Thứ Ba, 16 tháng 1, 2024
Truyện ngắn Y Mùi: Đường chiều
Truyện ngắn
Đã gần bảy giờ sáng nhưng mụ Tân vẫn nằm yên vị trên
giường nghe mưa rơi. Mụ bất chợt thở dài. Tiếng mưa bao giờ cũng gợi cho mụ một
cảm giác rất buồn. Mụ Tân càng buồn hơn vì trận mưa nước lên lần này cứ dầm dề,
dai dẳng. Cảm giác buồn não lòng mỗi khi trời mưa đã ngấm từ từ, ngấm dần dần
vào mụ Tân theo năm tháng suốt từ tuổi ấu thơ đến tận bây giờ…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Khó viết nổi câu thơ ứng dụng KHÔNG ĐỀ Bầu trời vuông vắn qua ô cửa. Em như nàng sương phụ bên sông ngày ngân nga tiếng ồn khi chợ vỡ ...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Hoa muộn - Nơi mùa xuân đi qua Vũ trụ này không có bắt đầu và không có kết thúc. Hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu ...
-
Sự tích mặt đất và muôn loài Trái đất ngày xưa không được đẹp như bây giờ, một nửa đất sống, một nửa đất chết. Lúc ấy bề mặt quả đất ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét