Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

NHỮNG TÌNH KHÚC CHÁY BỎNG - Nsưt Minh Quang ft Nsut Văn Vượng

NHỮNG TÌNH KHÚC CHÁY BỎNG - Nsưt Minh Quang ft Nsut Văn Vượng

Nhắc đến Văn Vượng, là nhắc đến một người nghệ sĩ guitar luôn đau đáu bao nỗi niềm với đời với người.
Nếu không yêu đến thiết tha cuộc đời này, tiếng đàn của ông không thể là tiếng khóc, cười, không dung chưa cả hạnh phúc lẫn khổ đau, niềm vui và nỗi buồn của kiếp nhân sinh.
Những Tình Khúc Cháy Bỏng là Album tập hợp các nhạc phẩm do Nghệ sĩ Văn Vượng sáng tác: Hoàng Hôn Trên Sông (1966), Đêm Vắng (1971), Một Đêm Buồn Mong Và Nhớ (1979), Thôn Dã Chiều Hè (1966), Em Có Nhớ Mấy Mùa Đông (1977), Ngăn Cách (1971), Chờ Em Trong Đêm Mưa (1972), Đọc Thư Em Trong Đêm Mưa (1980), Bầu Trời Trong Tim Anh (1984)
Và sau đây là những chia sẻ rất thật và sâu sắc của người nhạc sĩ tài hoa nhưng cuộc đời luôn gặp nhiều trắc trở:
- Nhạc phẩm “Hoàng Hôn Trên Sông” tôi viết vào một buổi chiều hè trên bờ sông vắng lặng tại một miền quê thuộc tỉnh Hải Dương ngày 04/05/1966. Tôi đứng một mình lắng nghe tiếng chuông nhà thờ vang vọng từ nơi xa xăm, tiếng gió rì rào, mơn man, tiếng lá rơi xào xạc, dòng nước êm trôi nhè nhẹ, hồi tưởng những kỉ niệm khó quên của những năm tháng ngày nào bên em
- Nhạc phẩm “Đêm Vắng” tôi viết vào hồi 21h30 ngày 19/9/1971. Đó là những giây phút tôi vô cùng cảm động khi tạm biệt người thân yêu. Tôi lặng đi nín thở nghe tiếng guốc em xa dần xa dần trong không gian tĩnh lặng. Tiếng guốc em đã chìm vào tiếng lá rơi xào xạc bên thềm vắng. Sau mấy phút tôi đã sáng tác bài hát này, thời gian đó tôi ở phố Hàng Bồ, Hà Nội

- Nhạc phẩm “Một Đêm Buồn Mong Và Nhớ”. Đúng như vậy, có một đêm không hiểu sao tôi thấy lòng buồn vô hạn, thấy mình cô đơn không lối thoát, cứ tưởng như không thể vượt qua được những tháng ngày xa vắng đến tuyệt vọng. Em đã hứa yêu anh đến trọn đời dù bao năm tháng có dài lâu, du bao ngăn cách trắc trở em vẫn chờ anh, đã 8 năm trôi qua rồi mà vẫn xa cách ngàn trùng. Hồi đó tôi ở phố Hàng Giấy- Hà Nội, một mình tôi đi thơ thẩn trong đêm buồn vắng lặng, chỉ có tiếng côn trùng đang thở nơi chân tường, chỉ có tiếng xào xạc của lá khô rụng bên đường, chỉ có tiếng gió đang ru tôi trong không gian lành lạnh và cô đơn. Tôi luôn nghĩ về em như những hàng cây vững vàng mặc gió đong đưa, luôn nghĩ về em hiền hòa như dòng sông phẳng lặng. Tôi luôn nghĩ em như những vì sao trên trời xua tan đi những đêm dài. Nhưng có thấy đâu hỡi đất trời, chỉ có tiếng côn trùng rên rỉ trong đêm, gió nhắc cung đàn thương một người cô đơn hát với cung đàn cho cuộc đời thêm vui, đàn ơi có hiểu ta không? Bài hát này tôi viết vào hồi 4 giờ sáng ngày 26/10/1979.
- Nhạc phẩm “Thôn Dã Chiều Hè” tôi viết vào ngày 02/12/1966. Tôi viết bài hát này cũng để nhớ lại cách đấy vài tháng vào dịp vè, tôi đến thăm một ngôi làng cách Hà Nội hơn 100km. Tôi đã cảm nhận được những cảnh vật xung quanh, đã thấy những gì khiến tôi rung động. Với tôi chỉ là tiếng gió, tiếng suối chảy, tiếng lá rơi, tiếng chim, tiếng ngọn cỏ lay động, dòng sông êm ả và biển cả, núi rừng, hoa thơm, tiếng em gái dịu dàng thiết tha, tiếng mưa rơi, tiếng giông bão, sự đổ vỡ của những mảnh đời… Tất cả những âm thanh đó đã giúp tôi bật nên những nét nhạc. Có một chiều tôi đứng trên bờ đê rung động với những cảnh vật xung quanh và tưởng nhớ đến một người thân yêu ngày nào. Những hình ảnh và kỉ niệm cứ hiện về liên tiếp của một thời dĩ vãng được sống bên em. Thế rồi với cảm xúc này, tôi đã viết nên nhạc phẩm “Thôn Dã Chiều Hè”. Người em gái ấy đã đi vào dĩ vãng của bên kia thế giới không khi nào trở lại.
- Người mà tôi yêu đã từng giúp tôi tạo nên những tác phẩm như: Đêm Vắng, Một Đêm Buồn Mong và Nhớ, đến năm 1977, lại giúp tôi viết nên nhạc phẩm ”Em Có Nhớ Mấy Mùa Đông?”.. Tôi hỏi em: Em có nhớ mấy mùa đông rồi nhỉ? Em nhớ lại khi yêu nhau từ năm nào? Ngay mùa đông năm 1971 em hứa sống bên anh suốt đời. Dù mưa bão phũ phàng, dù ngăn sông cách trở, dù còn dài lâu em vẫn chờ anh. Tất cả vì ngày vui hôm nay, tất cả vì ngày vui mai sau.
- Thế rồi mối tình này đã đến ngày đỗ vỡ vì cô bé không vượt qua được những rào cản của gia đình, cô vẫn thường nói và đã nói nhiều lần trong nhiều năm sẽ vượt ngàn trùng xa cách, không gì ngăn cản nổi để đến với nhau. Mối tình nhen nhóm từ mùa đông năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1980 bị tan vỡ thật là buồn, thật là đau buồn đến tận đáy tim. Ngay đêm hôm đó tôi đã viết ngày một nhạc phẩm có tên là “Ngăn Cách”. Hai con người đúng là hai phương trời cách biệt không bao giờ đến với nhau được, chỉ cho nhau những tình cảm chân thành chứ không thể cho nhau một cuộc đời trọn vẹn.

- Mùa hè năm 1972, một buổi tối Hà Nội đón cơn mưa như trút nước nhưng hai đứa vẫn gặp nhau dưới mưa. Những cái hôn cháy bỏng như có lửa trên môi hai người dưới hiên nhà của một khu phố cổ. Tôi cứ tưởng tượng em như cánh chim vượt ngàn mây trong bão giông để đến với tôi. Áo em ướt hết vì nước mưa nhưng chỉ sau vài phút là áo em đã khô vì ngọn lửa tình yêu chân thành. Hai con người đốt cháy những vệt nước mưa trên áo em. Sau một lát em tạm biệt, em đi xa rồi mà sao tôi vẫn nghe thấy tiếng bước chân em đâu đây? Ngay đêm hôm ấy, tôi đã viết luôn nhạc phẩm “Chờ Em Trong Đêm Mưa”. Hôm sau, trời nắng đẹp, tôi đến thăm em và hát cho em nghe bài hát này.
- Lại một mùa thu năm 1980, một em gái rất trẻ có năng khiếu âm nhạc đã yêu và rất yêu Văn Vượng, cô cũng nói như người tình năm trước: “Em với anh cách nhau với tuổi đời đáng kể, nhưng điều đó khoogn quan trọng mà hai chúng ta, hai trái tim rung lên cùng một nhịp, hai tâm hồn trung động cùng một tần só thì đó là tinfhyeeu chân thật phải không anh?”. Tôi đã chấp nhận tình cảm đó, cô ngồi nghe tôi chơi đàn bài “Trường Ca Sông Lô” của nhạc sĩ Văn Cao, nghe hết bài này em tặng tôi một nụ hôn cháy bỏng. Em thường xuyên đến thăm tôi vào những giờ phút mà tôi thấy cô đơn nhất. Tôi thầm nghĩ thế là đã có một tâm hồn hàn gắn vết thương lòng tôi. Thế rồi lại đến một ngày tháng 8/1980, Hà Nội đón những trận mưa như thác đổ, em nhờ một người bạn gái chuyển cho tôi một bức thư. Em nói: “Thôi! Từ nay em không bao giờ đến với anh nữa”. Tôi hoàn toàn bất ngờ mà cũng không hề biết lý do tại sao. Hồi 23h ngày hôm đó, tôi đã viết nhạc phẩm “Đọc Thư Em Trong Đêm”. Ba năm sau, cô trở lại và muốn nối lại quan hệ nhưng tôi đã chối từ, tôi nghĩ một chiếc cốc pha lê đã bị vỡ mà hàn gắn lại cũng không thể đẹp như nó còn mới.
- Mùa thu năm 1984 tôi sang Đức chữa mắt, những độ ngũ bác sĩ rất dè dặt trước ca phẫu thuật cho tôi. Tôi viết thư cho vợ ở Hà Nội và cũng kể chuyện đó. Chiều mùa thu ở bên ấy buồn và nhớ nhà vô hạn, tôi lững thững một mình bên thềm vắng, nghe lá rơi xào xạc, không gian yên tĩnh khiến tôi muốn bật khóc, ôm lấy cây đàn; thế rồi tôi đặt bút viết luôn một sản phảm để gửi về cho vợ, đó là bài “Bầu Trời Trong Tim Anh”. Khi về nước, vào các buổi sáng, hai chúng tôi thường hát bài này như một lời hứa với nhau.

Hoàng Hôn Trên Sông
Hoàng hôn trên sông, dòng nước xanh xanh,
Lững lờ trôi êm êm, gió ru con thuyền đi muôn nơi,
Bóng chiều vàng lặng lẽ ru hồn tôi.
Mình tôi bên sông, nhìn nước long lanh
Êm đềm trôi mênh mông, cánh chim bay về phương xa xăm
Gió ôm ngàn cây hát chiều nay.
Đàn chim kia bơ vơ, ngơ ngác lặng nhìn
Ngàn lá biếc rung rinh, nghe gió hát thì thầm
Hàng cây đang nghiêng mình trước gió xào xạc
Như gợi bao dĩ vãng những ngày xa xưa.
Chiều nay bâng khâng  ngồi ngắm không gian, mấy buồn bay về đâu nơi nao.
Tiếng chuông bên làng vang xa đưa
Nhắc tôi lại nhớ tới người xưa
Thuyền ai lênh đênh nhẹ lướt trên sông
Gió vi vu thổi như ru tôi, đám mây u buồn bay chơi vơi,
Nắng tắt dần chìm tắt dưới dòng sông
Dòng sông mênh mang, mặt nước trong xanh
Sóng đưa con thuyền trôi nơi đâu
Tiếng ru của dòng nước êm êm, khiến tôi tưởng nhớ đến người xưa
Hỡi dĩ vãng đã qua, còn nhớ ngày nào
Ngồi bên em thơ ngây hôn mái tóc dịu hiền
Và môi em mỉm cười, đón gió chiều về
Ôi dòng sông yêu mến như bản tình ca
Và sông hôm nay, chỉ có riêng rôi
Âm thầm một mình ôm không gian
Lắng nghe tiếng nhạc nơi xa xăm
Gió rung ngàn hoa lá như hòa lòng tôi
Đêm Vắng
Đêm buồn vắng vẻ, còn ai nghe thấy, tiếng guốc em trên đường khuya
Chính người tôi yêu, vừa tạm biệt tôi trong ánh mắt yêu kiều
Lá rụng xào xạc bên hè phố, theo bước chân em về phố nhỏ, lòng thấy lạnh lùng thương nhớ ai
Nghe tiếng guốc xa dần dần chìm lắng trong đêm trường, mình tôi cô đơn.
Không gian ơi, hãy nói cho ta nghe, em yêu đã ngủ rồi hay còn nghe đêm rơi
Thôi em ơi! Em thao thức làm chi, thao thức làm chi, em hãy ngủ đi, ngủ đi em ơi!
Phố buồn vắng lặng, mình tôi trong đêm, nghe gió khuya lùa qua hiên
Khiến lòng bâng khuâng, nằm nghe không gian, theo ngày tháng trôi êm đềm.
Lá rụng xào xạc trên hè phố, như nhắc riêng tôi trọn giấc ngủ, lòng vẫn nghẹn ngào thương nhớ ai.
Mong chờ rồi một ngày mai, gặp lại em yêu.
Một Đêm Buồn Và Mong Nhớ
Ôi đêm nay sao lạnh lùng, một mình tôi đi trên đường phố vắng,
Nghe xa xa, trên nên trời, một vì sao như nhớ thương người yêu dấu
Nhưng riêng tôi trong lòng buồn và tưởng nhớ đến một người thân thương
Em là mặt trời lấp lánh soi bóng hồ Gươm hay em là dòng sông phẳng lặng khi chiều xuống
Em là biển cả, là vườn hoa đầy chim muông, hay em là cánh buồm lững lờ theo dòng sông sầu muộn về nơi đâu
Em là những ngôi sao sáng nhất trên trời cao, xua tan bóng đêm dài, nhưng có thấy đâu hỡi đất trời
Chỉ có tiếng côn trùng rên rỉ trong đêm, gió lướt qua thềm hoa rụng bên sông.
Thức suốt đêm dài, cuộc đời nhớ và mong.
Nghe trong đêm tiếng đàn ai, đàn của ai như muôn ngàn tơ vương
Nghe như muôn tiếng đàn lòng, đàn của ai như nhớ thương người xa vắng
Bao năm qua vẫn hằng mong, một người em dáng hiền hòa xinh xắn,
Em là bầu trời, ánh nắng chiếu sáng hồn tôi hay em là thảo nguyên đồng cỏ khi chiều xuống
Em là rừng hương, là hàng cây mặc gió đong đưa hay em là mây trời lay động biết bao tâm hồn người vì yêu thương
Em là những ngôi sao sáng mãi trên trời cao xua những đêm dài, nhưng có thấy đâu hỡi đất trời
Chỉ có tiếng côn trùng đang thở trong đêm gió nhắc cung đàn thương một người trong đêm
Thức suốt đêm dài, cuộc đời nhớ và mong
Đêm hôm nay, đêm Sài Gòn, một mình tôi trong đêm dài thao thức,
Nghe xa xa tiếng đàn buồn, đàn của ai như nhớ thương người xa vắng
Bao năm qua vẫn hằng mong, một người em dáng hiền hòa xinh xắn
Vang từ Hà nội, tiếng nói thân thiết người em, nghe như lời dòng sông vọng về theo triền gió.
Trên đường Sài Gòn, trời mùa đông mà gió hiu hiu, như thu vàng lá vàng rụng, xúc động biết bao tấm lòng người, đầy yêu thương
Bao ngày tháng năm qua, vẫn thắm tới mùa xuân, muôn chim én bay về, mang bao nhiêu ước mơ, bao hi vọng
Ngày tháng cứ đi hoài khiến lòng người cô đơn, hát với cây đàn cho cuộc đời thêm tươi,
Sống mãi bên người, đàn ơi biết hay không?
Thôn Dã Chiều Hè
Kìa xa xa bao xóm làng thân yêu,
Đồng xanh xanh nghiêng dưới nắng ban chiều
Từng vòm cây đùa trong gió nhẹ đưa
Trời cao xanh, mây trắng lững lờ,
Đàn em thơ vui hát đùa trên đê
Cùng bầy trâu đang cất bước chưa về
Chiều êm êm lặng nghe sáo diều êm
Từng nếp chân đang chờ đón người về.
Bao cô gái làng miệng cười tươi như đóa hoa hồng thắm trong sớm mai
Nón nghiêng trong gió hè, chiều xuống bên nhau bước về
Làng quê khoe dưới nắng vàng thiết tha.
Hàng tre ru theo gió chiều vi vu
Đường về thôn vang tiếng hát câu hò
Đàn trẻ thơ đùa vui dưới mái tranh
Ngàn cánh chim bay về sống yên lành.
Chiều hôm nay sao thấy lòng bâng khuâng
Nhìn trời mây tôi nhớ tới hôm nào
Chiều thành đô tà áo tím nhẹ bay
Người tôi yêu nay đã xa rồi
Chiều cô thôn tôi đứng nhìn trời mây
Hồn lâng lâng vương vấn nhớ hôm nào
Ngồi bên em dòng sông vắng nhẹ ru
Làn nước xanh trôi lờ lững êm đềm
Mây chiều vương mắt buồn như hòa với không gian lắng im đang chìm xuống bao xóm quê
Nhớ mái tóc thề vờn bay trong nắng hè, dịu dàng nhẹ bước bên thêm thướt tha
Mà hôm nay tôi đứng buồn nơi đây, đời cô đơn như những cánh hoa tàn
Kìa rừng cây hòa trong gió nhẹ êm, cùng với tôi theo ngày tháng trôi qua.
Em Có Nhớ Mấy Mùa Đông
Đã mấy mùa đông qua rồi em nhỉ
Mùa đông qua là mùa đông băng giá
Em có nhớ bẩy mùa đông trôi qua,
Mùa năm nay là ngày em sống bên anh
Em nhớ lại khi yêu anh từ năm nào
Ngồi bên nhau, một chiều đông em nói
Em đã nói suốt đời em yêu anh
Dù ngày mai còn dài lâu em vẫn chờ anh
Em ơi! Cuộc đời còn vất vả, tình đời còn trắc trở mùa xuân cứ đi qua
Nhưng em mùa xuân của tình yêu là mùa xuân vĩnh viễn, ngày hôm nay và mai sau
Anh nhớ rồi khi yêu em mùa đông về,
Ngồi bên nhau dịu dàng nghe em nói
Em đã hứa suốt đời em yêu anh
Là tất cả, vì ngày vui hôm nay
Là tất cả, vì ngày vui mai sau
Ngăn Cách
Đêm nay, tôi nghe lá hoa rơi, trong tôi như vang tiếng một người
Một người em, từ bao lâu vẫn mong đợi
Một người thương, chỉ một người tôi nhớ mong
Em ơi, anh viết bao thư rồi mà không gửi tới em
Chỉ vì không gian kia còn ngăn cách đôi ta
Chỉ vì làn mây kia chưa dẹp màu thương nhớ
Chỉ vì trong đêm mưa, gặp em trong giấc mơ
Em ơi, anh biết hai phương trời, chẳng bao giờ thấy nhau
Chỉ vì con sông Thương còn trôi mãi nơi đâu
Chỉ vì một đêm đông không biết bao giờ tàn
Chỉ vì một đêm đông không biết bao giờ tàn
Đêm nay, trong tôi thấy bâng khuâng,
Êm êm, muôn lá rơi xào xạc
Ngồi bên song, đọc thư em viết hôm nào
Một lời thôi, chỉ một lời thôi cách xa
Em ơi, em viết thư hôm nào mà không gửi tới anh
Để lòng anh bâng khuâng chờ mong cánh thư em
Để một người thương em bao ngày dài xa vắng
Để tặng anh đêm mưa, gặp em trong giấc mơ
Em ơi, anh biết hai phương trời chẳng bao giờ thấy em
Chỉ vì con sông Thương còn trôi mãi nơi đâu
Chỉ vì một đêm đông không biết bao giờ tàn
Chỉ vì một đêm đông không biết bao giờ tàn
Đêm nay, tôi nghe lá hoa rơi
Trong tôi, như vang tiếng một người
Một người em, từ bao lâu vẫn mong đợi,
Một người thương, chỉ một người tôi nhớ mong
Em ơi, anh viết bao thư rồi mà không gửi tới em
Chỉ vì không gian kia còn ngăn cách đôi ta
Chỉ vì làn mây kia chưa dẹp màu thương nhớ
Chỉ vì trong đêm mưa, gặp em trong giấc mơ
Em ơi, anh biết hai phương trời, chẳng bao giờ thấy nhau
Chỉ vì con sông Thương còn trôi mãi nơi đâu
Chỉ vì một đêm đông không biết bao giờ tàn
Chỉ vì một đêm đông không biết bao giờ tàn
Đọc Thư Em Trong Đêm Mưa
Anh đọc thư em mà lòng sao giá lạnh, anh đọc thư em mà trời kia như lặng gió
Nghe làn mưa rơi mà lòng thêm tái tê, bức thư em viết gì, cuộc đời anh chỉ thấy bơ vơ
Anh đọc thư em mà lòng sao buốt lạnh, anh đọc thư em mà trời kia ngừng gió,
Hỡi người, em yêu, năm tháng vẫn chờ em dù biển cả mênh mông, dù núi cao trập trùng, dù núi cao ngăn đường
Rồi anh sẽ đến bên em, gặp người em gái tôi yêu
Em, em ơi, hôm nay anh thấy lòng buồn, vì sao em giã từ mà gửi anh bức thư buồn
Nghe đêm mưa, không gian như lắng chìm buồn và rơi trong hoang tàn, một mình anh chốn cô đơn
Nghe xa xa, âm thanh vang tiếng còi tàu, mình anh trong đêm dài, ngoài trời mưa vẫn êm đềm
Em, em ơi, đêm nay em đã ngủ rồi, còn anh ôm cây đàn, một mình nghe tiếng mưa rơi
 Chờ Em Trong Đêm Mưa
Lòng anh buồn vương vấn, nhớ em,
Ngoài hiên làn mưa vẫn êm đềm
Có cánh chim ngang trời vượt ngàn mây
Hay chính là người anh hằng mong bao ngày tháng
Chờ em mà lòng thương nhớ em,
Trời mưa làm ướt áo em rồi
Mái tóc vương bên má hồng thơ ngây,
Em nhìn anh mỉm cười đôi môi hồng thắm xinh
Gặp nhau trong đêm mưa vắng buồn
Tình yêu thương, đôi mắt huyền
Như sưởi ấm lòng anh
Gần nhau kề môi nói với nhau,
Em nói đi, em nói đi
Em ơi yêu anh nhiều lắm phải không em?
Gặp em trong đêm nay vắng lặng
Tình yêu thương, đôi mắt huyền
Đang sưởi ấm lòng anh
Gần nhau kề môi nói với nhau, anh nói đi, anh nói đi
Anh ơi yêu anh thề đến trọn đời không quên
Ngoài hiên, làn mưa vẫn cứ rơi
Chỉ riêng mình em bước bên thềm
Mưa vẫn rơi, theo thời gian êm trôi,
Nhưng tình yêu không phai
Em về phố nhỏ xa xôi
Bầu Trời Trong Tim Anh
Một chiều mùa thu rơi, nghe rừng hát lao xao, nghe lá rơi xạc xào
Hà Nội mờ, xa xôi bên hồ Gươm lộng gió, nắng trải trên hè phố,
Ở nơi đây có những người thầy thuốc tận tình, có những người y tá nhiệt tình, đã trao cho tôi ngọn lửa chân thành từ đáy lòng, từ trái tim con người.
Người thân yêu ơi, anh đang biết rằng em đang mong chờ, thấy được bầu trời xanh trong, nắng huy hoàng cuộc đời anh.
Trời đẹp hôm nay, chưa đến với nay, nhưng ngày hôm nay trời đẹp sẽ đến
Nhưng trong tim anh vẫn có bầu trời, bầu trời nắng rực rỡ, đó là tình yêu của em, hứa trọn một đời bên anh

http://www.keeng.vn/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Thơ viết cho ai

Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...