Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2022
Trần gian nhìn từ sau lưng
Con đường ấy, một bên là dãy chùa chiền mái cong
vút liền nhau, bên kia vòng dài qua con thác Thơm. Thác có tên như vậy nhờ một
loại cỏ phát hương mọc ven bờ nước, nhiều người cứ nhầm tưởng cái tên Thơm kia,
cái hương thơm kia xuất phát từ nhang khói của hàng lư to lớn đủ dạng dát vàng,
dát đồng, sơn xanh, sơn đỏ chạy dài… Ông già râu trắng biết rõ điều đó hơn ai hết
vì ông là cư dân, là người thợ sửa xe đạp lâu năm ở đây. Không khí trời đất nơi
này thoang thoảng mùi hương suốt ngày đêm nên có người còn gọi bằng cái tên khác
là Miền Thơm, cái miền tưởng chỉ có đâu đó trong tâm tưởng, trong hoài vọng,
trong viễn tượng khao khát xa xôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
“Nụ cười trên phố ban mai” - Sáng lên một dặm dài thi ca Nhà thơ Bùi Phan Thảo đã phác họa hiện thực sinh động của đại đô thị đông dân n...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét