Thứ Hai, 28 tháng 3, 2022
Bâng khuâng tơ trời 1
Chương 1
- Anh muốn em lên Đà Lạt ít nhất là một tuần. Và khi về em phải
mập lên năm ký cho anh. Má em phải hồng hơn đánh phấn, môi em phải tươi hơn
thoa son.
Vân đi nhanh vào nhà, trước tôi. Không thấy cô Trâm ngồi ở
salon, Vân chạy vào phòng cô, tôi cũng chạy theo. Cô Trâm đang ngồi trong ghế dựa,
quay mặt ra vườn hoa. Tôi lại sát bên cô, gọi nhỏ:
Với cuộc sống sung túc và khí hậu này, Đạt còn trẻ mãi,
trẻ mãi cho đến lúc tôi già. Đạt vẫn còn trẻ không chừng. Đàn ông ba mươi mấy
tuổi mới bộc lộ được hết vẻ đẹp chững chạc và hiểu biết của mình. Đàn bà ba
mươi mấy tuổi đã thấy tâm hồn cằn cỗi vì chật vật. Như cô Trâm tôi-Cô không phải
chăm con, không phải sanh đẻ, vậy mà cô vẫn khô cằn như cành cây mục. Cô chỉ mới
ngoài ba mươi, có thể hoặc thua Đạt mội vài tuổi hoặc hơn Đạt một vài tuổi
không chừng vậy mà so sánh hai người, tôi tưởng như là hai thế hệ khác nhau. Đạt
chan hòa nhựa sống. Cô Trâm âm thầm chôn mình trong bốn bức tường.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cổ tích và em Có phải em từ cổ tích bước ra Gieo nỗi nhớ vào chiều rồi đi mãi Tiếng ta gọi Ngân Vang Đại ngàn buồn điên dại Vắng em rồi ...

-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Hoa muộn - Nơi mùa xuân đi qua Vũ trụ này không có bắt đầu và không có kết thúc. Hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu ...
-
Sự tích mặt đất và muôn loài Trái đất ngày xưa không được đẹp như bây giờ, một nửa đất sống, một nửa đất chết. Lúc ấy bề mặt quả đất ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét