Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2022
Bao giờ trời hết gió
Tôi lại ngồi ở trạm xe buýt ấy. Chờ đợi. Như mọi khi. Một
mình. Lâu lắm, tôi cứ ngồi như vậy mãi, chờ cho đến khi có chuyến xe có thể đưa
tôi đến nơi mà tôi có thể đến. Rồi chuyến xe ấy đi ngang qua tôi, như một cơn
gió vô tình, tôi lỡ mất. Tôi lại để hồn mình đi đâu nữa rồi. Tôi nhớ lại chiều
hôm ấy, cũng tại trạm xe buýt này,…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét