Chim én sẽ lại về
Mỗi khi mùa xuân về Thi vẫn thường lánh ra cánh đồng ở sau nhà
dõi cặp mắt mơ màng nhìn lên bầu trời. Vốn tính đa cảm lại lãng mạn nên Thi say
mê phong cảnh thiên nhiên lắm. Nhất là hôm nay trời lất phất mưa rây, sương mù
buông phủ trắng xóa cả một vùng quê. Những đỉnh núi mọi khi trông rõ là thế mà
giờ đây lúc mờ, lúc ảo bồng bềnh trôi trong sương, bí hiểm như những tòa lâu
đài cổ trong huyền thoại. Nhìn những con chim Chà pheng vụng về bay liệng đơn độc
trên bầu trời Thi lại chạnh lòng nhớ Én, nhớ đến thắt cả ruột cả gan. Đã gần chục
xuân nay không hiểu sao Én không bay về nữa. Nhưng mùa xuân nào Thi cũng luôn
dõi mắt nhìn lên bầu trời, anh vẫn hy vọng một ngày kia Én sẽ lại trở về…
Năm xưa có một lần anh cùng
nàng sánh bước bên nhau ở ngay trên cánh đồng này. Cũng bầu trời xuân giống hệt
như hôm nay chỉ khác là dạo ấy Én bay dày đặc. Con bay ngang, con bay dọc, con
thì sà sát xuống tận mặt ruộng lúa đang thì con gái xanh mơ, con thì mải vút
lên bầu trời mây xa thẳm trông rộn ràng và vui mắt biết bao. Thi thầm nghĩ chả
trách cụ Nguyễn Du ngày xưa đã ví:“ Ngày xuân con én đưa thoi…” Thật chẳng sai
một tẹo nào. Bỗng tiếng nàng hỏi giật lên:
- Anh đang nghĩ
gì thế anh yêu?
- Anh đang nghĩ không
biết Én ở đâu ra mà nhiều thế. Nhìn chúng bay mới đẹp làm sao.
- Đố anh biết em đang
mơ gì đấy?
- Anh sớm được ra quân,
mình cưới nhau đúng không?
- Hi hi giấc mơ ấy thì
đương nhiên rồi, ai mà thèm đố chứ.
- Thế thì anh chịu, em
nói đi em yêu.
Mắt vẫn ngước lên
bầu trời nhìn theo những cánh Én đang say mê chao liệng nàng nói như trong cơn
mơ :
- Em muốn được hóa thành cánh én để tung bay trên bầu trời mơ ước.
- Hi hi thế còn anh, em định bỏ anh lại đây sao?
- Ngốc ạ, cả anh cũng
phải hóa thành én để theo em hiểu chưa? Chúng mình sẽ dệt hạnh phúc bên nhau
mãi mãi…
Thi giọng trêu chọc:
- Nhưng nhỡ anh không
hóa được thành én thì sao?
-Thì hàng năm cứ đến
mùa xuân em lại về thăm anh được chưa. Anh phải đợi chờ em đấy anh
yêu.
Biết là nàng chỉ nói đùa cho
vui thôi nhưng không hiểu sao anh chẳng thích câu nói ấy tẹo nào. Thấy Thi chợt
buồn Cẩm Li biết mình lỡ lời cô vội gì anh vào lòng và đặt lên môi anh những nụ
hôn nồng cháy…
Nhà Cẩm Li ở thôn bên, cách
nhà Thi có một quả đồi. Cẩm Li là con gái một gia đình người Hoa kiều giàu có
đã sang sinh sống ở Việt Nam từ nhiều đời nay. Bố Cẩm Li lúc ấy đang làm chủ tịch
UBND xã rất có uy tín. Cẩm Li xinh đẹp, hiền dịu, cô có nước da trắng trẻo, mịn
màng. Đôi mắt to đen, trong sáng mà mỗi khi nhìn ai nó cứ như thiêu như đốt.
Có lẽ chính vì đôi mắt ấy mà các bạn trai cùng lớp với Cẩm Li trong đó có cả
Thi đã bị cô thu mất hết hồn vía từ khi nảo khi nào rồi. Năm ấy gia đình Thi
chuyển đến quê mới được hai tháng thì năm học vào khai giảng. Ngay khi vừa bước
chân đến lớp còn đang lạ lùng bỡ ngỡ Thi đã để ý đến một cô gái xinh đẹp đang
vui đùa với các bạn. Vốn xưa nay là người điềm đạm,ít nói, mặc dù biết là mình
khá đẹp trai lại thông minh nhưng vì hoàn cảnh gia đình Thi lúc ấy gặp nhiều
khó khăn nên Thi rất hay mặc cảm. Giờ vào lớp Thi lặng lẽ ngồi xuống dãy bàn tận
cuối lớp giở vở ra chăm chú ghi chép. Bỗng Thi cảm giác có một hơi thở nhẹ ở bên
tai. Thi ngửng đầu nhìn lên thấy Cẩm Li đang đứng sát bên cạnh mắt chăm chú
nhìn Thi viết. Thấy Thi nhìn Cẩm Li mỉm cười rõ tươi rồi khen :
- Ôi chữ bạn đẹp thế,
cho mình ngồi cùng bàn với bạn nhé, được không?
Như một cái máy Thi vội gật đầu
rồi ngồi xích ra nhường chỗ cho Cẩm Li ngồi. Ngày ấy ở miền núi học sinh học cấp
hai còn ít lắm. Cả lớp chỉ vẻn vẹn có mười hai học sinh mà toàn là các anh chị
lớn khộc khệch cả rồi. Thậm chí có cả người có vợ có con rồi mà vẫn còn đi học
nên chỗ ngồi tha hồ rộng rãi. Mà điều kì diệu là trên đường về đôi trẻ mới
biết là nhà chúng ở rất gần nhau.
Từ hôm ấy ngày nào Cẩm Li cũng
đợi Thi cùng đi học. Con đường họ đến lớp phải đi qua một cánh đồng lúa bát
ngát,và những khóm hoa sim, hoa mua mọc đầy ở bên đường. Vào học được mươi hôm
Cẩm Li và các bạn, phát hiện ra ở Thi nhiều điều đặc biệt. Hôm ấy vào giờ
giảng văn mọi khi thày Cư vẫn gọi Nam đọc bài nhưng hôm nay chẳng hiểu
sao thày lại bảo Thi đọc. Chắc thày thấy có một học trò mới nên gọi thử
thôi chứ từ trước tới giờ chả ai đọc bài hay bằng Nam cả. Ngay từ câu văn đầu
tiên Thi đã làm cho cả lớp nín thở lặng cả đi. Giọng đọc của Thi ấm và truyền cảm
lạ thường . Sau khi bài đọc kết thúc cả lớp ồn ào bàn tán đến mức thày Cư phải
nhắc đến hai lần trật tự mới được trở lại. Từ đấy cứ mỗi khi đến giờ giảng văn
là thày Cư lại bảo Thi đọc bài. Nó thành lệ mà Cẩm Li và các bạn đã quen như thể
chuyện mặt trời mọc ở đằng đông và lặn ở đằng tây ấy.
Với lại cả lớp đều muốn được nghe
Thi đọc bài, nếu như thày Cư chỉ định người khác đọc chắc chắn mọi người sẽ buồn
lắm.
Có lần Quyền một cậu bạn đưa bài thơ
viết về đồng bào Tây nguyên nhờ Thi đọc cho. Cậu ta bảo bài thơ lủng củng lắm cậu
ta chịu không thể nào đọc được ra câu ra chữ. Ấy vậy mà khi nghe Thi đọc mọi
người thấy cũng chẳng đến nỗi nào.
Tuy nhiên điều mà Cẩm Li và
các bạn khâm phục và yêu quí Thi hơn cả là tính nết hiền lành và thông minh.
Thi học giỏi đều về các môn, đặc biệt là môn toán. Hình như tất cả các bài tập
hình, đại trong sách giáo khoa Thi đều giải được một cách dễ dàng. Thày Khang dạy
toán yêu quí Thi lắm, mà cũng phải thôi hôm nào mà Thi chả phải giảng lại bài
cho các bạn, đỡ được thày khối ra. Có nhiều lần trên đường đi học Thi đã dừng lại
bẻ cây vẽ hình xuống đất để chứng minh, giảng bài cho Li, tự khi nào Li đã thấy
cô thầm yêu Thi mất rồi.
Khổ nỗi hoàn cảnh gia
đình Thi lúc ấy rất khó khăn. Cẩm Li cũng hiểu chuyện này từ lâu nên sợ Thi mặc
cảm. Cô biết sáng nào Thi cũng nhịn đói đi học nhưng anh gan lắm, cứ thản nhiên
như không, có đói chết cũng đố mà ai biết. Cô thương anh lắm nhưng không làm
cách nào giúp được. Đã một đôi lần cô đưa quà mời anh cùng ăn nhưng không những
anh không chịu ăn mà còn tỏ ra khó chịu. Từ đó cô không bao giờ dám nghĩ đến
cho quà anh nữa. Có lần mẹ anh ra xay lúa, giã gạo thuê cho nhà cô. Cô biết rõ
bà là mẹ anh nhưng cô không dám nói với bà là cùng học với anh. Hôm ấy là chủ
nhật không phải đi học nên cô xúm vào làm với bà cho bà đỡ mệt. Mẹ Li thấy thế
lạ lắm bảo cô:
- Cái con bé này hôm nay
sao lại chịu khó thế nhỉ, chả bù cho những hôm mẹ réo đến rát cả họng ấy…
Cô ngượng ngập nói lấp
đi:
- Kìa mẹ, con vừa làm vừa nói chuyện
với bác ấy cho vui mà. Bác ấy nói chuyện hay lắm, còn mẹ ai bắt mẹ chỉ la rầy
con thôi…
Mà cô cũng có nói sai tí nào đâu cơ
chứ. Mẹ anh là một người phụ nữ xinh đẹp và hiền lành nổi tiếng cả vùng. Mới chỉ
gần bà có một lúc thôi mà sao cô đã thấy bà thân thương gần gũi thế. Nghe bà rủ
rỉ kể chuyện, từng lời, từng câu thấm vào lòng cô. Cô nghĩ với người phụ nữ này
chắc chẳng nói nặng với chồng con bao giờ. Cô chợt nghĩ nếu ai có sau này
được làm dâu bà thì hạnh phúc biết bao… Sau hôm ấy gặp anh cô vẫn ngại không
dám nói với anh mặc dù trong lòng ngổn ngang bao nhiêu là tâm sự. ..
Năm học nhanh chóng trôi qua, cả lớp
tíu tít tổ chức liên hoan chia tay. Bạn bè người xin đi trung cấp, người thì
xin lên học cấp ba . Anh và Cẩm Li đều nộp đơn xin đi học cấp ba tiếp.
Lúc chia tay cô muốn anh nói với cô một điều gì đó nhưng anh vẫn cứ tảng lờ không
chịu nói. Cô biết thừa là anh có cảm tình với cô lắm nhưng anh mặc cảm không chịu
nói đấy thôi, người đâu mà gan lì, ghét thế…
Ba tháng nghỉ hè dài đằng đẵng cuối
cùng thì cũng đã qua. Cẩm Li vui lắm cô nghĩ hôm nay thế nào cũng lại được gặp
anh. Lại được cùng nhau sánh bước đến trường. Hôm ấy cô đợi anh đến tận buổi mà
chả thấy tăm hơi. Cô vội vàng đạp xe ra trường suýt nữa thì không kịp báo danh.
Ruột gan cô như lửa đốt, không biết nguyên nhân tại sao anh vắng mặt. Chiều hôm
ấy cô đánh liều sang nhà anh chơi với lí do hỏi xem tại sao anh không đi tập
trung. Đến nơi cô mới biết rằng do gia đình gặp nhiều vận hạn nên ngay sau khi
nghỉ hè anh đã theo đoàn thợ sang tận Bắc Giang làm đến nay vẫn chưa về được. Vậy
mà em chẳng biết gì cả, thương anh quá anh ơi…
Đã nhiều lần cô tìm cách để gặp
anh nhưng không gặp được. Kể từ ngày phải nghỉ học để đi làm giúp gia đình anh
càng mặc cảm và khó gần hơn. Anh thường đi vắng suốt, khi nào về qua nhà cũng ở
lì trong nhà tránh mặt bạn bè nên cô chẳng làm cách nào gặp được anh cả. Tuy vậy
cô vẫn nuôi hi vọng sẽ có ngày cô gặp được anh và nhất định cô sẽ xóa đi điều mặc
cảm ở trong anh…
Đang giữa năm học thì cô được tin
anh đi bộ đội. Hôm ấy sắp sửa đến giờ vào lớp thì Quyền ghé tai cô bảo hôm nay
anh lên đường. Không kịp suy nghĩ cô vơ vội sách vở nhét vào cặp rồi chạy lên
ban giám hiệu giả vờ bị ốm xin được về nghỉ. Nhìn nét mặt cô lúc ấy chả khác gì
người ốm nên người ta cho cô về ngay. Cô đạp xe tắt ra nơi tập trung để
tìm anh. May quá khi cô ra đến nơi thì xe đang chuẩn bị chạy. Li chỉ kịp dúi
vào tay anh một tấm ảnh của cô và hét lên cho anh nghe thấy, cô bảo anh đến đơn
vị phải viết ngay thư về cho cô, khi xe chuyển bánh chạy rồi cô vẫn còn với
theo:
- Em sẽ
chờ anh mãi mãi anh ngốc ạ…
Thế rồi cô nhận được thư anh gửi
về. Cô sung sướng đến trào nước mắt. Anh kể chuyện cho cô nghe cuộc sống ở chiến
trường gian khổ lắm nhưng anh đã quen gian khổ từ khi còn ở nhà rồi nên chả bõ
bèn gì. Hơn nữa giờ còn có tình yêu của em chắp cánh cho anh, giúp anh có thêm
nghị lực và niềm tin vượt qua mọi gian khổ, hiểm nguy để sớm trở về với
em…
Sau giải phóng Miền nam thanh
niên trai tráng trong làng đi bộ đội đều tấp nập về phép thăm gia đình. Riêng
anh vẫn cứ biền biệt, anh viết thư về nói là đơn vị của anh phải đi làm nhiệm vụ
quốc tế nên chưa về được. Mãi đầu năm 1978 anh mới được về phép. Tối hôm ấy họ hẹn gặp nhau
ở đỉnh đèo để tâm sự. Lúc đến giờ hẹn trời lại nổi cơn giông rồi mưa nặng hạt dần,
vậy mà cả hai đều đến đúng hẹn. Bao nhiêu năm xa nhớ, bao nhiêu kỉ niệm thân
thương từ ngày còn cắp sách đi học bên nhau. Bao nhiêu tâm sự muốn được thổ lộ
cùng nhau vậy mà khi gặp nhau họ chẳng biết nói gì cho phải. Thi run run cầm
tay nàng kéo nhẹ, nàng lảo đảo ngả vào lòng anh. Và rồi mặc cho sấm chớp, mặc
cho gió mưa, đứng trên đỉnh đèo họ trân trọng trao nhau nụ hôn đầu đời nồng thắm…
Hôm anh trả phép, cô tiễn
anh đi giữa cánh đồng mùa xuân. Anh hẹn cuối năm nay anh sẽ xin phép đơn vị về
cưới cô. Hôm ấy chim Én bay dày đặc bầu trời như chúc phúc cho đôi bạn trẻ yêu
nhau…
Cuối năm 1978 không biết bố
Li nghe tin đồn từ đâu mà cả nhà cứ nháo nhào cả lên. Người dân tộc Hoa kiều
đang sống yên lành ở Việt Nam bỗng ùn ùn kéo nhau về nước. Người ta gọi bán tống
bán táng tài sản mà công sức hàng bao nhiêu năm ki cóp rồi bỏ đi sang bên kia
biên giới. Gia đình Cẩm Li cũng vậy, mọi người ai nấy đều lo lắng sợ hãi chẳng
biết làm thế nào cả. Lòng Li cũng rối bời bời, giá mà có anh ở nhà thì tốt biết
bao, Li sẽ hỏi ý kiến anh và tùy anh quyết định. Nhưng anh viết thư nói là đơn
vị phải đi làm nhiệm vụ nên tạm thời chưa có hòm thư, khi nào có địa chỉ anh sẽ
gửi thư về. Sao cứ lúc cần đến anh thì lại không thể liên lạc được. giờ này anh
đang ở đâu anh ơi?
Hôm cùng gia đình bỏ chạy
về Trung Quốc, Li khóc thương anh nhiều lắm. Cô viết cho anh một lá thư, cô
đem đến nhà anh và đưa tận tay cho mẹ anh, nhờ mẹ khi nào anh về thì đưa cho
anh giùm cô. Lúc ra về cô ôm chặt lấy mẹ mà cứ ngỡ như được ôm anh vậy…
Cuối năm 1979 khi mà cuộc chiến
tranh biên giới tây nam và phía bắc đã kết thúc. Thi được phục viên về địa
phương, khi còn ở đơn vị anh cũng nhận được thư báo tin Li và gia đình cô đã bỏ
về nước đến nay vẫn không có tin tức gì cả. Mẹ anh giờ đã già yếu đi nhiều, mẹ
đưa lá thư của Li cho anh rồi kín đáo quay đi lau nước mắt. Lá thư ấy đã mấy chục
năm trôi qua rồi anh đã thuộc làu nhưng anh vẫn giữ như là một kỉ vật thiêng
liêng của mối tình đầu trong sáng…
“Anh vô cùng thương yêu
của em:
Giá mà lúc này anh ở nhà thì
tốt biết bao. Em thật sự lúng túng chẳng biết làm sao nữa. Sự việc xảy ra thật
quá bất ngờ, quá kinh khủng. Riêng đối với em điều kinh khủng nhất là em
phải xa anh. Xa anh yêu dấu mà chẳng biết có còn cơ hội để gặp lại anh không.
Ngay cả tính mạng của em và gia đình em cũng chẳng biết thế nào. Nếu qua được
biên giới có điều kiện em sẽ viết thư về cho anh. Nói dại, nếu như em có mệnh hệ
gì mà không còn cơ hội để viết thư về với anh nữa thì anh hãy coi như lời mong
ước năm xưa của em đã thành hiện thực. Mỗi một mùa xuân em sẽ theo cánh én để về
bên anh…
Em
hôn anh tha thiết
Người
yêu khốn khổ của anh
Cẩm Li”
Từ đấy cứ mỗi khi mùa xuân về
anh lại ra cánh đồng mà năm xưa Li tiễn anh đi trả phép. Mắt chăm chăm nhìn
theo đàn Én đang say mê nhào liệng để nhớ về kỉ niệm của thuở xa xưa. Giờ này
em đang ở đâu, em còn hay em đã mất mà sao cứ biền biệt mãi. Thi thẫn thờ dõi
nhìn theo từng con én đang bay liệng như cố tìm ra hình bóng của người thương…
Đã gần chục xuân nay không hiểu
sao Én lại không bay về nữa. Ngay cả cái niềm an ủi cuối cùng ấy cũng đã không
còn. Ngày xưa mỗi khi xuân về nhìn đàn Én bay liệng anh như lại được thấy
em đang say mê tung cánh trên bầu trời mơ ước. Chỉ cần thế thôi anh cũng thấy
yên tâm rất nhiều. Những năm gần đây tuy không còn thấy Én bay nhưng anh nghĩ
đó chỉ là tạm thời thôi. Một ngày nào đó môi trường được cải thiện nhất định Én
lại trở về. Hôm qua xem trên ti vi người ta thông tin đang tiêu hủy Én vì Én bị
mắc dịch cúm có thể lây lan sang cho người. Nhìn đàn Én đang bay vào chỗ chết
lòng anh đau thắt. Anh có cảm giác như chính là em đang gặp nguy hiểm ấy. Anh
muốn gào thật to báo cho Én biết đừng bay vào đấy Én ơi. Bầu trời tự do là thế,
bao la, mênh mông là thế sao không thỏa cánh mà tung bay. Hà cớ chi phải chui
vào những nơi cạm bẫy, những nơi “hang hùm, nọc rắn” ấy để giờ đây phải mang dịch
bệnh vào thân. Và em nữa em ơi, hãy vì anh, vì tình yêu cao đẹp của chúng ta mà
cố vượt qua mọi khó khăn, trắc trở để trở về với anh em nhé. Anh vẫn tin rằng một
ngày kia nhất định em sẽ trở về…
Đông
Triều 26.4.2013





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét