Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

Mùa đông dưới những cơn mưa

Mùa đông dưới những cơn mưa
Áo mùa đông
Những ô cửa bây giờ đã khép rồi. Chiều muộn mùa đông, chỉ thấy bóng tối bắt đầu khi những ánh đèn neon sáng xanh hắt ra từ những khe hở nhỏ. Gió mùa lại thổi qua những bài hát cũ phía loa công cộng, bắc trên cây xà cừ cổ thụ trước cái sân kho thưở ấy chỉ dành cho đám trẻ con chơi đùa…
Lạnh chưa tới đây, những cơn gió mùa đông chưa tới đây. Tôi chỉ nghe có gió thổi tới từ những chiều xa tắp. Lạnh không đến được Sài Gòn…
Ôi áo ấm mùa đông, nhớ quá. Nhớ cả cái không khí buồn buồn mà ấm áp hệt như trong truyện “Gió lạnh đầu mùa” của Thạch Lam. Nhớ về cái thị trấn vàng hoe chiều nắng tắt, vắng hoe những chiều trở gió. Gió thổi ào ào qua những mái ngói, cuốn đi bao nhiêu lá khô tấp về những khoảng trống nào đó trong trời, trong đất. Và những con ngõ trở nên trống tênh lạ thường. Những gánh hàng, những xe thồ từ phía chợ huyện về qua cũng nhanh chóng, tất bật như thoáng qua. Những chiếc xe nghiêng nghiêng, những dáng người xô nghiêng ngược chiều cơn gió. Xe máy nổ lên vài tiếng rồi tắt dần về những hẻm phố nào xa hút…
Khói đã bay lên từ những căn bếp nhỏ. Ngày tháng Mười ngắn, bữa cơm chiều đến sớm hơn bỗng ấm áp lạ thường. Mùi canh dưa chua nấu cá, bỏ thì là thơm thơm bay ra khoảng sân nhỏ, như thấy cồn cào hơn trong cái đói vội vàng, và cái nhớ vội vàng. Những người lớn tan ca, tan chợ hối hả trở về và vào bếp. Trẻ con tan lớp muộn cũng đạp xe quáng quàng. Bữa tối trong cái lạnh đầu mùa còn ngỡ ngàng thành ra vẫn phong phanh áo mỏng. Khói từ nồi cơm bay ra quẩn quanh cho cảm giác lạnh vẫn còn ở đâu đó ngoài kia, còn lửng lơ ngoài con đường xào xạc những lá bàng, chưa vào qua cánh cửa gỗ sơn nâu bạc thếch…
Đến tối muộn, gió đã tràn vào nhà. Chăn bông, chăn dạ mùa đông được gỡ xuống khỏi những cái bao nilon từ trên gác xép. Áo ấm mùa đông được mang ra. Áo ấm đầu mùa thường là áo ấm từ năm cũ, còn hăng hăng mùi băng phiến chống gián, hay mùi thơm nức của những bánh xà phòng Camay để dành cất dưới đáy hòm, trong ngăn tủ. Cứ mỗi chiếc áo ấm mang ra lại khiến ta nhớ về một thời điểm nào đó, từ những mùa đông trước, lúc áo mới mua, ngày Tết nhất, lúc hội hè, khi vẫn mặc chiếc áo này. Áo khoác lên vai, lơ mơ hoài niệm, mà nghe hơi ấm từ những ngày xưa trôi về, thân thương vẫy gọi. Ngày tháng không mất đi, chỉ những mùa đông dần khoác lên trên vai người, nặng dần theo tuổi tác, theo những ngược xuôi âm thầm, mất mát…
Những cái áo ấm mùa đông thường là những màu tối – đen, xanh xám, ghi, nâu gụ, màu lông chuột, màu cà phê, đỏ đun…; bằng đủ các chất liệu. Này những len, những dạ, những bông, những nhung, những dù, hay thậm chí bằng lông hóa học, hoặc bằng da mà để một năm sau đã cứng quèo, phải mặc mấy lần mới có lại được cảm giác mềm mại. Áo da mùa đông mặc ấm lắm, ấy là những chiếc áo ông bố mang từ thời đi học ở Nga về, theo kiểu áo choàng xứ lạnh. Mặc đến hàng chục năm vẫn không rách sờn, càng mặc nước da càng lên bóng loáng…
Rồi những chiếc áo len cổ lọ, cổ hình tim mặc bên ngoài áo cánh. Những ngày lạnh mặc thêm ba bốn lớp áo, rét vẫn luồn qua đến tê người. Những chiếc áo vest đã sờn, những chiếc áo quân phục đã bạc. Rồi áo dạ, áo nỉ của những người già. Áo bông đỏ có mũ của trẻ con. Khăn len, mũ lông cho đàn ông. Khăn nhung, khăn hoa, khăn có kim tuyến xanh đỏ cho phụ nữ xổ ra từ trong tủ. Bà mẹ sẽ lấy ra cái hộp đựng kim chỉ, mạng vội lại những cái bít tất bị gián nhấm một vài lỗ. Những cái bít tất đủ màu, những chỉ, những len xanh đỏ xổ đầy dưới chân. Trong ánh đèn vàng bên cánh cửa sổ đã khép, người ngồi đó, khâu những mũi kim cần mẫn. Ôi những ảnh hình nào giản dị mà thân thuộc quá thôi. Hình ảnh của những người mẹ ngồi đan, ngồi khâu nên ký ức tuổi thơ, giờ đây chỉ còn bàng bạc hiện hữu như thi ảnh bên những nhánh cây già trong đêm thị trấn, xa xăm hơn cả một tiếng còi tàu…
Thưở nhỏ có chiếc áo bông may bên ngoài một lớp ka ki màu quân phục. Có hai túi hai bên hông, ngay vạt áo. Mùa đông vẫn đi xin ngô rang, lạc rang, bỏ vào đấy, nóng giãy. Chiếc áo này của ông anh hơn ba tuổi nhường lại, mặc cho đến khi rách sờn. Như lệ thường ngày ấy, trẻ con cả phố, đa phần thằng anh lớn lên, mặc áo chật, lại để cho thằng em. Những chiếc áo cánh mỏng, những chiếc quần âu đi học, có bich-kê hai miếng to đùng ở mông cũng thế. Có cả những chiếc quần trẻ con thậm chí còn được may theo kiểu “lộn” lại từ quần cũ của người lớn. Và vì thế, những đứa em trong nhà, quanh năm vẫn mặc quần áo cũ, chỉ được may mới vào dịp Tết mà thôi…
Lớn thêm chút có chiếc áo măng tô màu xám có mũ sau cổ áo, cái dây buộc lòng thòng. Bên trong áo lót một lớp bông hóa học, mềm và xốp, lại có túi phía trong. Chỉ cần mặc thêm chiếc áo len cổ lọ bên trong, những ngày rét mướt, đã ấm lắm rồi. Trùm lên đầu cái mũ kín sùm sụp, đi bộ đến trường. Chỉ thế thôi mà đi học đã “oai” nhất lớp, hơn cả những đứa bạn thường mặc đến 5, 6 lớp áo cánh mỏng mà vẫn lạnh xuýt xoa.

Học cấp 2 có chiếc áo “phao” phối màu xanh đỏ, như áo thể thao, may theo kiểu pilot, có dây chun bo lại ở dưới. Mặc áo ấy đến lớp, cái bụng phình to xụ, đứa nào cũng như một con gấu nhỏ đi giữa sân trường. Cũng chiếc áo như thế, có thằng bạn mặc suốt mấy mùa đông, cho đến khi vỡ giọng, cao lớn lồng ngồng như con gà trống choai, thì áo ấy lại được chuyển cho thằng em nó. Cuối cấp 2, những cậu bé ngông nghênh đút tay túi quần, đi lại khệnh khạng dưới hành lang tỏ ra người lớn. Chúng bắt đầu trêu chọc những bạn gái cùng lớp. Những cô bạn quàng khăn xanh đỏ, áo ấm hồng hồng, vàng vàng, đã bắt đầu làm duyên, và tỏ ra người lớn hơn nhiều so với đám con trai.
Lên cấp 3 mặc lại áo vest của bố. Rồi tự đi mua những chiếc áo mùa đông theo mốt. Những áo jacket, áo bò, áo nỉ theo đúng trào lưu cùng với những chiếc quần bò đầy túi hộp, và giày thể thao, đôi khi nhố nhăng, kệch cỡm. Đã chối bỏ hẳn những chiếc áo quần bị người lớn ép may, ép mặc. Những cậu trai mới lớn đèo nhau 2 – 3 thằng trên một cái xe đạp, để tóc bổ đôi xõa xuống mặt, theo kiểu đầu tròn như cái nấm, đạp xe khuỳnh hai chân. Những cái áo phao xanh đỏ buộc ngang hông thời niên thiếu trở nên dị thường với những bậc phụ huynh. Sau mùa đông cuối cùng của đời học sinh, những chiếc áo kiểu học trò mãi ở lại trong ngăn tủ quê nhà, vì lũ choai choai kia mùa đông năm sau đã kịp lớn, và đã thành sinh viên đại học mất rồi.
Qua mỗi mùa ôn thi vẫn đôi khi ngủ quên trong áo. Những áo ấm thời sinh viên tràn đầy kỷ niệm, mặc theo mùa đông đi khắp các ngả đường rong ruổi. Theo các cuộc rong chơi, picnic, dã ngoại. Áo sinh viên cũng vẫn là áo nghèo, mỗi năm chỉ mua được một chiếc. Vẫn những áo jacket, áo bộ thể thao, áo choàng, áo len, áo gió, thậm chí áo hàng thùng mua ở mạn Kim Liên, Cầu Giấy… Đủ quen thuộc để nhìn thấy áo đã nhận ra nhau giữa bạn bè đông đúc. Áo ấm sinh viên vừa mang vẻ túng thiếu cơ hàn, vừa thấp thoáng phong trần lãng tử. Sinh nhật, được những cô gái trong lớp tặng thêm cho những chiếc khăn quàng nâu xám đồ Tàu, mặc áo len dài tay mà quàng thêm cho ấm cổ. Đạp chiếc xe cuốc tan trường, áo len mỏng ngày phố xá chợt ấm, lưng quàng ba lô, mái tóc rẽ ngôi xòa xuống trán, rất sinh viên. Để giờ đây, sau nhiều năm ngó lại những bức hình cũ, ta thấy ta chính ta thưở ấy đang dạo qua những tháng năm đẹp nhất của đời người. Những mùa đông đẹp nhất ấy, những tháng năm hoa niên sẽ không bao giờ còn trở lại. Chỉ còn thấy những kỷ niệm dày lên sau mỗi mùa đông, lại nhòe dần sau mỗi toan tính…
Áo ấm chỉ đẹp lên thực sự khi ta đã ra trường, và đi làm. Ta có những bộ vest sang trọng đi với giày da bóng lộn, mõm dài theo xu thời, những chiếc áo dạ áo len áo nỉ ngắn dài mang vẻ lịch lãm, chỉn chu hơn. Những áo gió phối màu tre trẻ, áo pull dầy, quần jean mặc mỗi dịp đi chơi, áo quần thể thao theo bộ mặc ở nhà, đi cà phê, quán xá… Mùa đông bây giờ thực là mùa khoe quần khoe áo của cả người lớn lẫn trẻ con. Ta ra phố thấy đủ những sắc màu, những tone, những gout, những style bắt mắt, đa dạng… Mùa đông, trước khi đi làm, người ta vẫn tần ngần trước tủ quần áo đến vài chục giây, rồi ngó nghiêng, cân nhắc… Rồi áo mùa đông lại đi ra đường, lại nghe thấy lao xao của gió mùa, của còi xe, phố xá. Những cô gái ngồi sau xe, nhoài người về phía trước, đút tay vào túi áo cùng chàng trai đang phóng xe một tay. Thấy các tình yêu mùa đông cứ thế dạo qua đời, lại thấy ấm lên chút lòng lẻ loi của ai đó để mà chứa chan hi vọng. Những màu áo đông cứ thế làm ấm lên cả những cung đường xám mờ, khẳng khiu những cây bàng đợi lá.
Mùa đông năm trước, về lại thị trấn cũ. Phố vẫn những cây bàng mọc mỗi ngày một nhiều. Nhưng những mái nhà đã khác, những xanh rêu đã khác, những quán xá đã khác. Những cửa tiệm áo quần, hàng điện tử… mọc lên khắp nơi. Con ngõ cũ đã đổ bê tông, thay cho hàng gạch lát. Cái sân kho xưa đã được chia nhỏ, bán thành những lô đất, mọc lên đầy những ngôi nhà mặt tiền. Những chiếc áo đông sực nức thị thành qua lại. Âm thầm một người nhìn lại con phố, giấu mình vào một thoáng ấu thơ. Một thoáng thôi, rồi đi. Áo mùa đông đi về hướng Tây, bỏ lại những con dốc uốn lượn, qua rồi những ngày cỏ mọc… Thị trấn ở lại như một bài thơ đông buồn, nghiêng theo những hàng cây đỏ lá…
Ôi, áo ấm mùa đông… Bao nhiêu mùa rồi ta không ở lại cùng gió bấc? Bao nhiêu lần “vội vã trở về vội vã ra đi” như thế (Phú Quang). Người bây giờ chỉ còn cơn nhớ, cồn lên trong những đêm dự báo có gió mùa, da diết vô chừng. Đồng cảm làm sao câu hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp “nhớ những cơn mưa dài cuối đông, áo khăn chưa ấm thân mình” trong những lời ca rất Hà Nội của Hồng Nhung. Thèm được mở ra cái cánh tủ gỗ, thấy mùi băng phiến sực vào mũi, rồi khoác theo người chiếc áo, và bước ra mùa đông, bước ra những con phố đầy những nhánh bàng già khẳng. Áo mùa đông giờ ta thôi mặc, gió mùa đông chỉ còn trong xa bay. Ta chỉ còn 2 miền mơ tưởng là Hà Nội và những đêm gió mùa thị trấn. Thì ta rưng rưng thôi, bằng hoài niệm, bằng xa xôi, bằng những cơn dông gió của chính mình, từ phương nào thổi tới … Lại nhớ ta trong một câu viết cũ, thơ phương Nam, hồi mới đi xa, như khoác vào, như cầm tay, như quàng vai một câu thơ ấm, để vọng về…
Phạm Trung Kiên

MÌNH EM ĐI QUA MÙA ĐÔNG
Hôm nay trời lạnh quá, đã mặc cái áo khoác dày nhất rồi mà Thủy Linh vẫn thấy không đủ ấm. Cô dắt xe đạp ra khỏi nhà, định bụng là chạy loanh quanh một vòng cho cơ thể toát mồ hôi, vừa tập thể dục, vừa giữ ấm, nhất cữ lưỡng tiện rồi còn gì. Lâu rồi cô cũng không được hít thở không khí trong lành của vùng quê yên ả. Bấy nhiêu thời gian cô cứ lao vào công việc, cuộc sống nơi thị thành cũng làm cho tâm hồn cô vô cảm dần đi. Cô học trò “mọt sách” ngày nào giờ chẳng còn viết nổi câu thơ nào ra hồn.

Cô bắt đầu lang thang trên con đường dài vô tận, đi ngang qua trường cũ, bất chợt bao nhiêu kỷ niệm ùa về. Sao vậy nhỉ, mình đã 28 tuổi rồi có nhỏ bé gì nữa đâu mà cứ hoài tưởng về quá khứ? Cô nhoẻn miệng cười với hình ảnh chợt lóe sáng trong đầu. Hình ảnh một cậu học trò đèo cô bạn học bằng chiếc xe đạp, vượt qua mấy đoạn dốc, cứ rong ruổi hết nhà sách này đến quán cốc kia, …tuổi học trò và mối tình đầu của cô thơ ngây quá…..
Có lẽ miền ký ức kia sáng nay bất chợt quay về muốn tìm cô để sưởi ấm cho một ngày đông. Cô vỗ về nó và an ủi: “yên tâm nhé, rồi sẽ qua thôi. Mùa xuân nắng ấm sẽ về, không lâu đâu. Hãy để cho cái lạnh thấu đến tận xương, khẽ chạm vào trái tim, rồi cũng sẽ ấm lại dần thôi….nhỏ à”. Cô theo lối mòn của ký ức dừng xe lại trước quán nước của ngày xưa. Tìm góc quán quen, cô gọi cho mình một ly café đen, và một ly sinh tố dừa. Cô phục vụ lấy làm lạ nhưng rồi nhoẻn miệng cười khi nghe lời giải thích của cô
- Mình còn một người bạn nữa, sẽ đến sau khi café nhiễu đến giọt cuối cùng.
Café và sinh tố được mang ra, cô nhấm nháp ly sinh tố, rồi nhìn café nhiễu từng giọt. Cô nghe mùi café thoang thoảng, cũng cảm thấy ấm áp hơn với làn khói mỏng manh bay lên từ tách café ấy. Ấm vì café nóng, hay ấm vì những hạnh phúc chợt ùa về trong cô? Cô cũng không biết nữa, lại cười thầm với ý nghĩ của mình.
Người ấy đâu có bao giờ uống café, cô đã từng trêu chọc anh vì điều ấy
- Con trai gì đâu mà không biết uống café, không có manly gì hết.
- Ai nói chứ?
Rồi anh mạnh tiếng kêu một ly café không đường, còn mạnh miệng nói với cô:
- Ở nhà ngày nào mà Duy không uống café, chỉ là sáng nay mới uống nên giờ không muốn uống nữa thôi.
- Hi, vậy à? Vậy uống café không đường coi chừng về nhà phải mua thêm cả ký đường ăn vô đấy
- Sao coi thường vậy ta, chờ đó rồi biết
Café được mang ra, đợi cho café nhỏ đến giọt cuối cùng, Thủy Linh nói.
- Haiz… mình không có ép nhé.
- Nếu Duy uống hết café này, Linh sẽ nhận lời làm bạn gái Duy chứ?
- Hi, ở đâu ra có chuyện dễ dàng vậy chứ? Duy nói uống café mỗi ngày mà…
Không cần Thủy Linh nói tiếp, Duy đưa ly café lên hít một hơi rồi uống liền một ngụm. Thấy Duy căng mặt khó chịu, Thủy Linh vừa thấy buồn cười vừa tội nghiệp cho anh chàng ngốc ngếch.
Thế rồi cả hai thân nhau từ đó. Ngày ngày chở nhau đi học, ôn bài, thỉnh thoảng lại đi café cùng nhau. Nhưng mãi đến sau này Duy cũng không kêu lại tách café không đường. Duy chỉ có một lần…..
Đó là ngày chia tay Thủy Linh để đi du học. Duy cũng đến góc quán này, rồi lại gọi ly café không đường, ngồi đợi Thủy Linh. Hôm ấy cũng là một ngày đầu đông. Thủy Linh đến, gương mặt hơi buồn. Cô ngồi đối diện với người bạn của mình, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy. Cô thấy lòng mình xốn xang, đã có mấy năm cùng học chung dưới mái trường phổ thông, rồi 2 năm học cùng đại học. Cả hai cũng xem như đã là người trưởng thành, dù chẳng nói ra nhưng đều biết rằng tình cảm kia không còn là rung động đầu đời ngây dại, không còn là chút gió thoảng mây bay của tuổi học trò. Nó đã lớn lên, đã sâu sắc và in đậm trong trái tim của mỗi người. Trong giây phút ấy, cô nghe đắng lòng, đắng như café mà Duy uống ngày nào.
- Tuần sau Duy sẽ đi. Thủy Linh…..ở nhà giữ gìn sức khỏe và cố gắng học tốt nhé.
- Uhm…
- Nhớ là phải mang giày thấp thôi, giày cao không tốt cho Linh đâu, còn phải đeo khẩu trang khi ra đường đó. Không có Duy làm tài xế, đi đứng phải cẩn thận. Không quen biết đường sá thì đi đâu cũng nên dò hỏi trước.
- Uhm….
Thủy Linh rươm rướm nước mắt, cuối mặt nghe mấy lời dặn dò của Duy.
- Em sẽ chờ anh chứ?
Linh bất ngờ trước cách thay đổi xưng hô của Duy, cô ngước mặt nhìn anh, rồi khẽ gật đầu. Duy cầm tay Thủy Linh, xiết nhẹ, cái xiết tay như muốn ôm chặt lấy cô, sợ bị vụt mất, sợ rồi sẽ chẳng còn nhau…
Ba năm sau, tin tức của Duy cũng nhạt dần. Thủy Linh cũng không cố gắng để tìm kiếm, vì vốn dĩ cô và anh là hai thế giới khác nhau, khoảng cách rất xa, vách ngăn cũng rất lớn. Đành để cho số phận định đoạt vậy. Cô xuôi theo dòng đời, bôn ba trong cuộc sống mưu sinh. Cô ra trường, rồi đi làm, mọi việc cứ tiếp diễn, không cho cô được quyền nhìn lại. Không cho cô thời gian để nhớ nhung hay đau khổ. Cô cũng trải qua vài mối tình, nhưng rồi nhanh chóng rơi vào khoảng lặng, bởi trái tim cô dường như đã đi rất ra…. Qua bên kia bờ đại tây dương.
5 năm sau đó, cô nghe tin Duy về nước, kèm theo đó là một đám cưới rềnh vang với một cô gái Việt Kiều. Nghe tin ấy, cô không khóc, không buồn, không tủi, cô chỉ nhoẻn miệng cười, và bụng bảo dạ “âu cũng là số phận”, cô tự tay pha cho mình ly café không đường vào một ngày đông…..
Một tháng sau ngày cưới cô nhận được bức thiệp từ anh với những dòng ngắn gọn: “Anh xin lỗi em, vì anh là người con trai không tốt. Anh không giữ nổi mình bởi những phồn hoa đô hội, anh để mình dấn thân vào những sự mù quáng và cám dỗ. Anh phải chịu trách nhiệm với những gì mình đã gây ra, ít nhất nó giúp anh lấy lại được bản thân mình trước đây. Anh xin lỗi em, và lần cuối cùng cho anh được phép nói yêu em. Em vẫn mãi là người con gái mà anh yêu thương và trân trọng. Anh cầu chúc cho em được hạnh phúc”. Cô úp tấm thiệp vào lòng mình, một giọt nước rơi, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cô khóc cho tình yêu của mình.
Thủy Linh giật mình quay về hiện tại khi bài hát “Hoa có vàng nơi ấy” từ trong quán vang lên. Lại một nụ cười nhẹ “ sao có sự trùng hợp ngẫu nhiên thế nhỉ?”.
Đã rất nhiều lần cô tự hỏi anh có hạnh phúc với cuộc sống của mình hay không, anh có từng nhớ đến kĩ niệm giữa cô và anh không? Đôi khi sự tò mò cũng khiến cô nghĩ đến việc tìm cách liên lạc với anh. Nhưng rồi cô tỉnh táo nhận ra những gì đã qua thì hãy cho qua. Biết đâu được, gặp lại lần nữa sẽ không còn giữ được những điều tốt đẹp của ngày xưa. Thôi thì cô học cách chấp nhận những gì mình đang có và cầu chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với anh.
Bài hát ngân vang, giọng ca sĩ Quang Dũng trầm ấm làm lòng cô thổn thức, ca từ của bài hát khiến ai đã từng có mối tình đầu dang dở cũng phải thổn thức không nguôi. Cô thầm gửi lời mình theo gió: “Trong lòng em sẽ giữ lấy miền ký ức tươi đẹp ấy của chúng ta. Rồi em cũng sẽ tìm cho mình một nửa yêu thương nhưng chắc hẳn sẽ không yêu thương người ấy như đã từng yêu anh, mối tình đầu vụn dại…..”
Thủy Linh lấy từ trong giỏ ra một gói quà nho nhỏ và một cái thiệp xinh xinh. Cô viết:
13.12.2011
Happy birthday to you!
Sinh nhật anh vào một ngày đầu đông, chúng ta chia tay nhau cũng một ngày đông, ngày em được hay tin anh sẽ không còn là của em mãi mãi cũng lại là một ngày đông. Mùa đông đối với em trở thành một miền hoang hoải với nỗi nhớ, xót xa và cái lạnh thấu vào tim. Mùa đông, em thấy rất sợ và rất chênh vênh. Nhưng mùa đông cũng là miền ký ức yêu thương mà em có được. Em đã từng ủ ấm bàn tay trong áo khoát của anh, được anh đèo trên chiếc xe đạp băng qua những cơn mưa phùn, …. Rồi mùa đông sẽ qua, yêu thương ngày cũ cũng như những nỗi đau xưa cũng theo đó mà ra đi. Rồi em sẽ vượt qua tất cả để tìm thấy mùa xuân ấm áp. Em sẽ một mình đi qua mùa đông, hãy bình yên và hạnh phúc anh nhé!
Viết xong cô cài tấm thiệp vào một chiếc nơ xinh buộc trên món quà. Phía tay trái tấm thiệp đính thêm một chú hạc giấy màu tím nhạt. Cô lại cho món quà vào giỏ, vậy là thêm món quà thứ 8 cho bộ sưu tập của cô. Đã 8 năm rồi, cứ đến sinh nhật anh là cô lại mua một quà và cất vào ngăn tủ của mình. Không phải tặng anh, cô tặng cho tình yêu của mình và mùa giáng sinh sắp đến…
Thủy Linh gọi cô hầu bàn tính tiền, cô gái thắc mắc: “Bạn của chị không đến sao?”
“À, không. Bạn của mình đã đi qua mùa đông rồi, và cũng không cần uống café không đường nữa”.
Cô nhoẻn miệng cười, nụ cười rất xinh tươi và bình yên. Nụ cười làm rạng rỡ cả mùa đông.
"Cảm giác cô đơn thật khủng khiếp. Tôi cần sự quan tâm của một ai đó, cần một vòng tay từ phía sau để che chở. Cần nghe một giọng nói quen thuộc đó, cần ai đó ở bên tôi lúc này. Phố đêm tĩnh lặng, cái lạnh tan vào từng con phố nhỏ... thấy tê tái..." - Cùng Blog Radio 210 chia sẻ những cảm xúc khi mùa đông về, và để ta biết rằng nếu đã có một bàn tay ủ ấm bàn tay của mình trong mùa đông này đã là hạnh phúc rồi bạn ạ!
Bất chợt mùa đông đã về
Bất chợt đông về trên phố sau những cơn mưa nhỏ. Bất chợt ta thấy cảm nhận được cái lạnh đầu mùa. Mùa đông Hà Nội mang về hơi nóng của ngô luộc, hơi thơm của khoai nướng và mùi vali của những chiếc bánh chuối nóng hổi trên những con hàng ngày ta đã qua.
Bất chợt đông về khi ta còn ngái ngủ, cái lạnh của mùa đông làm cho ta không muốn chui ra khỏi chăn ấm khi mỗi sáng thức dậy. Mùa đông về cho ta cảm giác được nằm trong chăn ấm, nằm nghe gió bấc thổi trên từng nóc nhà, để cho ta gặm nhấm những kỉ niệm mùa đông xa ngái.
Bất chợt mùa đông mang theo những cơn gió lạnh len vào từng góc phố, từng ô cửa nhỏ mỗi sáng thức dậy. Bất chợt cho ta thấy được cái ấm áp của những tia nắng vào buổi bình minh. Đông về làm cho ta thấy nhớ bát bún ốc cay cay, vị ngọt bùi của hạt dẻ nóng hay đơn giản là vị đậm đà của tách cafe nóng.
Bất chợt đông về thổi rụng những chiếc lá vàng còn sót lại của mùa thu, lại nhớ về những ngày còn bé được mẹ nướng cho củ khoai mỗi khi đi học về hay những ngày đi chăn trâu nướng ngô sao mà vui đến thế.
Đông về làm cho ta thèm cái cảm giác cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng, thèm cái cảm giác còn bé được mẹ chan cho từng muỗm canh nóng hổi. Bất chợt đông về làm cho ta thấy nhớ quê nao lòng. Mùa đông này ở quê chắc là đang vào mùa, thèm sắn nướng, thèm thịt ếch nấu với đậu...
Bất chợt đông về trên phố, thấy những đôi tình nhân tay trong tay mà thấy dường như mùa đông tán biến. Thấy những chiếc áo ấm đủ màu như những bông hoa đang khoe sắc, thấy những bông cúc còn sót lại của mùa thu vẫn đong đưa theo gió. Thấy nhớ cảm giác mùa đông khi đọc "gió lạnh đầu mùa" hay "chiếc lá cuối cùng".

Bất chợt đông về thấy nhớ, thấy chạnh lòng, thấy cô đơn trống vắng...
Bất chợt đông về trên phố khuya.
Ta thấy lạnh những tâm hồn đơn lẻ.
Nếu có lẽ dòng đời không hối hả.
Để vô tình ta bị lạc mất nhau.
Có phải vậy mà mùa đông tuyết trắng phau.
Một màu trắng, một người về xa vắng.
Cây bàng gầy đứng trong gió mong manh.
Mấy lần rồi nếu đúng hẹn mùa đông
Chắc anh chỉ thấy dòng đời hối hả
Phải không em, lỡ đời không vấp ngã
Để vuột tay nhau lạc mất mấy mùa
Mùa đông đứng nhìn lại kỷ niệm xưa
Khẽ vuốt cây rung dù là cơn gió
Nhắc nhở bâng quơ bóng hình đứng đó
Đã mấy đông rồi không thấy về thăm
Có lẽ mùa đông đã quá xa xăm
Xa một tầm tay mấy lần chín tháng
Xuân thắm hạ phai thu chiều lơ đãng
Đông đến ngóng chờ rồi lặng lẽ đi
Thôi đông hãy như cô gái xuân thì
Chớm một chút cho lòng xuân mát lạnh
Ta cũng lỗi hẹn dù biết đông canh cánh
Giữ trong lòng ấp ủ những niềm riêng
Có phải thế mà đông cứ lạnh thêm?
Bước qua những mùa đông
Sáng nay trời thật lạnh. Đã lâu lắm rồi em không lang thang một mình như thế này. Hít một hơi thật sâu tận hưởng cái không khí lạnh của mùa đông tràn vào lồng ngực... buốt nhẹ... Bao nhiêu cho đủ để lấp đầy cả mùa đông trong em?
Hanh hao quá.. nắng hanh hao... và gió hanh hao...
Hư hao quá.... cuộc sống hư hao... và .. con người hư hao...
Chênh vênh quá... quá khứ chênh vênh... và hiện tại chênh vênh....
Em tìm cho mình một mùa đông tròn vẹn... cô đơn ... và hoang hoải. Để thấy mình đã có rất nhiều, và, mất đi rất nhiều...
Nhiều lắm những nỗi nhớ không tên...
Nhiều lắm những tiếng cười đã mất đi, mà giờ đây thay bằng im lặng và nước mắt...
Nhiều lắm những quan tâm mà ai đó dành cho em .. và giờ .. là dành cho người khác...
Nhiều lắm những hy vọng về tương lai... để rồi hiện tại em chìm trong vô vọng...
Nhiều lắm niềm tin về con người... và để rồi em không còn niềm tin nữa...
Em mải miết kiếm tìm những mảnh ghép cuộc đời chênh vênh ấy. Có những mảnh đã ghép vào ... rồi vỡ vụn..., từng mảnh nhỏ cứ găm lại trong từng nỗi nhớ, như thủy tinh găm sâu vào trong da thịt... nhức nhối lắm....
Cuộc sống này như những thước phim quay nhanh chắp vá lại. Và con người vừa như kịch bản dựng sẵn, vừa như diễn viên cố gồng mình đi casting cho những kịch bản đó.
Hoặc người diễn viên ấy thấy họ không muốn diễn kịch bản ấy. Hoặc kịch bản ấy thấy diễn viên không phù hợp với nội dung của mình. Kết cục là người diễn viên đi tìm một kịch bản khác mà họ thích và kịch bản lại tìm những người diễn viên để casting...
Em sẽ là gì? Sẽ biến cuộc sống của mình thành những đoạn phim chắp vá hết kịch bản này và diễn viên kia ư? Không, em không muốn trói buộc mình vào vai diễn nào, vào kịch bản nào hết. Em muốn là chính em... tự ru mình với những nỗi đau... chống chếnh...
Dòng người cứ ào lên từng đợt cuốn em đi trong những nghĩ suy mông lung ấy. Dường như càng xô bồ em càng cảm thấy mình lạc lõng. Nhìn từng đôi, từng đôi đi trên phố, họ cười nói vui vẻ lướt qua em thật nhanh... cảm tưởng em chỉ còn là một điểm nhỏ đứng yên giữa trái đất đang quay ấy... Không ai cần biết đên một con người lặng lẽ giữa cuộc đời này....
... Gió táp vào mặt em lạnh buốt...
... mắt cay ...

Em kéo lại chiếc áo len mỏng mảnh vòng tay quanh người... Sao cảm thấy lạnh hơn nhiều lắm? Nhớ thật nhiều hơi ấm 1 bàn tay... Bàn tay ấy đã từng nắm tay em qua đường đông đúc... Bàn tay ấy... với những ngón tay đan siết vào ngón tay em... rất chặt....
Cũng bàn tay ấy đã đẩy em ra khỏi cuộc đời người ấy...
Bàn tay ấy đã xa rồi... mãi xa rồi....
“I don"t mind spending everyday
Out on your corner in the pouring rain
Look for the girl with the broken smile
Ask her if she wants to stay awhile
And she will be loved...”
... Em cười buồn...
... mi ướt...
Có lẽ lúc này bàn tay ấy đang nắm bàn tay cô gái đó... như đã nắm bàn tay em. Bàn tay nào đó đã buông bàn tay cô ấy... để rồi... bàn tay ấy đã buông bàn tay em... để nắm lấy bàn tay cô ấy....
Hai bàn tay của hai con người đó có ấm không?
Có nỗi nhớ nào về em len lỏi vào giữa bàn tay người ấy... và cô ấy?
Gượng bước ngược chiều gió lộng.... Lạnh lắm... nhưng em chịu được... Bởi em yêu mùa đông mà....
Vì mùa đông lạnh... và cô đơn... như em.....
Em sẽ một mình bước qua những mùa đông nữa.......

Yêu thương ngay khi còn có thể
Một ngày đầu đông xám xịt, những đám mây không giấu vẻ nặng nề khi phải mang trong mình một khối lượng nước khổng lồ chỉ chực rào rào khi có hiệu lệnh. Điện thoại trong túi tôi rung bần bật, tin nhắn của một ai đó. Đã từ lâu, tôi chẳng còn vồn vã hay háo hức chờ đợi tin nhắn từ một người nào đó. Một phần sâu thẳm trong tôi đã chết theo mối tình dai dẳng 3 năm đứt gánh giữa đường 6 tháng trước. Hụt hẫng, chới với, hoang mang và khủng hoảng. Những ngày tái nhợt và ảm đạm lần lượt trôi qua, tôi lặng lẽ đứng nhìn lòng mình không còn gợn sóng, tựa hồ như đọc một câu chuyện từ rất xa xôi.
“Trời chẳng đẹp, mưa chẳng rõ, nhưng anh nhớ em”. Tin nhắn từ một số không được lưu trong danh bạ nhưng đã quá quen thuộc tới mức tôi vẫn luôn bấm nó trong vô thức mỗi khi sờ điện thoại. Bầu không khí tĩnh lặng bị phá vỡ. Một dấu hiệu bất ngờ cho sự khởi đầu mới. Thời gian gần đây, tôi thường nghe lũ bạn rủ rỉ rằng anh luôn tò mò về cuộc sống hiện tại của tôi, rằng anh quan tâm tôi, một cách lặng lẽ nhưng lộ liễu.
Hơn 6 tháng trước, anh đã vì một cô gái lạ mặt quen biết chưa lâu, mà buông những lời phũ phàng để có thể dứt bỏ tôi. Nhiều nuối tiếc, không ít trở trăn, nhưng tôi buông tay anh dễ dàng hơn tôi vẫn nghĩ. Nếu đã chẳng thể níu chân một người nào đó, thay vì ủ rũ và đau khổ trước mặt người ấy, tại sao ta không giấu nỗi buồn cho riêng mình? Tôi đã chọn cách đứng từ xa ngắm nhìn niềm hạnh phúc mà người ấy có, chôn vùi mọi đau đớn trong lòng, và để nỗi nhớ trôi theo từng ngày...
Người ấy quay về, đột ngột như khi ra đi. Những điều tưởng như đã nằm im trong một ngăn tủ kín bị xáo tung. Những yêu thương tưởng như đã đánh mất giờ vô tình tìm lại. Tôi rơi vào những trường băn khoăn khác. Ai dám chắc rằng người ấy sẽ không khiến tôi tổn thương thêm một lần nào nữa, ai dám chắc rằng nỗi đau đã lành khô kia không bị đào sâu thêm một tấc nào nữa? Ai dám chắc?
Tôi luôn cố bảo vệ mình bằng cách tỏ ra vô cảm với cuộc sống này, bằng cách cười cợt với những nỗi đau và tự mãn rằng mình chẳng còn chút cảm xúc với thứ tình cảm diệu kì ấy. Nhưng tất cả đã thay đổi khi người ấy đứng trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, tựa như chưa từng xa cách.
Tôi chẳng cô đơn đến mức bị cái giá lạnh của mùa đông thôi thúc việc đi tìm một người bạn đồng hành mới. Đôi khi, tôi còn thích thú trong cái thế giới chỉ có riêng mình. Nhưng đông, với cái vẻ ảm đạm cố hữu, khiến con người ta dễ dàng tìm đến nhau hơn, nhất là khi tim họ chưa hề xa rời, dù chỉ một phút.
Tiết trời vẫn thế, chẳng có gì thay đổi. Lòng tôi đã đổi khác, một sự thay đổi rất nhỏ nhưng rõ ràng. Tôi với tay nhắn vài dòng ngắn ngủi. Tôi nhanh chóng bước ra phố, tìm tới cửa hàng bán len, chọn vài cuộn hợp màu, ôm vào lòng, ôm cả những yêu thương sắp có hình trở lại. Chẳng ai biết trước được ngày mai, tại sao tôi phải do dự cho chính mình thêm một cơ hội nữa để yêu thương một người nào đó, và cũng để được một ai đó yêu thương? Nếu đã biết tương lai là không định, ngày hôm nay, tôi sẽ nắm giữ mọi yêu thương mong manh.
Và tôi biết, điều duy nhất mình nên làm, là yêu thương ngay khi còn có thể.
CHIA SẺ MÙA ĐÔNG
Trên phố, một bà cụ đi chân đất đang nặng nhọc lê từng bước trên tuyết, đến trạm chờ xe buýt .
Một cô gái đang chờ xe, cô nhìn bà cụ từ đầu tới chân, lại nhìn từ chân lên đầu, và im lặng.
Một phụ nữ tay dắt 2 đứa trẻ, chẳng để ý đến bà cụ vì mải lo cho những đứa con.
Một viên chức tay ôm chồng sách, đang mải mê suy tư nên cũng chẳng thấy gì .
Một quý ông lịch lãm đứng nép sát vào trạm chờ xe buýt, dĩ nhiên bà cụ ấy già rồi không làm hại được ai, nhưng biết đâu bà ấy mang một bệnh truyền nhiễm nào đó thì sao.
Xe buýt đến, bà cụ lên xe và ngối sau lưng bác tài xế, người đàn ông lịch lãm và cô gái chạy ngay xuống băng ghế cuối, cô gái vẫn không quên ngoái lại nhìn bà cụ, đứa trẻ con người phụ nữ chợt quay sang nói với mẹ nó.
- Mẹ ơi! Bà ấy đi chân đất, mẹ bảo đi chân đất là không ngoan mà, phải không mẹ?
- Andrew, không được chỉ vào người khác! Bà mẹ nhắc con rồi quay ra nhìn cửa sổ.
- Đấy chúng ta phải học tiết kiệm, nếu như lúc trẻ bà ấy biết tiết kiệm thì đâu đến nỗi nghèo thế này – Một chàng thanh niên lên tiếng.
- Bà ấy hẳn phải có con chứ, họ không thấy xấu hổ sao ấy nhỉ? – Người phụ nữ mặc áo choàng lông thì thào, và cô cảm thấy mình là một người tốt vì đã lo cho mẹ mình chu đáo.
Một quý ông có vẻ là doanh nhân thành đạt rút ví ra và dúi vào tay bà cụ 10 đôla:
- Này bà, tôi biếu bà, và nhớ mua 1 đôi giày đấy nhé! Nói xong ông hãnh diện đi về chỗ ngồi.
Xe buýt dừng lại, vài hành khách lên xe, trong số ấy có một cậu thanh niên chừng 17 tuổi, cậu khoác cái áo to, cả cái balô đeo trên lưng cũng to, và đang nghe headphone. Cậu bé tiến đến và xuống ghế cạnh bà cụ.
Chợt cậu nhìn xuống chân bà cụ và thấy lạnh toát, rồi lại nhìn vào chân mình, đôi chân của cậu đang xỏ trong đôi giày cổ lông dành đi tuyết, nó mới tinh và ấm áp. Đôi giày ấy là niềm tự hào của cậu trước đám bạn, cậu bé đã dành dụm rất lâu để có nó. Rồi cậu tháo headphone ra và ngồi ngay xuống sàn xe, ngay bên cạnh bà cụ.
- Bà ơi, cháu có giày đây này!
Cậu tháo từng chiếc giày ra, tháo luôn cả vớ, nhẹ nhàng nâng bàn chân cong queo, lạnh cóng của bà cụ lên và xỏ vào từng chiếc giày ấm áp.
Bà cụ sững người, chỉ thoáng mỉm cười và nói được lời cảm ơn lí nhí.
Xe buýt dừng, cậu bé mỉm cười chào bà cụ và bước xuống xe, đi chân đất trên tuyết!
Cả xe chồm đầu ra ngoài nhìn theo cậu bé, im lặng vài giây, chiếc xe bắt đầu huyên náo:
- Cậu ấy từ đâu đến thế nhỉ?
- Chắc là một thiên thần?…
- Hay là con trai của Chúa?…
- Không phải đâu mẹ ạ, con đã nhìn kỹ rồi, anh ấy cũng là một người bình thường thôi! – Cậu bé lúc nãy cất tiếng.
Theo https://www.facebook.com/






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nguyễn Trọng Luân và Đi tìm thời gian đã mất… Trong “10 truyện ngắn hay năm 2020” (Phụ bản số Tết Tân Sửu Báo Văn Nghệ) nhà văn Nguyễn T...