Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2022
Chỉ là trái xanh
Tôi vẫn có thói quen gọi tên em, thì thầm trong bóng tối một
mình với tất cả thân thương, trìu mến. Cái tên có nét kiêu kiêu, thoảng buồn.
Nhưng giờ đây mọi cái đã thay đổi sau lần kiến tập, em không chờ tôi đi ăn cơm
nữa, em cố tình né tránh nói chuyện với tôi mặc dù tôi và em vẫn gặp nhau mỗi lần
lên lớp. em vui đùa với bạn bè để che đi nỗi mất mát hay đang cố tình giễu cợt
tôi?! Chẳng cần biết, tôi chui vào chiếc vỏ ốc im lặng náu mình chờ hết năm học.
Tụi bạn kháo nhau: “Ôi, hờn giận thường tình rồi chúng lại đến với nhau”. Nhưng
không, ba tháng rồi em vẫn thờ ơ với tôi thậm chí không một lời chào. Bắt gặp
nhau, ánh mắt bối rối cúi mặt quay đi. Không phải em cầu xin ở tôi, em vốn rất
kêu hãnh cũng như tôi đặt lòng tự trọng lên trên hết.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Còn đó ân tình
Còn đó ân tình Cuối cùng thì cô cũng phải ngã xuống với cái thân thể trong lượng nhẹ tênh, cân đo chỉ vừa đúng 36 ký lô so với chiều cao 1...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét