu Hà nghe đói cồn cào nàng nhớ mình chưa ăn
gì cả, tự nhiên cơn ngông trong nàng trổi lên, nàng liếm môi một cái và tấp vào
một nhà hàng rất lớn trên đường Võ Văn Tần . Vào nhà hàng mà chỉ có một mình
thì quả là bất lơi. Thu Hà cũng biết điều đó nhưng nàng bất cần. Đưa xe vào bãi Thu Hà bỗng giật mình khi thấy chiếc xe của Lữ
Thông khựng lai. một chyút rồi nàng mím môi đưa xe đến ngay sat' cạnh xe của hắn
và chống chân đứng không cần khoá . Đúng lúc ấy có hai gã thanh niên ăn mặc lịch
sự đúng thời trang cũng đưa xe Dream vào bãi, nhanh như chớp đầu của Thu Hà lóe
lên một ý nghĩ táo bạo liều lĩng, nàng bước đến tên đẹp trai và chào nghiêng
ánh mắt, khẽ hé bờ môi: - Nè anh, tui có nhiệm vụ phải theo dõi một tên tội phạm đang
có mặt trong nhà hàng này, anh giúp tôi nhé! Chan` g thanh niên ngẩn người trong giây lát rồi mâp' máy
môi: - Cô là … S B C à ? Thu Hà mỉm cười: - Không còn thời gian, giup' tôi nhé! Chan` thanh niên cau mày: - Tôi biết lam` gì ? - Không khó lắm, làm một anh nhân tình bình thường thôi mà, để
cho hắn không nghi ngờ gì là đươ;c. - Chan`g thanh niên đẹp trai tỏ vẽ thú vị, nhưng còn áy náy: - Thế con` bạn tôi thì sao ? Nó là Việt kiều mới về nước đó. Thu Hà nói nhanh: - Chắc bạn anh cũng thông cảm, nào … mau lên kẻo châm. trễ có
thế mất dấu tích của hăn. Thu Hà chủ động khoác tay anh chan` g keó về phiá cưẢ chính của
nah` hàng, nơi lắp dặt kính và những ánh đèn sáng choang. Anh bạn Việt kiều cuả
chan`g đẹp trai không hiểu chuyện gì liền kêu lên í ới bằng tiếng Anh không chuẩn
lắm. Không để quá bất lịch sự , Thu Hà quay đầu lai. và đưa tay lên môi: - i 'm sorry. Bây giờ anh chàng thanh niên không còn lơ ngơ như lúc đụng
nàng ngoài bãi gởi xe, ngược lại anh chan`g con` có ý tấn công người đẹp: - Nữ trinh sát trẻ tuổi, dũng cảm, lai. xinh đẹp. Tôi được đi
bên cạnh thật là hân hạnh. Thu Hà cười bằng mắt: - Anh đúng là có qua trường đào tạo khoa … tán con gái nha! Người thanh niên sung sướng nghiêng hồn: - Cô nữ trinh sát, cô tên gì vậy ? Thu Hà không nao núng: - Đồng đội gọi tui là … "Hoa sắt" - Trời đất! Cô đẹp và vui vẻ thế này sao mang cái tên lạ thê? - Đó chỉ là biệt danh của tui. Chàn g nài nỉ: - Cho tôi biết tên thật của cô đi! Thu Hà tạo giọng dịu dan`g: - Sau đó là cho anh biết địa chỉ nữa phải không? Chan`ng cười ruồi: - Đúng là trinh sát, thông minh hết ý. Thu Hà che miệng: - Anh quá ken, tui đâu đáng để anh khen. Không biết anh chàng vô tình hay cố ý mà bóp tay Thu Hà một
cái nói: - Dù sao cũng đừng quên cho tôi biết tên và đia. chi? Thu Hà để nguyên tay mình trong tay chàng, nàng còn cố ý đi
như sát vào người anh chàng vì bấy giờ hai người đã đi giữa lòng nhà hàng sang
trọng . Thu Hà lắc đầu ý nhị : - Nguyên tắc nghề nghiệp không cho phép, mong anh thông cảm Thu Hà đảo mắt một vòng để tim` Lữ Thông và không khó khăn lắm
nàng đã thấy hắn ngồi cùng hai gã bạn mặt mũi non choẹt nhưng dáng dấp chẳng
lương thiện chút nào . Trên bàn của Lữ Thông đầy những lon bia. Bọn hắn vừ ăn uống
vừa nói cười, riêng mặt Lữ Thông đỏ gay có lẽ hắn uống đã nhiều lắm. Thu Hà hơi run run chân, nàng tự kẳng định vì nàng mang giầy
cao gót chớ không phải mất bình tĩnh . Cách chỗ Lữ Thông ngồi một khoảng co một
bàn trống không người nhưng trên bàn lại ê hề thức ăn thừa, Thu Hà quyết định
ngồi bàn đó . Thanh niên ngần ngại lắc tay Thu Hà: - Ban` này dơ quá, mình lại đằng kia đi ! Thu Hà đáp qua kẽ răng: - Không được, phải ngồi đây mới tiện việc quan sát hắn. Thanh niên nhìn quanh: - Hắn là ai ? - Xin lỗi, tôi không thể cho anh biết. Hai người ngồi xuống, tiêp' viên đên lau bàn sạch , láng bóng
. Thu Hà bận đưa mắt quan sát Lữ Thông, nàng nói với chàng thanh niên : - Anh gọi thức ăn và thức uống giùm. - Nhưng tôi đâu biết cô dùng món chi. - Món gì cũng được, anh cứ tự nhiên. Chàng thanh niên nhiệt tin`h nhưng không lợi dụng, chan`g chỉ
kêu hai chén súp, một dĩa bò lúc lắc và hai lon bia tiger . Các món ăn đem lên
nóng hổi và thơm phu"c đầy sức kích thích bao tử, thanh niên khềù Thu Hà: - Tôi và cô cụng ly nhé ! Thu Hà quay lại gật đầu: - Ừ. Hai miệng thuỷ tinh va chạm nhau, Thu Hà thì thầm: - anh làm ơn chăm sóc tui, có thể hắn mới không nghi ngờ. Thanh niên thic'h thú đồng ý: - Đươc. được . Việc đó không khó gì. Và anh chan`g thực han`h ngay điều Thu Hà yêu cầu, chàng nêm
một chút gia vị vào chen' súp của nàng rồi bưng trao tận tay kèm theo nụ cười
tán tỉnh . Thu Hà nhận rồi nghiêng đầu chớp mắt thầnm cảm ơn, không bỏ lỡ cơ hội
chan`g keó ghế ngồi thật sát nàng . Họ cười với nhau thật tình cảm nhưng truyện
trò không nhiều vì đâu biết chuyện gì để nói . Để tạo sự chú ý cho Lữ Thông,
Thu Hà lớn tiếng: - Anh gì đó ơi! Anh tiếp viên ! Nguười tiếp viên lật đật chạy tới, Thu Hà kêu thêm chim bồ
câu rô- ti, và đó cũng là lúc Lữ Thông nhìn thấy nàng. Hắn trố mắt có lẽ do
kinh ngạc, Thu Hà biết rõ nhưng nàn g phớt lờ khẽ tưa. đầu vào vai thanh niên
thầm thì : - Hắn để ý tui anh ráng giữ rự nhiên. Rồi nàng âu yếm gắp cho chàng thanh niên, trông họ rất xứng
đôi vừ a lứa . Họ âu yếm nhau như vui vẻ , hạnh phúc. Nhìn cảnh ấy, Lữ Thông bặm môi, ruột gan hắn cứ sôi lên: hai
tên bạn hắn chă"ng hiểu gì cứ bật nắp lon bia đổ vào ly hắn lầm lì dễ sợ
đưa lên môi uống một hơi cạn hết, tay hắn lại tiếp tục bật nắp lon. Tất cả cử chỉ của hắn không qua được mă)'t Thu Hà, nàng rất hả
dạ, trong lo ng dịu bớt cơn tức tươ"i phần nào . Nàng can`g tỏ ra tin`h
tư/ với thanh niên lạ thì ở bên kia Lữ Thông càng uống như điên, mặt hắn đỏ gay
còn hai mắt như rực lửa . Cảm thấy bấy nhiêu đã đủ, màn kịch hoàn toàn đạt kết
quả cao , Thu Hà rất hài lòng . Khe khẽ lấy xấp tiền dúi vào tay thanh niên nói
thật nhỏ: - Tui rất cám ơn anh đã giúp đỡ, giờ anh kêu tính tiền giùm
tôi. Thanh niên sựng người một chút: - Mình chỉ vừ mới bắt đầu ăn thôi mà. - Tui không thể ngồi thêm, phiền anh kêu người ta đến tính tiền. - Vậy cô cứ đi, bữa ăn này để tôi tính. Thu Hà không chịu : - Anh đừng làm thế, nãy giờ anh giúp tôi là qúy lắm rồi. Thanh niên cười: - Có gì đâu. Giúp "SBC" là nhiệm vụ của ngưòi dân
thôi mà.
Thu Hà thót tim, đến lúc này nàng mới cảm thấy lo sợ, nàng biết
tội mạo danh công an là phạm pháp. Nàng vội nói: - Anh đừng từ chối tui, mau nhận tiền này và kêu nhà hàng
tính tiền rồi đưa tui ra ngoài. Chàng thanh niên kêu tiếp viên đến nhận tiền. Trước khi đứng lên rời bàn, Thu Hà giả ôm đầu rên: - Tôi thấy chóng mặt, chắc là tại uống bia. Người thanh niên tốt bụng đưa vòng tay dìu đỡ nàng: - Tôi có thể dìu cô chứ? Thu Hà chỉ chờ có thế là gật đầu, người ta chỉ thấy đôi tình
nhân sánh vai nhau thật cận kề chầm chậm bước ra ngoài. Lữ Thông nhìn theo và
nghiến răng trèo trẹo, chỉ hắn mới biết hắn vẫn còn yêu Thu Hà. Ra đến bãi gởi xe, Thu Hà bật đứng thẳng người ngay, thở ra một
hơi dài như trút gánh nặng, quay qua nhìn chàng thanh niên: - Hết sức cám ơn anh, bây giờ xin tạm biệt vì tôi phải đi
ngay. Chan`g thanh niên bịn rịn: - Hy vọng có ngày gặp lại cô "Hoa sắc" Thu Hà mỉ cười xòe tay nhận cái bắt tay của chàng thanh niên: - Hy vọng. Đến lúc đó tui không con` vì nhiệm vụ chắt bớt
căng thẳng hơn. Thanh niên lắc đầu: - Tôi chẳng thấy gì căng thẳng, chỉ thấy rất vui. Thu Hà ngồi hẳn trên xe môtô: - Bạn Việt kiều của nah đã biến mất rồi, có lẽ anh chàng sẽ
giận. Nhờ anh giảo thích và xin lỗi dùm tôi. - Không sao đâu . Xin cô đừng bận tâm. Thu Hà vút đi. Một làn gió lành lạnh tạt vào hồn nàng tự
nhiên nàng rùng mình. Giờ phút này trong đầu nàng chợt quay cuồng, không biết
nàng làm như thế để làm gì?.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét