Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2022
Đàn chim bay qua
Cách đây hơn 6 năm, người ta đưa vào trại giam - nơi chị tôi
làm giám thị - một cô gái trẻ xinh đẹp, tươi tắn. Cô họ Hà mới 21 tuổi. Ánh mắt
cô lóe lên nỗi lo sợ, buồn rầu pha lẫn nét ngây thơ non dại của gái quê chân chất,
thật thà. Có vẻ như cô đã đến lầm địa chỉ. Chỗ của cô, lẽ ra phải ở giảng đường
đại học, ở sân khấu của các ngưòi mẫu, hoặc ít nhất cũng ở quầy tiếp tân của một
khách sạn sang trọng. Thế mà cô lại ở dây, cái chỗ chẳng ai mơ ước này với mức
án rất nặng: tù chung thân!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nguyễn Xuân Thâm – Một tâm hồn thơ mến thương, hồn hậu “Tôi đọc anh là để mến yêu anh” [1] Không biết bắt đầu từ đâu để bày tỏ cảm thứ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét