Bạn nói có thể chị đàn bà đứng nức nở trên phố Hoàng Diệu ấy
vừa đóng quầy may sẵn ở chợ Đồng Xuân, bạn đã bị chị mắng một lần vì “nói giọng
miền Nam mà còn mặc cả”. Có thể người đàn ông mếu máo đặt mấy bông cúc vàng ở
hàng rào ngôi nhà số 30 kia vừa chạy xong cuốc xe ôm, bạn đã từng bị anh chở đi
đường vòng để lấy tiền cho ngọt. Nhưng những va quệt đã từng gặp phải trên đất
Hà Nội đã trôi hết, xí xóa hết trong bạn vì những người đã đến khóc trước nhà vị
tướng vừa qua đời, trong bản tin tối.
Ti vi trong quán ăn tiếng được tiếng mất, nhưng bọn tôi chừng
như nghe được tiếng nước mắt chảy. Không chỉ từ những gương mặt lướt qua trên
màn hình, mà còn từ những người không xuất hiện trên ti vi như bạn, hay từ
trong lòng những người giả bộ mình cứng cỏi, như tôi. Tự nhận là già rồi, nghi
ngờ cả nước mắt, nhưng bạn nói lần này bỗng tin những người kia cảm động thật
lòng. Mà ông tướng đó cũng không phải ruột thịt, hay họ hàng xa, hay láng giềng
ở cạnh nhà. Ông giỏi thì khỏi nói, cái đó cả thế giới chịu rồi, “nhưng tụi mình
đâu phải thương chỉ mỗi chuyện đó”, bạn quệt cùi tay chùi nước mắt, nói, “nghĩ
tới ông như là nghĩ tới ông nội mình, không hề có cảm giác xa xôi vĩ đại”. Bàn
bên mấy anh đòi nợ mướn cũng thôi chửi thề một con nợ khó nhằn, một anh buột miệng
“nhìn ổng hiền như con cọp ăn chay”. Màn hình đông chừng mười lăm giây nụ cười
hồn hậu của ông tướng. Tự biết trong lòng người dân, hình ảnh ấy còn đọng lại rất
lâu.
Bạn tôi tin hồi tại thế ông sống như mình có, không cố ý sống
sao cho dân phải khóc khi lìa cõi tục. Tự nhiên từ khí chất. Thấy ông tưới
phong lan, cũng lui cui như ông già kế bên nhà. Thấy nụ cười, biết rằng những
oan khuất nhục vinh đã bị ông phẩy tay bỏ lại. Chỉ dân là ông không quên, khi
thỉnh thoảng gửi báo những bài viết tâm huyết đóng góp cho chính sách dân sinh.
Mấy hôm trước cà phê sáng với nhau bạn còn kêu xã hội nhìn
đâu cũng rẽ chia xáo xác. Sẵn sàng cãi nhau vì một cuốn sách, ông xài điện thoại
Mỹ tôi dùng điện thoại Hàn, vì em mê nhạc sến anh thích sang. Cảm giác loạn lạc
từ chính trường cho tới từng mái ấm, từng cái tổ của mỗi người. Đi bên bờ vực
ai không chịu được nấy rơi, tưởng không có gì ngăn lại được dòng người chèn lấn.
Bỗng tất thảy họ dừng lại chỉ vì một hơi thở vừa dứt vô phương nối lại. Bạn rơm
rớm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc lành. Họ,
cũng như bọn tôi, ẩn nỗi tiếc thương ông già rực rỡ đó, thấy tâm hồn mình bỗng
dưng liền sẹo, bâng khuâng vì ý nghĩ mình cũng còn khả năng khóc cho một người
dưng.
Cách khóc mỗi người mỗi khác, có người tận nhà ông già cúi đầu
đặt bó hoa, người ở xa ngồi trước ti vi lén kéo chéo áo lau đuôi mắt, người nuốt
trộng vào lòng, người lại thở hắt ngậm ngùi “rồi ai cũng về, người ở đến gần một
trăm lẻ ba năm chớ đâu ít ỏi gì, mà sao ai cũng tiếc. lại có người ở mới sáu mươi
mà dân ngán ngẩm thôi rồi”. Chỗ này chỗ kia, tiếng khóc chưa bao giờ tạnh của
những người trót sinh ra trên đời này, nhưng không mấy khi cả triệu người cùng
chung một niềm mất mát.
Bạn nói có bốn trong mười phần nước mắt đã chảy ra, chúng ta
khóc cho việc sau này chẳng còn ai đủ lớn để dân còn có thể thương
chung, khóc cùng. Cúi đầu trước ông, cũng đồng nghĩa bày tỏ thái độ với những
ông quan còn đang sống.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét