Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2022
Bỏ trường mà đi
Sắc nắng dần nghiêm lại, rồi gió nam về dấy bụi mù quấy rối ý
xanh cao. Mỗi buổi mai, hoa xoan bừng sáng với mặt trời. Nệm đỏ chăn xanh, ngày
dịu ngã mình trưa, đôi tiếng ve nhịp theo im tĩnh. Đến khi không gian thiết tha
nhớ đến nắng vàng thì buổi chiều qua rất nặng nề, chắc bởi vừa trôi vừa mơ mộng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nguyễn Xuân Thâm – Một tâm hồn thơ mến thương, hồn hậu “Tôi đọc anh là để mến yêu anh” [1] Không biết bắt đầu từ đâu để bày tỏ cảm thứ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét