Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022
Thuyết tiến hóa ngược
Thi sĩ Trần Ninh Hồ từng viết về thời gian: “Thời gian là cái
thậm vô lý/ Vô lý vô nghĩa lại vô tình/ Vô tình mà cứ như trói buộc/ Trói buộc
nghìn năm ta với mình...” Người xưa từng hiểu rõ bản chất (lặp lại) của thời
gian đến nỗi đã “đọc vị” nó ra bằng hệ can, chi. Từng giây, từng giờ cũng lần lượt
“Tý, Sửu, Dần, Mão...” mà đến ngày, tháng, trăm năm, nghìn năm...
cũng thế. Đơn giản bao nhiêu thì ghê gớm bấy nhiêu. Đó thực sự là một kiệt tác
về tính tổng quát của tri thức phương Đông cổ xưa. Rốt cuộc con người càng “tiến
hoá” thì thời gian lại càng bí ẩn. Thế chẳng phải “tiến hóa ngược” là gì?
VPL
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét