Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022
Mái tóc ngày xưa
Ông Ba hình như đã bị lẩn thẩn dù tuổi mới ngoài bảy mươi
lăm. Nhiều khi, ông ngồi nhìn vợ thật lâu rồi lẩm bẩm: “Tôi nhớ ngày xưa tóc
bà dài lắm, mượt lắm kia mà. Sao độ này bạc quá, bạc hết mất rồi.” Những lúc đó
bà cười đôn hậu: “ Già rồi ông ơi. Tóc không bạc mới là lạ đó.” Bà cười mà ông
không cười. Ánh mắt rõ ràng một sự nuối tiếc.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Khi bất an trở thành hình thức cao nhất của tỉnh táo Có những cuốn sách được viết ra để giải trí. Có những cuốn khác được viết để kể một...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét