Thứ Hai, 28 tháng 3, 2022
Buồn vui nghề dạy học
Tôi làm nghề dạy học đến nay đã tròn mười lăm năm. Mới vào
nghề, tôi dạy ở một trường vùng cao của một huyện miền núi. Lớp có 8 học trò
thì một trò không được bình thường, nghĩa là thuộc diện trí tụê chậm phát triển.
Bốn năm miền núi tôi được chuyển về quê, một miền trung du cũng nghèo và kém
phát triển. Rồi tôi đến dạy ở một trường chất lượng cao THCS của huyện. Được tiếp
xúc với nhiều học sinh giỏi, từ chỗ chỉ dạy kiến thức cơ bản trong sách giáo
khoa đến chỗ dạy nâng cao cho học sinh năng khiếu. Từ một trường miền núi xa
xôi đến một trường miền quê bình thường rồi lại đến một trường Chất lượng cao đầy
đủ điều kiện cơ sở vật chất và đặc biệt học sinh thì rất thông minh. Một chặng
đường như thế đã giúp tôi trải được nhiều cái vui, cái buồn của nghề dạy học. Lại
thêm vợ tôi cũng làm nghề dạy học, cùng hành trình tương tự như tôi thành ra
chúng tôi có nhiều dịp chia sẻ những nỗi niềm của nghề.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Gã hành khách cuối cùng 1. Bạn hay tôi, hẳn trong đời đã không ít h ơn một lần bị ai đó nẹt: Muốn chết à. Muốn chết th ì dễ. Tao cho mày ...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Hoa muộn - Nơi mùa xuân đi qua Vũ trụ này không có bắt đầu và không có kết thúc. Hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu ...
-
Sự tích mặt đất và muôn loài Trái đất ngày xưa không được đẹp như bây giờ, một nửa đất sống, một nửa đất chết. Lúc ấy bề mặt quả đất ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét