Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2022
Chiều kích đặc biệt của con người trong nhạc Trịnh Công Sơn
Chiều kích đặc biệt của con người
Đề cao vai trò của chủ thể tư duy, triết gia Pháp René
Descartes có câu nổi tiếng: “Tôi tư duy vậy tôi tồn tại”. Hẳn là trong ý
nghĩa đó, Trịnh Công Sơn đã viết: “Tôi yêu và tôi tồn tại”, “Tôi hát
là tôi hiện hữu”. Có yêu đời, yêu người đến đắm đuối và tiếc nuối, yêu “bằng
nỗi lòng của tên tuyệt vọng”, tuyệt vọng không phải vì chán đời mà vì yêu quá
cuộc đời, vì khắc khoải nghĩ đến lúc phải lìa xa cõi thế, “thí dụ bây giờ
tôi phải đi, tôi phải đi, tay chia ly cùng đời sống này” (Rơi lệ ru người), Trịnh
Công Sơn mới viết nổi dòng nhạc “hát kinh” (“Chiều em ra đứng hát kinh đầu
sông” - Đóa hoa vô thường) xuyên thời gian cho tình yêu và phận người: “Ngày
sau sỏi đá cũng cần có nhau” (Diễm xưa).
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Khi bất an trở thành hình thức cao nhất của tỉnh táo Có những cuốn sách được viết ra để giải trí. Có những cuốn khác được viết để kể một...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét