Thứ Hai, 31 tháng 1, 2022
Đầu xuân, khai bút
Sáng nay mùng một Tết, đồng hồ báo thức reng reng như mọi
ngày làm tôi giật mình, thức tỉnh. Hé mắt nhìn quanh phòng. Đã tám giờ rồi mà
sao trời còn tối mịt. Tôi vặn vẹo lăn mình trong chiếc chăn còn ấp ủ nhiều hơi ấm,
tiếc khoảng thời gian nửa tỉnh nửa mơ của mấy tiếng đồng hồ lúc tâm trí được
chơi vơi bay lượn thênh thang.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nguyễn Xuân Thâm – Một tâm hồn thơ mến thương, hồn hậu “Tôi đọc anh là để mến yêu anh” [1] Không biết bắt đầu từ đâu để bày tỏ cảm thứ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét