Thứ Năm, 31 tháng 3, 2022
Câu chuyện một chiều thứ bảy
Một chiều thứ bảy, bọn chúng tôi dắt nhau ra bờ sông Hồng
chơi. Bây giờ đã là cuối thu rồi. Nước sông rút xuống và lặng lẽ trôi xuôi, cuốn
theo vô số phù sa màu gạch non đùng đục. Chúng tôi trèo lên một đống gỗ ngồi
nhìn xuống lòng sông. Chẳng bao lâu mà mặt trời tắt hẳn. Trăng mồng mười treo
trên cao. Gió lạnh làm sông Hồng nhăn mặt. Thỉnh thoảng mấy gợn sóng con con
sáng lên, lấp lánh như những lưỡi búa vàng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ là sự thăng hoa của trí tưởng tượng Trước thực tế sáng tác và xuất bản thơ phong phú, đa dạng như hiện nay, công việc của người phê ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét