Người thầy thanh nhạc đầu tiên và những kỷ niệm chẳng bao giờ quên
1>
NGƯỜI THẦY THANH NHẠC ĐẦU
TIÊN
Tôi được nghe bài Người HN trực tiếp lần đầu tiên trong một cuộc
liên hoan văn nghệ của trường. Khi đó đang là buổi nghỉ giải lao chờ công bố
kết quả chấm thi của Ban giám khảo và không khí chờ đợi đang ngày một căng
thẳng, vì BGK làm việc quá lâu. MC cuống cuồng chạy đi tìm người hát lấp chỗ
trống. Trong lúc mọi người đang bối rối, bốn anh chị khoá trên đã bước lên, và
trong cảm hứng dào dạt, hát Người HN với một tâm trạng thoải mái nhất, trong
khi vừa ngay trước đó, họ là những đối thủ đáng gờm của cuộc thi.
Được nghe Người HN trong một khung cảnh rất ngẫu hứng, không có
sự chuẩn bị trước, nhưng lại được thể hiện nhịp nhàng, phối bè uyển chuyển đến
thế, tôi khâm phục người hát và “kết” luôn bài hát này. Nó lại càng trở nên đặc
biệt khi sau đó tôi được nghe lần thứ hai, do chính một trong những chàng ca sĩ
của nhóm hát hôm ấy đệm đàn guitar và hát cho riêng tôi? Anh không phải là tay
guitar điêu luyện, nhưng những gì anh thể hiện và gửi gắm thì thật đáng trân
trọng và ấn tượng đem lại thì khó phai mờ…
Vậy là tôi không thể không yêu bài hát này. Yêu và cảm thấy như
có chút gì “nể vì” bài hát (chứ không chỉ kính phục Nguyễn Đình Thi - cũng là
tác giả của bài hát này và cũng là tác giả của những câu thơ làm biết bao người
mê mẩn trong bài thơ Đất nước “Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội/ Những phố dài
xao xác heo may/ Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi
đầy”), bởi tôi cảm giác bài hát như một thực thể sống động - một kiệt tác cần
phải hết sức trân trọng, nâng niu. Tôi đã xin được làm “học trò” của chàng ca
sĩ để được học hát bài này. Tôi muốn học không phải để biểu diễn, hay để thi
thố với ai, mà để bản thân có thể cảm được hết cái hồn, cái linh thiêng của
Người HN, và cũng để được hoà mình, được sống với những cảm xúc, với lịch sử
trong bài hát.
2> NHỮNG CẢM NHẬN ĐẦU TIÊN
Có thể nói rằng, Người Hà Nội là một bản trường ca hùng tráng và
đậm chất sử thi. Nó giống như lịch sử, như cuộc sống, đa dạng, muôn màu muôn
vẻ, như sóng Hồng Hà, cứ liên tục vỗ, khi êm ái, nhẹ nhàng, khi sục sôi, cuộn chảy.
Cao trào nối tiếp nhau, rồi lại yên ả vỗ về. Người nghe cứ bị cuốn đi theo
những lớp sóng cảm xúc, nhiều tầng, nấc, với những hình ảnh, những sự kiện quá
khứ được tái hiện sống động, tài tình. Chính vì thế, khi hát bài hát này, người
ca sĩ phải thật vững vàng không chỉ về khả năng thanh nhạc, mà còn phải có nhạc
cảm tốt, sống hết mình với bản nhạc, nội lực phải rất dồi dào để xử lý nhuần
nhuyễn bài hát rất khó thể hiện này.
Ví dụ, mở đầu bài hát là một đoạn hết sức du dương, êm đềm, thể
hiện tình cảm yêu dấu, rất đỗi tự hào: “Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây” (đây là
đoạn nhạc không lời thường được phát lúc 6h chiều của đài HN hoặc khi mở đầu
một chương trình mà tôi không nhớ tên của Truyền hình HN). Thì tiếp đó, sau Hà
Nội mến yêu, giai điệu trở nên dữ dội, thể hiện sự phẫn uất, đau đớn: “Hà Nội
cháy? Khói lửa ngập trời”. Tiếp sau sự căng thẳng ấy là “Hà Nội vùng đứng lên.
Hà Nội vùng đứng lên? rất quật cường, rất khẩn trương, và liền đó lại là “Sông
Hồng reo” thả dài như réo gọi, như khích lệ...
Ngay cả đoạn hồi tưởng đến vẻ đẹp của Hà Nội cũng rất sống động
và hết sức biến hoá, đa dạng. Khi “Hà Nội đẹp sao, ôi nước Hồ Gươm xanh thắm
lòng” đang được trải dài, chầm chậm, có chút gì âu yếm, bùi ngùi, xao xuyến,
thì ngay tiếp đó, “Hà Nội vui sao, những cửa đầu ô” lại có tiết tấu nhanh, hết
sức vui tươi, tái hiện một Hà Nội nhộn nhịp, sầm uất và đầy mến thương…
3> TẬP HÁT
Cách thể hiện những ngày kháng chiến trong bài hát cũng vô cùng
sống động. Mỗi lần hát, tôi lại cảm nhận rõ mồn một tiếng bước chân hùng dũng
của “đoàn quân Việt Nam đi’, những ngày chiến đấu có máu nhuộm, có sóng Hồng Hà
cuộn sôi, có tiếng súng, có những chiến sĩ ngã xuống hi sinh, có khói bụi, có
cờ hoa, có nước mắt, nụ cười, có đau thương, hờn căm, có khí thế hào hùng và cả
những niềm vui, tự hào, hạnh phúc… Điểm đặc biệt tôi nhận thấy là tuy có sự
biến đổi rất nhanh về tiết tấu, giai điệu, cảm xúc giữa các trường đoạn, nhưng
không bao giờ có sự ép, gượng, hẫng hụt mà luôn có những chuyển tiếp hết sức
linh hoạt và uyển chuyển, tạo nên sự kết nối vô cùng tự nhiên và là phép “nhấn”
cho cảm xúc của mỗi đoạn nhạc.
Phần khó nhất khi thể hiện bài hát, đối với tôi là câu “Bụi hè
đường cuốn bốc tung bay, xác thù rơi dưới gót giày, ầm ầm cười tiếng súng vui
thay vang ngày mai sáng láng”. Hồi đó, “thầy” đã bắt tôi tập đi tập lại đoạn
này, bởi vì tôi loay hoay mãi không biết làm thế nào để từng nốt nhạc mình hát
thể hiện được bước chân người chiến sĩ nhanh, mạnh, dồn dập, khói bụi cuốn dưới
chân, khí thế giết giặc mãnh liệt, oai hùng của quân ta. Đòi hỏi này thật khó!
Nếu chỉ hát đơn thuần, đúng nốt nhạc thì dễ thôi, nhưng làm sao để làm bật lên
được cái thần của đoạn nhạc ấy? Tôi đã tập mãi mà vẫn không đạt được mong muốn.
Rồi một hôm, khi đang ngồi đông đủ cả nhà, tôi hát một cách cảm tính mà không
để ý là mình đang hát. Đến khi hát xong rồi mới thấy cả nhà đang nhìn mình với
ánh mắt khác lạ. Bố chỉ nói: “Ui chà, con gái tôi hát hay nhỉ!”, thế là tôi đủ
hiểu và sung sướng lắm. Bởi vì chẳng ai trong nhà tôi, nhất là bố tôi biết một
nốt nhạc nào, nhưng khả năng cảm thụ thì có thừa. Tiếc là tôi chẳng nhớ khi đó
mình hát thế nào nữa, bởi lúc đó như không phải là mình - một cảm giác thật
lạ!...
4> KỶ NIỆM
Tôi cũng sẽ chỉ ôm ấp sự yêu mến Người Hà Nội cho riêng mình nếu
như không có một ngày tôi đi học xa nhà và gặp rất nhiều bạn bè từ nhiều nơi
khác nhau. Một ngày, chúng tôi vào một khu vườn gần trường. Người ta gọi đó là
quảng trường, nhưng đối với tôi, nó chỉ là một khu vườn thôi, vì nó khá nhỏ,
tuy rất nổi tiếng và là một trong những trung tâm tụ tập, giải trí của thủ đô.
Khi nào khu vườn ấy cũng đầy ắp những khách nước ngoài và những nhân vật lạ
lùng đối với một con bé quen nhìn những thứ nghiêm túc và truyền thống như tôi.
Các bạn tôi khi đó đã hát rất nhiều và đến lượt tôi. Lúc đầu tôi thoáng định hát
một bài hát tiếng Anh để có thể hoà nhập với không khí của mọi người, nhưng rồi
cuối cùng tôi đã hát Người Hà Nội với sự đệm đàn của một anh chàng người TBN,
dù người đệm đàn không hiểu và theo kịp bài hát lắm. Nhưng có sao đâu, khi đó,
tinh thần tự hào dân tộc trong tôi cao lắm. Tôi hát hết mình và cảm thấy vô
cùng tự hào vì hát bài hát ấy. Trước hết, Người Hà Nội là một trong những sản
phẩm âm nhạc đỉnh cao của VN ?" bạn bè quốc tế chắc chắn sẽ cảm nhận được
tính nghệ thuật của nó. Thứ hai, nó thể hiện được cái hồn Việt, dù chỉ qua
người Hà Nội, là một “đặc sản” của quê hương mà tôi muốn mời các bạn mình
thưởng thức. Cho nên, tôi hát hết mình, tuy đôi lúc bị sai nhạc vì hát to quá
(:D) để cho cả những người ngồi xa nhất trong khu vườn ấy cũng nghe thấy? Sau
này một người bạn đã cho tôi nghe lại “Clip” thu bài Người Hà Nội mà tôi hát
(thực ra là thu vào máy điện thoại của người ấy :D). Bạn ấy nói sẽ đem về nước
và giới thiệu với mọi người về Việt Nam, về bài hát Việt Nam đã được nghe. Và,
câu nói mà tôi vui sướng nhất mà bạn ấy nói với tôi (bằng tiếng Anh) chính là:
“Cám ơn “ấy” vì đã cho “tớ” hiểu thêm về VN. “Tớ” sẽ chẳng bao giờ quên”.
Và tôi thì cũng chẳng bao giờ quên được, hiển nhiên rồi.
May Be





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét