Giao mùa
Sớm nay, Hà Nội mịt mù sương
giăng, bối rối trong một thời khắc giao mùa. Thu dùng dằng chưa qua, đông đã
ngập ngừng bước tới. Những tán bàng đổi màu, bắt đầu trút những trận lá ngập
tràn đường phố.
|
Không gian đượm một màu thời
gian bàng bạc đắm say nồng nàn với nắng gió. Hà Nội dịu dàng, đằm thắm và
lãng mạn đến lạ lùng với những khoảnh khắc trái mùa như thế
Bình minh tháng 11, dòng
người hối hả ngược xuôi. Những vội vã, xô bổ như vẫn thấy, vô tâm bỏ qua giai
điệu du dương của đám lá cuối mùa rơi nhẹ nhẹ, vương lên tóc, lên vai..xa lạ.
Mấy hôm nay Hà Nội chuyển mùa, từ lạnh sang nóng rồi lại từ nóng sang lạnh.
Cái lạnh đầu mùa làm dịu lòng người qua những ngày hanh hao. Ngang những khu
tập thể cũ mèm đã thấy rất nhiều quần áo rét, chăn, ga đem ra phơi đón nắng,
rũ bỏ cái mùi cũ kỹ sau một mùa dài nằm im trong tủ. Một hình ảnh rất Hà Nội
trong nhiều chiều cảm xúc. Dù qua tiết lập đông đã lâu, những lúc trái mùa
thế này Hà Nội trở nên sặc sỡ, đa cảm. Không hiểu sao nhiều người lại thích
ngắm Hà Nội trong những ngày như thế, thích cái không khí tranh thủ, tất bật
phơi phóng khẩn trương rất đỗi thân quen từ bao giờ
Thế rồi, cái rét lại nhõng
nhẹo. Được mấy hôm chiều lòng người, mang cảm giác xốn xang đón gió mùa về
lại dở chứng nắng gắt gỏng như đang vào chính hạ. Nhưng cái lạnh thoáng qua,
cái lạnh đỏng đảnh thế mà hay. Cứ dịu dàng, đằm thắm cuốn lá trên đường cong
veo hình chiếc lông mi trên đôi mắt mùa đông đượm buồn nuối tiếc. Mấy hôm
nay, trời lại trở mù. Sương nhè nhẹ thôi, nhưng lẩn khuất hương khói lam ngai
ngái của những đống rạ ủ qua đêm ngoài bãi giữa. Đúng là giao mùa
Hồ Gươm lại thấy mờ mịt sương
giăng như khói quện thơm trong ly café buổi sớm quyến rũ vô cùng. Vẫn biết,
cái rét đỏng đảnh làm Hà Nội bớt căng với nắng mới, lá vàng rơi dày hơn, se
sắt hơn. Trong cái mờ ảo tinh khôi hé mở một ngày, hình ảnh chị lao đông cần
mẫn cầm chiếc chổi tre cán dài loẹt xoẹt, đám lá chạy xào xạc dưới chân rõ là
lòng cảm thấy nuối tiếc, muốn thốt lên một điều gì đó nhưng không nói được
nên lời. Hồ Gươm vẫn vậy từ bao đời, trầm mặc và trở nên huyền bí hơn trong
sương. Góc đường Hàng Khay cây liễu xoắn tít dưới sương mờ như dáng những
thiếu nữ e lệ nép mình sau tấm voan mỏng. Không gian bình minh thanh tịnh và
dịu dàng nhưng cũng đủ làm lòng người thảng thốt
|
Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014
Giao mùa
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét