Thứ Hai, 28 tháng 3, 2022
Nơi mãi mãi mùa xuân
Tôi hát Trương Chi. Tiếng hát buông ra, trôi đi ngoài kiểm
soát của ý thức. Có lẽ bóng tối và khoảng không gian ẩm lạnh đã gợi thức ở tôi
nỗi ngậm ngùi xa vắng, không mặt mũi. Vòm lá tối, những đốm đèn yếu ớt từ phía
xa, những chiếc xe lặng lẽ trườn trôi trong im vắng, rạc rời, lẻ tẻ, cho tôi cảm
giác cô đơn, hiu quạnh. Làm như những vòm lá tối, những đốm đèn chới với trên
những trụ điện cao đã thả xuống trước mặt, đã bỏ lại sau từng bước chân tôi, những
nhắc nhở buồn bã. Những ám ảnh về một cái chết gần gũi? Một chia lìa tan nát
đón đợi? Dĩ vãng, nếu có thể nói được như vậy, hiện ra trong trí tưởng như một
nhắc nhở của những mũi dao nhọn thọc sâu phần u khuất nhất của hồn tôi, nín lặng.
Tuyệt vọng ở đó, tuôn chảy, như máu. Ê chề ở đó, thoát đi, như suối. Chan hòa.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Biết thế gian Mọi sự khẳng định mạnh mẽ như đinh đóng cột đều mặc nhiên mang trong nó sự phá sản. Khó chịu với những gì không giống mình...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét