Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2022
Hẹn một mùa mưa
Quê tôi luôn có hai mùa mưa nắng. Khi còn bé, với ánh mắt tuổi
thơ, tôi chỉ biết nhìn mùa mưa, mùa nắng qua những sở thích giản dị, thích thú
với những điều có trong tầm tay của ngày ấy. Những cơn giông mùa hè, xạc xào
khóm cúc vàng trước ban công nhà, bầu trời đang nắng gắt, cái nắng nóng như lửa
từ trên mái thiết rọi xuống, bất chợt lộp độp vài tiếng mưa, ánh sáng chìm dần
thành một màu tối, rồi ào ạt tiếng mưa rơi xối xả xuống mái thiết, mái tôn...
Những buổi trưa hè như thế, một mình lúc còn bé ở nhà trên tầng lầu, tôi thường
hay sợ, không phải vì sợ bóng tối mà vì tiếng mưa nặng hạt - tưởng chừng sẽ
lũng mái nóc nhà.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét