Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2021
Dòng đời
Thời gian ở Mỹ không biết có phải bị ma đuổi hay không mà nó
cắm đầu chạy một mạch, không nghỉ, không ngơi, không thèm chờ đợi ai cả. Cứ cuối
tuần rồi lại cuối tuần như bóng câu qua cửa sổ. Qua năm mươi hai cái cuối tuần
là thấy mình già thêm đi một tuổi. Nhiều khi ngẫm lại Huân không ngờ chàng qua
Mỹ đã gần mười năm. Cái nhịp độ sống vẫn trôi đi vội vã, nhiều khi Huân chạy
theo muốn hụt hơi. Cứ chạy theo nó kiểu này có ngày sẽ kiệt lực mà chết như
chơi. Nói có sách mách có chứng. Báo đăng tin người chết tai nạn trên xa lộ chỉ
vì thiếu ngủ. Nếu cứ ngủ đẫy giấc đi thì lấy gì mà ngủ gục khi lái xe. Nhưng
làm còn không đủ giờ nữa thì lấy đâu mà ngủ với nghỉ. Dân Mít tị nạn dần dần
cũng thay đổi cho phù hợp với cuộc sống vội vàng. Cũng hùng hục làm việc. Cũng
xả láng ăn chơi. Thế rồi tâm tính cũng dần dần thay đổi luôn. Biến chất. Cái chết
người ở chỗ nó thay đổi lúc nào mình không hay. Có người chẳng nhận ra sự đổi
thay đấy. Có kẻ may ra cảm nhận được thì lại cho là thức thời. Nhập gia tùy tục.
Không adapt thì chết sao! Không chết mỏi mòn vì cô đơn thì cũng sống chán chường
vì lạc lõng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
"Túp lều bác Tôm" và câu chuyện có thật về người nô lệ làm rung chuyển nước Mỹ
"Túp lều bác Tôm" và câu chuyện có thật về người nô lệ làm rung chuyển nước Mỹ Lúc sinh thời, cố Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln g...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét