Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022
Không thể không viết cùng Võ Đắc Danh
Không thể không
Đọc xong thư của nhà văn Võ Đắc Danh gửi ông bí thư tỉnh ủy tỉnh
Cà Mau ở blogs của Trần Thôi, sau đó lại đọc thư đó ở blogsc của Hồ Tĩnh Tâm,
hôm nay lại đọc trên vanchuongviet.org, lòng dạ tôi nó cứ bồn chồn làm sao ấy.
Cái ông Bí thư tỉnh ủy ấy hình như mất trái tim rồi. Một năm, mấy lần ông làm
cái việc mà không bí thư tỉnh ủy nào không làm đó là đi thăm những gia đình
chính sách? Vậy thì mẹ Giàu ngay cạnh ông đã mấy lần ông thăm? Có bao giờ ông
nghĩ đến: đất mình là đất của mẹ Giàu, hay ông chỉ nghĩ: ta làm cán bộ lớn, đất
này là đất thành quả cách mạng, thu hồi từ tay “địch”, ta có quyền hưởng thụ.
Không biết có khi nào ông nghĩ thành quả cách mạng ấy thu hồi từ tay người đàn
bà đã hy sinh xương máu mấy đứa con mình cho cách mạng? Có lúc nào ông bị áy
náy khi liếc mắt nhìn sang căn nhà tồi tàn cạnh biệt thự mình không. Có lúc nào
ông nghĩ đến: biệt thự mình đang ở có vương những giọt máu của những đứa con của
mẹ Giàu hy sinh vì hạnh phúc muốn nhà trong đó có cả nhà ông?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
“Nụ cười trên phố ban mai” - Sáng lên một dặm dài thi ca Nhà thơ Bùi Phan Thảo đã phác họa hiện thực sinh động của đại đô thị đông dân n...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét